Chương 53: Kẻ Thần Bí Trong Bóng Tối

Bạch Nhược Hy hơi run lên một chút, sững người ra.

Cái giọng nói này rõ ràng là đang sử dụng thiết bị biến đổi giọng, thế nhưng người đàn ông này lại tự xưng là anh, vậy thì tuổi tác rốt cuộc là bao nhiêu đây?

Bạch Nhược Hy nhuận nhuận cổ họng, cẩn thận từng li từng tí mà hỏi: "Xin hỏi, anh bắt tôi tới chỗ này, là có chuyện gì thế ạ?"

"Em gái xinh đẹp cảm thấy là thế nào?" Người đàn ông cười hỏi ngược lại.

Bạch Nhược Hy cảm thấy cái người này rất là khinh bạc.

Cô nghĩ ngợi một chút, rồi phân tích: "Tôi chỉ là một kẻ nghèo kiết xác có thân phận khá là đặc thù mà thôi, cho nên anh không phải là cầu tài. Còn cái nơi này thì tối tăm ẩm thấp mốc meo, khiến cho người ta rất là khó chịu, thì anh lại càng không nên là cầu sắc, vào lúc tôi còn đang hôn mê mà không có giết tôi, thì cũng chẳng phải là đòi mạng, tôi đoán không ra được mục đích của anh rồi."

Người đàn ông cười lớn: "Ha ha, xem ra cũng khá là bình tĩnh đấy nhỉ, phân tích cũng không tồi chút nào, tôi đích xác là không cầu tài không cầu sắc, lại càng sẽ không có làm tổn thương tới tính mạng của em đâu."

Bạch Nhược Hy nheo đôi mắt lại, chầm chậm thích ứng được với bóng tối rồi, tầm nhìn cũng trở nên sắc bén hơn, yếu ớt nhìn thấy được cái bóng mờ ở ngay trước mặt.

Mơ mơ hồ hồ cảm nhận được mấy cái bóng dáng cao thẳng tắp.

Người đàn ông tiến lên phía trước hai bước, thả nhẹ giọng xuống mà chầm chậm nói: "Người đẹp à, ở trên người của em có phải là đang có một khối phỉ thúy màu đỏ son giống y như hình cỏ bốn lá hay không?"

Phỉ thúy màu đỏ son ư?

Thứ đầu tiên mà Bạch Nhược Hy nghĩ tới chính là "Vĩnh Hằng", cái món bảo vật vô giá mà Kiều Huyền Thạc đã tặng cho Doãn Nhụy.

Cô không có thừa nhận, cũng không có phủ nhận.

Vòng vo mà hỏi: "Anh muốn cái khối phỉ thúy đó làm gì thế?"

"Trả lời đi, có phải là đang ở trên người của em hay không?"

Bạch Nhược Hy tự tin nói: "Tôi đoán là anh hẳn là đã lục soát qua người của tôi rồi, thì cái vấn đề này không phải là thừa thãi hay sao?"

Người đàn ông ngập ngừng một chút, giọng nói trở nên phiền não: "Phụ nữ thông minh thì đều có một cái bệnh chung, đó chính là đặc biệt đáng ghét."

Bạch Nhược Hy sợ rằng sẽ chọc giận anh ta, liền lập tức cẩn thận mà trả lời: "Không có ở trên người của tôi."

Người đàn ông bức thiết hỏi: "Vậy thì nó ở đâu?"

"Tôi không biết."

"Ha ha ha..." Người đàn ông đột nhiên cười to, tiếng cười âm lãnh quái dị, hòa hoãn một lát rồi mới nói tiếp: "Đừng có giở trò Thái Cực với tôi, em không có tư cách nói dối với tôi đâu, em mà không giao Vĩnh Hằng ra, thì cái mạng của em sẽ tới đây là kết thúc đấy."

Trong lòng Bạch Nhược Hy run lên một cái, căng thẳng đến nỗi thân thể run lên khe khẽ, hít thở sâu cái bầu không khí loãng đến mốc meo này, nghĩ xem làm cách nào để có thể tự cứu lấy mình.

Người đàn ông này lại muốn có Vĩnh Hằng ư?

Tại sao lại muốn có một cái sợi dây chuyền không hề thuộc về cô chứ? Là bởi vì cái giá trị của nó hay sao?

Ngay vào lúc Bạch Nhược Hy vẫn còn đang ở trong trầm tư suy nghĩ, thì người đàn ông đã tự mình lẩm bẩm nói: "Tôi đã tốn mất mấy chục năm trời, mới biết được rằng nó vẫn luôn ở trong tay của Kiều Huyền Thạc, bây giờ tôi không có cách nào để mà từ trong tay của cậu ta lấy được cái món bảo bối này, nhưng mà tôi biết rằng cậu ta sẽ đem cái thứ này tặng cho người vợ của mình, còn em... Bạch Nhược Hy, vậy mà lại trở thành vợ của cậu ta..."

"Anh ấy vẫn còn chưa có đưa cho tôi." Bạch Nhược Hy lập tức đáp trả, cắt ngang lời của người đàn ông.

