Chương 55: Xin Lỗi
"Huyền Hạo à, Nhược Hy nó vừa mới về tới nơi, con để cho nó ngồi xuống rồi từ từ nói có được không hả?" Kiều Nhất Xuyên nói.
Bạch Nhược Hy lại ngước mắt lên nhìn về phía cửa của thư phòng, Kiều Huyền Thạc đang cúi đầu thủ thỉ vài câu với những người ở bên cạnh.
Tất cả mọi người đều đã rút lui khỏi bên cạnh ra hết rồi.
Nhìn vào những con người đã vì cô mà lo lắng bôn ba kia, ở trong lòng Bạch Nhược Hy vô cùng cảm kích, cũng rất là áy náy nữa, chuyện này đã làm lãng phí biết bao nhiêu là nhân lực vật lực để đi tìm cô đây?
Ở bên ngoài ngôi nhà, những đoàn xe và những người lính cuồn cuộn đông đảo đã đồng loạt rút lui hết cả rồi.
Những người ở trong phòng khách cũng đã có phần bình tĩnh trở lại, ngồi xuống ghế sô pha, thở hắt ra một hơi thật sâu, thở dài nói: "Không có chuyện gì rồi, người đã bình an trở về là tốt rồi."
Kiều Huyền Hạo sau khi đã xác định được là Bạch Nhược Hy không có vấn đề gì hết, thì lập tức lộ ra nụ cười đầy kích động, với một loại tâm trạng khác hẳn đi lại ôm chầm lấy Bạch Nhược Hy, cảm khái nói: "Cảm ơn trời đất đã phù hộ, không có chuyện gì là tốt rồi..."
"Ôm đủ chưa thế hả?" Kiều Tiếu Tiếu giận dữ quát lên một tiếng, trong giọng nói tràn đầy vẻ phẫn nộ và chua xót.
Một tiếng gầm giận dữ này đã đem tất cả mọi người làm cho trấn trụ lại, chầm chậm nhìn về phía cô ta, lúc này thì Kiều Huyền Hạo mới chịu buông lỏng Bạch Nhược Hy ra, không hề để tâm tới ánh mắt của những người khác, chạm lên gò má của cô, ấm giọng thủ thỉ: "Có đói bụng không? Anh bảo người ta nấu cho em chút đồ ăn nhé, em ăn no rồi thì mới có sức lực để mà kể cho chúng ta nghe xem rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì nào."
Người ấm áp nhất từ đầu tới cuối vẫn cứ là Nhị ca của cô.
Bạch Nhược Hy đã đói đến nỗi hai mắt hoa lên rồi, bụng thì sắp sửa dán chặt vào lưng tới nơi rồi, vội vàng gật đầu lia lịa.
Kiều Huyền Hạo lập tức buông tay của cô ra, chỉ vào Thu Di mà ra lệnh: "Mau tới phòng bếp làm mấy món ngon mà Nhược Hy tiểu thư thích ăn nhất mang tới đây đi."
"Vâng ạ." Thu Di xoay người chạy vọt vào trong phòng bếp.
Kiều Huyền Hạo dắt tay của Bạch Nhược Hy đi về phía ghế sô pha, Doãn Nhụy cười nhạt lẩm bẩm nói: "Thảo nào mà Nhược Hy của chúng ta lại thích Nhị ca của cậu ấy đến như vậy, thì ra là Nhị ca đối với Nhược Hy là thực lòng thực dạ tốt với nhau đấy, tốt đến mức chẳng còn lời nào để mà nói nữa rồi."
Bạch Nhược Hy gượng ra nụ cười nhạt cứng nhắc, bây giờ mà phải đối diện với Doãn Nhụy, thì cô luôn là có cái cảm giác xấu hổ khó tả như vậy.
Không biết được cái chân tâm của cô ta là như thế nào nữa.
Cũng chẳng biết được cái tâm thái của cô ta bây giờ là ra làm sao nữa, toàn bộ đều phải dựa vào suy đoán mà thôi.
Kiều Huyền Hạo cũng chẳng chút kiêng dè gì mà đáp trả: "Anh trai của cô đối với cô cũng không tồi đấy thôi."
Doãn Nhụy gật đầu, cười nhạt nói: "Cũng phải thôi, anh trai của tôi đối với tôi cũng khá là tốt."
Hai anh em Kiều Nhất Xuyên và Kiều Nhất Hoắc thì cứ đứng ở ngay bên cạnh của lão thái gia, trái phải đều có người đứng hầu, lẳng lặng mà nhìn Bạch Nhược Hy.
Cái ánh mắt của ba người đàn ông già nua kia khiến cho lòng của Bạch Nhược Hy hoang mang lo sợ, lúc bước tới phòng khách, cô liền hướng về phía bọn họ mà hơi hơi cúi người xuống, xin lỗi: "Ông nội, ba, Nhị thúc, xin lỗi mọi người, đã khiến cho mọi người phải lo lắng rồi ạ."
