Chương 54: Trở Về Nhà
Cô căng thẳng nhìn quét xung quanh tứ phía, phát hiện ra mình đang ở ngay bên cạnh một con sông, nước sông ở dưới ánh trăng đêm lấp lánh ánh sáng, đẹp đến không sao tả xiết.
Cô căng thẳng sờ sờ lên thân thể mình, cũng không có gì đáng ngại.
Mà cái ba lô của cô thì được đặt ở ngay bên cạnh cô, cô kéo ba lô lại rồi từ bên trong lục ra điện thoại di động, dùng sức bấm mấy cái thì phát hiện ra đã hết sạch pin mất rồi.
Cô cầm lấy ba lô đứng dậy, chân thì vẫn còn có chút mềm nhũn ra, sau khi loạng choạng mấy bước, cô liền liều mạng chạy về phía xa xa nơi có ánh đèn.
Trời mới biết được giờ phút này đây cô đang sợ hãi đến nhường nào, lòng vẫn còn sợ hãi chưa nguôi, một khắc cũng chẳng dám dừng lại.
Cô chạy ra tới đường lớn, thì nhìn thấy ở trên đường cái cũng đã chẳng còn bóng người nào nữa rồi, xe cộ thì cũng vô cùng thưa thớt.
Cô chẳng hề có chút cảm giác phương hướng nào mà đi về phía trước, bên đường có một chiếc xe tải lớn chở đầy ắp hàng hóa chạy ngang qua, cô liều mạng xông thẳng ra ngoài, hướng về phía chiếc xe tải mà vẫy vẫy tay.
Khoảng cách của chiếc xe còn khá là xa, cho nên chiếc xe tải đó kịp phanh lại.
Người tài xế xe tải vốn dĩ là định nổi nóng lên đấy, nhưng mà tới gần rồi thì nhìn thấy đó là một cô em xinh đẹp đi lạc, liền lập tức tiêu tan hết cơn giận.
Bạch Nhược Hy chạy vội lên phía trên, hướng về phía người tài xế mà hô lên: "Bác tài ơi, đây là chỗ nào thế ạ?"
Người tài xế thò đầu ra ngoài, cười nhạt trả lời: "Là đường cao tốc đấy cô em à, sao cô em lại có một mình ở cái nơi đồng không mông quạnh thế này thế?"
Bạch Nhược Hy phớt lờ đi câu hỏi của người tài xế, lại hỏi tiếp: "Hôm nay là ngày mấy thế ạ?"
"Mười hai rồi đấy, bây giờ là năm giờ sáng, cô em ở đây một mình nguy hiểm lắm đấy, anh còn một chặng nữa là phải tới Tịch Thành rồi, cô em có muốn đi cùng qua đó không?"
Trong lòng Bạch Nhược Hy mãnh liệt run lên một cái, cô bị bắt cóc vào cái ngày mùng mười vào buổi chiều tối, bây giờ đã là năm giờ sáng ngày mười hai rồi, cô đã biến mất tròn đủ một ngày hai đêm.
Bạch Nhược Hy ngước đầu lên nhìn nhìn người tài xế một chút, lớn lên trông có vẻ thật thà chất phác, hơn nữa nhìn qua còn có vẻ gầy gò ốm yếu nữa, cô liền đánh cược một phen mà trèo lên chiếc xe tải của anh ta, đi theo vào trong thành phố.
Tới Tịch Thành rồi.
Trời cũng đã sáng bạch ra rồi.
Tốn tròn đủ ba tiếng đồng hồ, cô nói lời cảm ơn với người tài xế, rồi lại quay đi quay lại ngồi xe taxi trở về Kiều gia, suốt cả một quãng đường này điều mà cô nghĩ tới nhiều nhất chính là có nên nói cho Kiều Huyền Thạc biết cái sự thật của sự việc này hay không.
Nếu như mà nói cho anh ta biết, một khi mà anh ta có hành động gì, thì những kẻ tai mắt đã được cài cắm sẵn ở bên cạnh anh ta sẽ lập tức thông báo cho cái kẻ thần bí kia...
Rối rắm suốt cả một quãng đường.
Lúc tới gần khu biệt thự của Kiều gia, thì người tài xế đột nhiên dừng xe lại, quay người sang phía Bạch Nhược Hy mà căng thẳng nói: "Cô em à, cô vẫn là nên xuống xe đi thôi, tôi không dám lái vào trong đó nữa đâu."
"Tại sao thế ạ?" Bạch Nhược Hy bực bội.
Người tài xế chỉ chỉ về phía trước.
Bạch Nhược Hy ngước mắt lên từ trong cửa kính xe mà nhìn ra ngoài.
Cảnh tượng ở ngay trước mặt đã khiến cho cô ngây người ra, vội vàng đưa tiền cho người tài xế, rồi xuống xe.
Người tài xế liền lập tức lùi xe rời đi mất.
