Chương 56: Vĩnh Hằng, Vĩnh Sinh, Vĩnh Phật
Doãn Nhụy bị mắng đến mức cả người mộng mị hết cả, không thể nào tin nổi rằng Kiều Tiếu Tiếu, người vốn dĩ luôn đối xử rất thân thiện với cô ta, lại đột nhiên giống như một con chó điên vậy cắn chặt lấy cô ta không chịu buông tha.
Bạch Nhược Hy thì lại càng trợn mắt há hốc mồm hơn, sống từng này năm rồi, lần đầu tiên cô nhìn thấy Kiều Tiếu Tiếu lại chịu nói đỡ cho cô, lại chịu bảo vệ cô, điều này khiến cho cô có chút được sủng ái mà lo sợ.
Kiều Huyền Hạo lập tức đứng dậy, nắm chặt lấy cổ tay của Kiều Tiếu Tiếu, xấu hổ mà xin lỗi Doãn Nhụy: "Doãn Nhụy à, rất xin lỗi cô nhé, đứa em họ này của tôi vẫn còn chưa có ăn sáng đấy, tâm trạng có chút nóng nảy, cô đừng có để ở trong lòng nhé, tôi dẫn con bé đi ăn sáng trước đây."
Vừa nói, vừa kéo lê Kiều Tiếu Tiếu rời đi, nhưng mà vẫn còn tức giận mà chửi bới: "Nhị ca anh đừng có kéo em, cái loại người đó rõ ràng chính là kiếm chuyện gây sự đấy, nhìn qua thì có vẻ là quan tâm người khác lắm, nhưng mà có cái kiểu quan tâm như thế này hay sao? Chuyên đi móc móc cái sự riêng tư của người khác ra mà hỏi, móc móc vào chỗ đau của người khác, Bạch Nhược Hy có bị cướp sắc hay không thì cũng chẳng liên quan gì tới cô ta hết, cô ta nhiều chuyện bát quái như vậy làm cái gì chứ?"
"Tiếu Tiếu à, bình tĩnh lại đi nào." Kiều Huyền Hạo thấp giọng ra lệnh, kéo lê rời khỏi Kiều gia.
Ở trong phòng khách lúc này chỉ còn lại có mỗi Bạch Nhược Hy, cùng với cha mẹ của cô và Doãn Nhụy mà thôi.
Đợi tới khi Kiều Tiếu Tiếu rời đi rồi, thì Doãn Nhụy mới xấu hổ mà xin lỗi: "Xin lỗi cậu nhé, Nhược Hy à, tớ thực sự là không có giống như những gì mà Tiếu Tiếu đã nói đâu, tớ chỉ là quan tâm tới cậu thôi mà."
"Ừm." Bạch Nhược Hy gượng ra nụ cười nhạt, đáp trả: "Tớ biết mà, cảm ơn cậu nhé, tớ không sao hết."
"Không có chuyện gì thì tớ cũng yên tâm rồi." Doãn Nhụy cười nhạt nói.
Bạch Nhược Hy nhìn vào nụ cười của cô ta, cũng đã chẳng còn phân biệt ra được cái chân tâm của cô ta có được mấy phần nữa rồi.
Rõ ràng là đã hận cô rồi kia mà, tại sao lại còn phải gượng ép giả vờ như là rất thân thiết, cứ như là chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy?
Là để diễn cho người khác xem đấy ư?
Kiều Nhất Xuyên kéo tay của An Hiểu đứng dậy: "Nhược Hy à, ba đưa mẹ con lên trên lầu nghỉ ngơi một chút đây, cái này suốt cả một ngày một đêm không ngủ rồi, người già rồi không chịu đựng nổi."
"Vâng ạ." Bạch Nhược Hy đứng dậy, đưa mắt tiễn bọn họ rời đi.
Phòng khách trong nháy mắt liền trở nên thanh tịnh hẳn đi.
Doãn Nhụy tựa người vào ghế sô pha, cúi đầu nhìn vào những ngón tay, người ta đều đã đi hết cả rồi, thì cái thái độ của cô ta cũng trở nên lơi lỏng đi.
Thu Di vào lúc này bước ra ngoài, hướng về phía Bạch Nhược Hy mà nói: "Nhược Hy tiểu thư, bữa sáng đã được làm xong rồi ạ, cô có thể qua đó ăn rồi đấy ạ."
"Cảm ơn Thu Di ạ." Bạch Nhược Hy nói lời cảm ơn, Thu Di ngậm theo nét cười quay trở lại phòng bếp tiếp tục công việc.
Bạch Nhược Hy nhìn về phía Doãn Nhụy đang lẳng lặng ngồi ở bên cạnh, rất là khách khí mà ấm giọng thủ thỉ: "Doãn Nhụy à, cùng nhau ăn bữa sáng đi."
Doãn Nhụy không hề lên tiếng, với một sắc mặt lạnh nhạt, chầm chậm đứng dậy, cứ như thể là không hề nghe thấy giọng nói của cô vậy, xoay người bước về phía cầu thang.
"Doãn Nhụy..."
Doãn Nhụy không hề dừng lại, trực tiếp đem cô biến thành người vô hình.