Kiều Nhất Hoắc vĩnh viễn lúc nào cũng đều là mặt mày tươi cười nghênh đón, cái nụ cười chất phác thuần hậu ấy khiến cho người ta có cảm giác rất là thân thiết, "Nói cái gì mà xin lỗi với không xin lỗi chứ, đều là người một nhà cả thôi mà."
Kiều Nhất Xuyên lẩm bẩm nói: "Không có chuyện gì là tốt rồi, chúng ta đều lo lắng cho con hết, mẹ của con đều đã khóc hết cả một ngày trời rồi đấy."
Bạch Nhược Hy không khỏi quay đầu lại, nhìn về phía người mẹ đang đứng ở phía sau lưng cô, trong ánh mắt tràn ngập vẻ nghi hoặc.
Mẹ của cô ấy sẽ khóc hay sao?
Thực sự là sẽ bởi vì lo lắng cho cô mà khóc ư?
Mãi cho tới khi nhìn thấy được ở trong đôi mắt đã đỏ hoe của An Hiểu vẫn còn đang ngậm đầy nước mắt, hốc mắt thì sưng đỏ lên, đúng là cái dấu vết đã từng khóc rồi, vào ngay giây phút đó, ở trong lòng cô đã hung hăng co rút lại một cái.
Cô vẫn luôn cho rằng mình là đứa trẻ bị lãng quên, bị vứt bỏ, bị cha mẹ ghét bỏ.
Thì ra mẹ của cô ấy cũng sẽ lo lắng cho cô, sẽ vì cô mà khóc.
Kiều Huyền Bân một tay ôm chặt lấy Doãn Âm, cười nhạt nói: "Nhược Hy à, anh cả chị dâu vì để đi tìm em, cũng đã thức trắng cả một đêm không ngủ rồi đây này, bọn anh bây giờ thì lên trên lầu ngủ bù đây, em cứ đem tình hình nói lại cho Tam đệ biết đi, còn mấy cái chuyện như bắt hung thủ này thì bọn anh không có giúp được gì đâu."
Bạch Nhược Hy vội vàng cúi người xuống xin lỗi: "Xin lỗi ạ, anh cả chị dâu, đã khiến cho mọi người phải phí tâm lo lắng rồi."
Kiều Huyền Bân đẩy đẩy gọng kính, vừa ngáp vừa nói: "Người một nhà cả thì đừng có nói mấy cái lời xa lạ như thế này nữa, bọn anh lên trước đây."
Bạch Nhược Hy đưa mắt tiễn anh cả và chị dâu rời đi.
Nhị thúc của cô và Kiều Đông Lăng cũng đẩy lão thái gia rời đi, trước khi đi còn nói: "Nhược Hy à, thúc đẩy ông nội của con về nghỉ ngơi trước đây nhé, còn cái chuyện bắt hung thủ kia thì vẫn là cứ để lại cho Tam ca của con đi."
"Vâng ạ, đã vất vả cho mọi người rồi ạ, thực sự là xin lỗi mọi người." Bạch Nhược Hy liên tục khom lưng cúi người.
Kiều Tiếu Tiếu thì không chịu đi, cứ thế mà đi theo ở bên cạnh Kiều Huyền Hạo, mặt mày đầy vẻ phẫn nộ, phồng mang trợn mắt lên mà trừng trừng nhìn Bạch Nhược Hy.
Bạch Nhược Hy chầm chậm đi tới trước mặt An Hiểu, ấm giọng thủ thỉ lẩm bẩm: "Mẹ à, con xin lỗi, đã khiến cho mẹ phải lo lắng rồi."
An Hiểu chớp chớp đôi mắt đã đỏ hoe, nghẹn ngào nói: "Cái người mà con nên xin lỗi nhất ấy chính là Tam ca của con đấy, con có biết là nó vì để tìm con, mà đều muốn đem toàn bộ quân lực của cả đất nước này xuất động hết ra ngoài rồi hay không."
Lúc này, Bạch Nhược Hy mới chầm chậm nhìn về phía cửa của thư phòng.
Thế nhưng mà, Kiều Huyền Thạc thì cũng đã không còn ở đó nữa rồi, ngay đến một câu hỏi han thăm nom cũng chẳng có mà đã rời đi mất rồi.
Trái tim của cô lập tức trở nên trống rỗng, vô cùng thất lạc mất mát.
Suốt cả một quãng đường dài, cái người mà cô muốn gặp nhất, cái người mà cô nhớ nhung lo lắng nhất chính là anh ta, thế mà khi trở về tới nhà, thì cái người bình tĩnh nhất, lạnh nhạt nhất cũng lại chính là anh ta.
Kiều Nhất Xuyên tò mò kéo Bạch Nhược Hy ngồi xuống ghế sô pha, hỏi rằng: "Nhược Hy à, kể cho ba nghe xem nào, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì thế con?"
Bạch Nhược Hy lập tức rối rắm hết cả lên rồi.
Cô không biết là nên nói như thế nào mới phải nữa, dù sao thì sự thật cũng không thể có tùy tiện mà nói ra được.