Bạch Nhược Hy ngây ngốc đứng ở bên đường, nhìn vào con đường hai chiều rộng lớn dẫn thẳng tới khu biệt thự của Kiều gia này, hai bên thì đỗ đầy những chiếc xe quân đội, mà những người đang đứng nghiêm chỉnh ở bên cạnh những chiếc xe quân đội kia chính là những người lính được vũ trang đầy đủ, ở trên người thì đeo súng máy, tư thế quân đội hiên ngang hùng dũng, uy nghiêm mà đáng sợ.
Đoạn đường này còn những hơn một trăm mét nữa, cô từ trước mặt của những người lính này mà rụt rè đi ngang qua, trái tim thì run lên khe khẽ.
Mặc dù là quân đội là của Kiều Huyền Thạc, nhưng mà ở trong cái tình huống này thì cô cũng cảm thấy sợ hãi hoang mang.
Mỗi một bước đi đều rất là căng thẳng, cẩn thận từng li từng tí mà bước đi, sợ rằng mấy cái khẩu súng kia mà lỡ cướp cò thì sẽ làm bị thương tới những người vô tội.
Ở ngay trước mặt của những người lính uy nghiêm này, lòng bàn tay của cô cứ toát đầy mồ hôi..
Đi được tới một nửa, thì đột nhiên có một vị sĩ quan chạy vội tới, kích động không thôi: "Thiếu phu nhân, cuối cùng thì cô cũng đã trở về rồi."
Bạch Nhược Hy sững sờ, sau khi nhìn rõ được đối phương, liền lộ ra nụ cười nhàn nhạt: "Liễu Phó Quan, thì ra là anh."
Liễu Phó Quan đầy vẻ lo lắng nói, "Cô cứ thế mà biến mất không một chút tung tích như vậy, đã khiến cho Kiều Tướng của chúng tôi sốt ruột đến chết đi được rồi đấy, cô mà còn không chịu xuất hiện nữa, thì toàn bộ quân lực của cả quốc gia này đều sẽ phải xuất động hết rồi."
"Hả?" Bạch Nhược Hy nghi hoặc nhìn anh ta.
Liễu Phó Quan đột nhiên phản ứng kịp trở lại, vội vàng nói: "Bây giờ tôi sẽ vào trong báo cáo với Kiều Tướng, cậu ấy đang cùng với bên Bộ Giao Thông, bên Bộ Cảnh Sát, bên Bộ Quân Sự, còn có cả người đứng đầu của mấy cái bộ ngành quan trọng khác nữa đang họp đấy, đang chuẩn bị phát động toàn bộ thế giới để đi tìm cô đây này... đội ngũ của hải lục không của chúng tôi đều đang đi tìm cô ở khắp mọi nơi rồi, còn có cả cái đơn vị bộ đội vẫn đang đợi ở chỗ này chờ lệnh nữa..."
Bạch Nhược Hy một tay níu chặt lấy cánh tay của Liễu Phó Quan, bức thiết nói, "Để tôi đi..."
Nói xong, Bạch Nhược Hy liền lập tức chạy như bay trở về nhà.
Bởi vì Liễu Phó Quan đã gọi lên một tiếng Thiếu phu nhân, cho nên tất cả các quân nhân đều đã nghe thấy được hết rồi, vào ngay cái khoảnh khắc mà Bạch Nhược Hy đang chạy như bay, tất cả mọi người đều nghiêm chỉnh mà dậm chân bước đi, cái động tác và tư thế quân đội chỉnh tề ấy đều đồng loạt hướng về phía cô mà hành lễ, dọa cho cô run lên một cái, liền dừng khựng lại.
Cái đội hình này đã đem cô dọa cho ngây dại ra rồi, đứng ngây ra như phỗng mà nhìn bọn họ.
Thảo nào mà cái kẻ thần bí kia lại muốn từ trên người của cô mà ra tay để cướp lấy cái sợi dây chuyền đó, không phải là anh ta không cướp nổi của Kiều Huyền Thạc, mà là anh ta không dám tới gần.
Bạch Nhược Hy ngây người ra một lúc, rồi lại tiếp tục chạy về phía trước, phóng như bay trở về nhà.
Ở phía trước cái khu vườn rộng lớn ngay trước cổng của khu biệt thự Kiều gia, có rất nhiều những người lính đang xếp thành hàng ngũ chỉnh tề đứng ở đó.
Bạch Nhược Hy xông thẳng vào trong Kiều gia, Thu Di là người nhìn thấy cô đầu tiên ở ngay trước cửa, kích động đến nỗi vừa chạy xông vào trong phòng khách vừa hô lên: "Nhược Hy tiểu thư đã trở về rồi... Nhược Hy tiểu thư đã trở về rồi..."
Những người đang ngồi ở trong phòng khách toàn bộ đều nhìn ra phía cửa ra vào, Kiều Huyền Hạo là người đầu tiên đứng bật dậy lao vọt qua đó.
Bạch Nhược Hy vừa mới chạy vào tới nơi, liền bị Kiều Huyền Hạo đang lao tới kia một tay ôm chầm lấy thật chặt.
"Ưm..." Cô cảm thấy thân thể như bị khóa chặt cứng lại, đau đến nỗi ưm một tiếng.