Bạch Nhược Hy đứng ở chính giữa phòng khách, nhìn vào cái bóng lưng trong trẻo nhưng lạnh lùng kia, trái tim từng trận từng trận thất lạc mất mát.
Xem ra thì cô cũng đâu có đoán sai, Doãn Nhụy đã hận cô rồi, tất cả mọi sự quan tâm kia cũng chỉ là diễn cho người khác xem mà thôi.
Còn vào giờ phút này đây, cô lại nghĩ tới cái món đồ đang ở trên người của Doãn Nhụy, liền vội vàng tiến lên phía trước mấy bước, gọi cô ta lại: "Doãn Nhụy à, cái sợi dây chuyền đó vẫn còn ở đó chứ?"
Doãn Nhụy hơi run lên một chút, dừng khựng bước chân lại, quay lưng về phía cô không hề nhúc nhích.
Nhìn vào cái tấm lưng cứng đờ của Doãn Nhụy, hình như là có chút căng thẳng, cô liền nhàn nhạt mở miệng: "Tớ muốn thương lượng với cậu một chuyện, có thể đem cái sợi dây chuyền đó cho tớ mượn..."
Doãn Nhụy quay lưng về phía Bạch Nhược Hy, cười lạnh trào phúng nói: "Người đàn ông của tớ thì cậu đã cướp đi mất rồi, bây giờ thì lại đem chủ ý đánh vào cái sợi dây chuyền của tớ nữa sao, Bạch Nhược Hy, làm người thì đừng có quá đáng như thế, cẩn thận không thì trời đánh thánh vật đấy."
Câu nói này khiến cho trong lòng Bạch Nhược Hy nghẹn lại đau nhói, trầm mặc xuống không còn lên tiếng nữa rồi.
Cô vẫn luôn cảm thấy bản thân mình đã thiếu nợ Doãn Nhụy, cho nên cô ta có nói gì đi chăng nữa, cô ta có mắng chửi gì đi chăng nữa, thì cũng đều chẳng sao cả.
Doãn Nhụy tiếp tục đi về phía trước, bước lên cầu thang, trở về lại căn phòng của chính cô ta.
Bạch Nhược Hy chầm chậm xoay người trở lại bàn ăn.
Một mình cô ăn hết cả một bàn đầy ắp những món ăn sáng ngon lành, thế nhưng lại chẳng cảm nhận được chút mùi vị gì, chỉ là muốn nhét cho đầy cái bụng mà thôi.
Cô nghĩ tới cái giọng nói của người phụ nữ mà mình đã nghe thấy trước khi hôn mê kia, cái gì mà Vĩnh Hằng, Vĩnh Sinh, Vĩnh Phật chứ?
Vĩnh Hằng, cô biết đó là một cái sợi dây chuyền, vậy còn những cái ở phía sau kia là gì?
Cuối cùng, Bạch Nhược Hy liền nhanh chóng ăn vội một chút đồ, sau khi đã lấp đầy cái bụng, liền lập tức chạy xông lên trên lầu, trở về phòng rồi đóng cửa lại.
Điện thoại di động thì đang sạc pin, cô lấy máy tính xách tay ra rồi lên mạng tra cứu.
Cô tìm kiếm ba cái từ khóa là Vĩnh Phật, Vĩnh Sinh, Vĩnh Hằng.
Và những tư liệu hiển thị ra này khiến cho cô không khỏi phải kinh ngạc thán phục.
Ba đại kỳ quan truyền kỳ của toàn thế giới.
Vĩnh Hằng chính là một khối phỉ thúy hiếm có, Vĩnh Phật chính là một chuỗi Phật Châu có linh tính, còn Vĩnh Sinh lại là một cây nhân sâm vạn năm.
Cả ba thứ này đều là những bảo vật trân quý nhất trên thế gian, giá trị thì không cách nào ước lượng nổi, mà Vĩnh Phật còn chính là quốc hồn của một nước láng giềng nữa, chính là chỗ gửi gắm tinh thần của nhân dân nước láng giềng, và là thần vật của tín ngưỡng tông giáo.
Còn về Vĩnh Sinh, một cây nhân sâm tới vạn năm tuổi ư?
Nếu như không phải là đang khoa trương phóng đại sự thật, thì cái cây nhân sâm này hẳn là đã sinh tồn từ cái thời kỳ Jura cho tới tận bây giờ rồi, cái này thực sự là quá đỗi trân quý đi.
Bạch Nhược Hy lại kéo xuống dưới xem tiếp, vậy mà lại còn có cả những thuyết pháp thần luận nữa, ba món đồ vật truyền kỳ này có thể hội tụ được khí tức của vạn vật trong trời đất, đeo Vĩnh Hằng và Vĩnh Phật lên người, rồi uống Vĩnh Sinh vào, thì có thể đạt được sự vĩnh sinh bất tử, không già không diệt không chết.
Bạch Nhược Hy chỉ mới xem có một cái bài viết về thần luận thôi, cũng đã chẳng còn lời gì để nói mà đóng sập máy tính lại rồi.