Bạch Nhược Hy vẫn còn đang do dự chưa quyết, thì Doãn Nhụy đã xen lời vào: "Nhược Hy à, nghe bọn họ nói là cậu đang đứng đợi xe ở bên đường, thì bị một người ở bên trong một chiếc xe màu đen lôi tọt lên trên đó, rồi sau đó thì liền mất tích luôn, những người đó rốt cuộc là bạn bè của cậu hay là người xấu thế?"
Bạn bè ư?
Bạch Nhược Hy sững sờ, ngỡ ngàng nhìn Doãn Nhụy, cái câu hỏi nghi vấn này thực sự là khiến cho người ta chẳng biết nói gì luôn.
Nhưng mà lại rất hiệu nghiệm, sắc mặt của An Hiểu và Kiều Nhất Xuyên đều kịch biến, nghi hoặc mà nhìn cô, ngay đến cả Kiều Huyền Hạo cũng đều ngỡ ngàng ra, còn muốn mạng hơn nữa chính là Kiều Tiếu Tiếu đã trào phúng nói rằng: "Nói không chừng thì còn thực sự là bạn bè đấy, xem lại camera giám sát chẳng phải là chỉ nhìn thấy có một đôi tay đen thò từ bên trong ra ngoài thôi hay sao? Hơn nữa cũng có thấy Bạch Nhược Hy có giãy giụa gì đâu, bây giờ thì lại bình an vô sự mà trở về nhà, nói không chừng là ở bên ngoài chơi đủ rồi, thì liền quay về nhà thôi."
An Hiểu cuống lên rồi, nghiêm khắc nói: "Nhược Hy à, con nói thử đi xem rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì nào."
Bạch Nhược Hy vốn dĩ là không muốn giải thích gì hết, bị làm cho náo loạn như thế này, thì việc bị bắt cóc cũng sẽ trở thành chuyện ra ngoài chơi bời lêu lổng mất thôi.
"Con là bị cướp giật rồi ạ... bị trói tới một cái nơi đồng không mông quạnh, tài sản thì toàn bộ đều bị cướp sạch hết rồi, không có tiền không có điện thoại di động lại còn đồng không mông quạnh nữa, cho nên là bây giờ mới về tới được nhà đây ạ."
Nói dối nhiều rồi, thì cũng sẽ trở nên quen thuộc nhẹ nhàng như không thôi.
Bạch Nhược Hy đều đã chẳng thể không khâm phục nổi cái năng lực của chính bản thân mình rồi, cái kiểu nói dối thiện ý này khiến cho cô cảm thấy thật là mệt lòng, bởi vì chẳng có một ai có thể tin tưởng được hết, cho nên cũng chỉ có thể dùng những lời nói dối để mà che đậy đi thôi.
Doãn Nhụy nhướn mày lên, nhàn nhạt hỏi: "Bắt cóc cậu đi, rồi chỉ có cướp sạch tiền tài thôi sao? Vậy còn cái túi của cậu..."
"Ở bên trong đã bị vơ vét sạch sẽ không còn gì hết rồi, chỉ còn sót lại có mỗi cái túi rỗng không thôi." Bạch Nhược Hy căng thẳng đẩy đẩy cái túi của mình ra, nuốt nước bọt ừng ực.
Doãn Nhụy nhíu mày, ánh mắt thì đầy vẻ hoài nghi, từ trên xuống dưới mà đánh giá cô, chầm chậm hỏi: "Cậu lớn lên xinh đẹp đến như vậy, mà kẻ xấu đó lại không hề có động tà niệm gì với cậu hay sao?"
Câu nói này thoáng cái đã kích thích tới Kiều Tiếu Tiếu, cô ta mãnh liệt đứng bật dậy, cứ như là một con nhím vậy, hướng về phía Doãn Nhụy mà giận dữ hỏi: "Cô rất là hy vọng cô ta bị cướp sắc có phải không? Cô rất là hy vọng cô ta sẽ rơi vào địa ngục có đúng không? Cái con người cô sao lại có thể đen tối đến như vậy chứ."
Doãn Nhụy thoáng khựng lại, nhìn vào Kiều Tiếu Tiếu đang đột nhiên nổi giận, mặt mày đầy vẻ mờ mịt mà ngượng ngùng giải thích: "Tiếu Tiếu à, chị không hề có cái ý này đâu, chị chỉ là lo lắng cho Nhược Hy thôi mà, cô ấy là bạn thân của chị đấy, chị làm sao mà lại nghĩ như vậy được cơ chứ, chị đơn thuần chỉ là quan tâm thôi mà..."
"Bây giờ cô ấy đã an toàn trở về rồi, như vậy là không được rồi hay sao?" Kiều Tiếu Tiếu giận dữ đến đỏ cả hai mắt lên, cứ như là một con sư tử cái đã mất khống chế vậy, "Cô hỏi với chả không hỏi cái gì thế? Nếu như cô ấy thực sự là bị cướp sắc, thì cô hỏi rồi thì có thể làm được gì chứ? Sẽ thay đổi được cái gì sao? Cô ấy bị cướp tiền thì cô có thể cho cô ấy tiền, vậy chứ nếu như cô ấy bị cướp sắc, thì liệu cô có thể đem cái trinh tiết đó cho cô ấy được hay không? Cô thật là lắm chuyện..."
Bình luận