"Nhị... Nhị ca..." Bạch Nhược Hy cảm thấy như là sắp sửa bị siết chết tới nơi rồi, chặt đến nỗi không sao thở nổi.
Kiều Huyền Hạo kích động đến nỗi giọng nói đều đã nghẹn ngào hết cả lên rồi: "Nhược Hy à, em đã dọa cho Nhị ca sợ chết khiếp đi được rồi đấy, cuối cùng thì em cũng đã trở về rồi, thực sự là quá tốt rồi, Nhược Hy à, anh đã sợ hãi biết bao nhiêu rằng em sẽ giống như là Tiếu Tiếu vậy... giống như là..."
Bạch Nhược Hy ngây người ra, bởi vì cô nghe thấy được tiếng nghẹn ngào của Kiều Huyền Hạo, còn có cả thân thể của anh ta đang run lên khe khẽ nữa, đây chính là biểu hiện của sự vô cùng sợ hãi, anh ta nói tới đó rồi lại muốn nói lại thôi, ôm chặt lấy cô đến nỗi hận không thể nào nhào nặn cô vào tận trong xương tủy vậy.
Bạch Nhược Hy hít thở thật sâu, hai tay thì muốn đi đẩy anh ta ra, thế nhưng càng đẩy ra thì lại càng bị ôm chặt hơn.
Đẩy mãi không nổi Kiều Huyền Hạo, cô liền bỏ cuộc giãy giụa, lẳng lặng để mặc cho anh ta ôm lấy, cô nhìn về phía những người đang ở trong phòng khách, toàn bộ người của Kiều gia đều đã tới đông đủ hết cả rồi, ngay cả Doãn Nhụy cũng có mặt ở đây.
Kiều Tiếu Tiếu thì đang nheo cái đôi mắt cao thâm khó dò lại, địch ý thì vô cùng rõ ràng.
Thế nhưng duy chỉ có một mình Kiều Huyền Thạc là không có ở trong phòng khách.
Ngay vào lúc cô đang nghi hoặc không biết Kiều Huyền Thạc đang ở đâu, thì cánh cửa của thư phòng đã bị đẩy ra.
Cô nhìn thấy Kiều Huyền Thạc đang dẫn theo một nhóm những người cấp trên với các chức vụ quan chức khác nhau từ bên trong bước ra, cô hơi sững người lại.
Bốn mắt nhìn nhau, cô nhìn vào đôi mắt đen thẳm như mực của Kiều Huyền Thạc, cái đôi mắt tối sầm ấy ngay từ lúc ban đầu là đầy vẻ căng thẳng rồi chầm chậm trở nên xa cách, trở nên trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Sắc mặt của anh thì đen kịt đến cực điểm.
Bạch Nhược Hy cảm nhận được cái khí tràng lạnh lẽo của anh đang ngưng tụ lại, liền vội vàng đưa tay ra đẩy Kiều Huyền Hạo, nhỏ giọng thủ thỉ: "Nhị ca à, anh mau buông em ra đi, mọi người đều đang nhìn chúng ta hết kia kìa, anh như thế này không tốt đâu."
"Nhược Hy à, em có biết không? Anh thực sự là rất sợ hãi rằng em sẽ phải chịu sự tổn thương, Tiếu Tiếu trước đây cũng đã từng bị bắt cóc rồi, là từ trong tay của thần chết mà cướp về được đấy, anh..." Kiều Huyền Hạo hít hít cái mũi.
Bạch Nhược Hy hoảng hồn rồi, phát hiện ra người đàn ông đang ôm chặt lấy cô vậy mà lại khóc rồi.
Tiếu Tiếu năm đó chẳng phải cũng đã được cứu về rồi hay sao? Tại sao lại phải sợ hãi đến như vậy chứ?
Lần đầu tiên có người bởi vì lo lắng cho cô mà khóc, mà người này lại còn là một đấng nam nhi bảy thước đường đường chính chính, Bạch Nhược Hy đau lòng mà vuốt ve tấm lưng của anh ta để an ủi anh ta trước: "Nhị ca à, em không sao hết, đã bình an vô sự mà trở về rồi đây này, anh đừng có lo lắng nữa."
"Khụ khụ khụ..." Lão thái gia khẽ ho khan mấy tiếng, ra hiệu cho Kiều Huyền Hạo phải buông cô ra.
Ở trong mắt của Kiều Huyền Hạo thì lúc này chỉ có mỗi mình Bạch Nhược Hy mà thôi, những người khác thì đều đã bị anh ta làm ngơ hết rồi, nắm chặt lấy bả vai của Bạch Nhược Hy mà nhè nhẹ đẩy ra, cái hốc mắt đã đỏ hoe kia nhìn từ trên xuống dưới đánh giá thân thể của Bạch Nhược Hy, căng thẳng hỏi: "Có chỗ nào không thoải mái không, có bị thương ở đâu không? Rốt cuộc là ai đã mang em đi thế? Em đã trở về bằng cách nào vậy? Em..."
Bình luận