Cái loại thần thoại chẳng hề có chút căn cứ nào như thế này thì không đáng để mà tin tưởng, cô cũng đã đại khái đoán ra được tại sao cái kẻ thần bí kia lại bức thiết muốn sở hữu ba món đồ vật này đến như vậy rồi.
Đổi lại là bất kỳ một kẻ nào tham lam tiền tài ham mê của cải đi chăng nữa, thì những thứ đồ quý giá đến dường này, có ai mà lại chẳng muốn sở hữu cho riêng mình cơ chứ.
Cô biết rằng Vĩnh Hằng rất là quý giá, nhưng mà không hề nghĩ tới nó lại chính là một trong ba đại truyền kỳ của toàn thế giới này, cái này thì căn bản không phải là thứ mà giá trị có thể cân đo đong đếm được.
Nếu như Kiều Huyền Thạc biết được cái giá trị của Vĩnh Hằng, thế mà vẫn cứ cố chấp muốn đem nó đi tặng cho Doãn Nhụy, thì có thể nhìn ra được đây mới chính là tình yêu chân chính.
Tâm trạng của cô thật khó mà bình tĩnh cho nổi.
Bạch Nhược Hy đem máy tính cất đi cho kỹ, rồi đi vào trong phòng tắm để ngâm mình tắm rửa, lòng thì rối bời như tơ vò, cứ rối rắm mãi không biết rốt cuộc là có nên nói cho Kiều Huyền Thạc biết hay không.
Điều mà cô lo lắng nhất chính là ở bên cạnh Kiều Huyền Thạc vậy mà lại có tai mắt của cái kẻ thần bí kia, rốt cuộc thì sẽ là ai đây?
Hai mươi phút đồng hồ sau.
Bạch Nhược Hy quấn khăn tắm từ trong phòng tắm bước ra, đầu của cô thì vẫn còn đang quấn một cái khăn lông màu trắng.
Đứng ở chính giữa căn phòng, cô mãnh liệt cứng đờ người ra, thân thể thì dừng khựng lại, gắt gao che chắn lấy cái khăn tắm ở trước ngực, ngỡ ngàng mà nhìn vào cái người đàn ông đang ngồi ở trên chiếc giường lớn của cô.
Vào ngay giây phút đó, cô bị dọa cho tim ngừng đập mất mấy giây đồng hồ, hô hấp thì rối loạn hết cả lên rồi cũng trở nên gấp gáp hơn, khuôn mặt thì trong nháy mắt nóng bừng lên đến bỏng rát.
Cô căng thẳng đến nỗi không sao thốt ra nổi lời nào.
Kiều Huyền Thạc thì đang ngồi ở bên cạnh mép của chiếc giường lớn, khom lưng xuống, hai tay chống khuỷu tay lên trên đầu gối, nắm chặt bàn tay lại để ở bên môi, rũ mắt xuống nhìn vào mặt đất như là đang có điều suy nghĩ.
Mãi cho tới khi nghe thấy tiếng bước chân thì anh mới chầm chậm thẳng lưng dậy, thế nhưng nhìn thấy cái cảnh tượng ở ngay trước mắt, thì anh liền hơi sững người ra một chút, ánh mắt cũng thay đổi mất rồi, khẽ nhíu mày lại, cực lực che giấu đi cái phản ứng kinh diễm ở trong nội tâm.
Anh cứ nhìn chằm chằm vào Bạch Nhược Hy như thế.
Cô ấy tựa như một đóa phù dung vừa mới trồi lên khỏi mặt nước vậy, đẹp đến mức khiến cho người ta phải ngạt thở.
Đôi bờ vai trắng nõn hồng hào kia đang phô bày ra ở bên ngoài, cái khăn tắm cũng chẳng thể nào che đậy nổi cái sự đầy đặn của cô, cái ranh giới như là sắp sửa muốn bung ra tới nơi vậy.
Cặp đùi thon dài đẹp đẽ kia thật là khấu động lòng người, tạo ra một cái thị giác khiến cho đàn ông cứ thế mà muốn chảy máu mũi ngay tại chỗ vậy.
Kiều Huyền Thạc không dám chắc là do cái tỉ lệ chiều cao của cô quá cao, hay là do cái khăn tắm này quá ngắn nữa, cái sự kích thích thị giác như là sắp sửa hở trên tuột dưới này, thì không phải là loại đàn ông bình thường nào cũng có thể chịu đựng nổi đâu.
Anh bước vào thật chẳng phải lúc chút nào, sự xấu hổ trong nháy mắt đã lan tràn ra khắp cả căn phòng, luồng không khí trở nên nóng rực hẳn lên, cứ như là không khí đã bị rút cạn sạch sẽ rồi vậy, sắp sửa muốn thiếu dưỡng khí tới nơi rồi, hô hấp của cả hai người đều trở nên thô hơn.
"Tam... Tam... Ca à, sao anh lại vào đây thế ạ?" Bạch Nhược Hy căng thẳng đến nỗi giọng nói đều đang run rẩy hết cả lên, vành tai cũng đều nóng bừng cả lên rồi, bị cái ánh mắt nóng rực của người đàn ông nhìn cho đến toàn thân đều đang nóng rực lên.
Bình luận