Điều khiến cho cô cảm thấy đáng sợ chính là, cái người đàn ông này không hề giống như cô đã phỏng đoán là còn trẻ tuổi như vậy, anh ta vậy mà lại đã tốn mất mấy chục năm trời để đi tìm kiếm một cái sợi dây chuyền, nói rõ rằng cái tuổi tác của anh ta cũng không hề nhẹ nhàng gì rồi.

Lại càng đáng sợ hơn chính là, cái người đàn ông này lại quen thuộc với bọn họ.

"Vẫn còn chưa có đưa cho em nữa sao?" Giọng điệu của người đàn ông lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Bạch Nhược Hy từ trong lời nói của anh ta mà nghe ra được rằng, anh ta không có cách nào từ trên người của Kiều Huyền Thạc mà ra tay cướp lấy được cái sợi dây chuyền đó, cho nên mới đang đợi cái sợi dây chuyền được chuyển tới trên người của cô thì mới ra tay cướp đoạt.

Đáng tiếc thay, cô đúng là vợ của anh ta thật đấy, nhưng mà cái sợi dây chuyền kia thì lại đang ở trong tay của Doãn Nhụy.

"Đúng vậy, vẫn còn chưa có đưa cho tôi nữa, các người đã hành động quá sớm mất rồi." Bạch Nhược Hy nuốt nước bọt xuống, vừa đói khát vừa khát nước khiến cho giọng nói của cô trở nên yếu ớt vô lực, nghiêm túc mà hứa hẹn: "Hy vọng các người sẽ thả tôi ra đi, nếu như mà một ngày nào đó anh ấy đem cái sợi dây chuyền kia chuyển giao cho tôi, thì tôi sẽ vô điều kiện mà tặng lại cho anh, ở trong mắt của tôi mà nói, thì sinh mệnh mới chính là thứ quý giá nhất, mấy cái đồ châu báu trang sức đó tôi một chút cũng sẽ không thèm để tâm tới."

"Em cảm thấy tôi sẽ tin tưởng em hay sao?" Người đàn ông âm trầm lạnh lẽo mà hỏi ngược lại.

"Sẽ." Bạch Nhược Hy vội vàng gật đầu: "Anh sẽ tin tưởng tôi thôi, bởi vì tôi thì ở ngoài sáng, còn anh thì ở trong tối, cho dù là có thả tôi đi đi chăng nữa, thì cái thân phận của anh cũng sẽ không bị bại lộ ra ngoài đâu, tôi chính là miếng mồi câu của anh đấy, thả ra bên ngoài để mà câu cá thôi, cho tới khi có một ngày Kiều Huyền Thạc đem cái thứ đồ đó chuyển tặng cho tôi, thì tôi sẽ chuyển phát nhanh cho anh nhé."

"Chuyển phát nhanh ư?" Người đàn ông cười lạnh một tiếng, cảm thấy thật là khó mà tin nổi mà hỏi lại lần nữa: "Em đem Vĩnh Hằng chuyển phát nhanh cho tôi sao?"

"Vâng vâng, chuyển phát nhanh cho anh." Bạch Nhược Hy đã hoảng hồn đến mức chẳng còn kế sách gì nữa rồi, thừa dịp người đàn ông này đang dao động, cô liền tiếp tục thuyết phục: "Nếu như bây giờ anh mà tàn hại tôi, thì Kiều Huyền Thạc nếu như không tái hôn thêm lần nào nữa, thì cả một đời này anh cũng sẽ rất khó mà từ trên người của một vị tướng quân đang nắm giữ trong tay toàn bộ binh quyền của cả một quốc gia kia mà lấy được cái thứ mà anh mong muốn đâu. Nếu như bây giờ anh gọi điện thoại tới dùng cái hình thức bắt cóc này để yêu cầu phải dùng Vĩnh Hằng ra mà trao đổi, thì tôi tin rằng chưa đầy hai ngày thôi là anh sẽ bị toàn quân tiêu diệt hết đấy."

"Ha ha ha..." Người đàn ông sảng khoái cười lớn, ở trong không khí vậy mà lại vang vọng cả tiếng vọng nữa.

Bạch Nhược Hy phát hiện ra rằng ở nơi này hẳn là một cái hang động bằng đá.

Tiếng cười đã qua xử lý bằng thiết bị biến đổi giọng nói kia thật là khủng bố làm sao, khiến cho người ta phải dựng tóc gáy.

Tiếng cười thật lâu sau đó thì mới ngưng lại.

Bạch Nhược Hy phát hiện ra cái con người kỳ quái này rất là thích cười, hơn nữa lại còn thích cười một cách sảng khoái nữa.

Sau khi im lặng một lát, kẻ thần bí kia đã nói rằng: "Tôi có thể thả em ra ngoài, nếu như em dám nói cho Kiều Huyền Thạc biết chuyện này, thì tôi sẽ lập tức giết chết em. Em phải biết rằng, bên cạnh của Kiều Huyền Thạc không hề thiếu người của tôi đâu, chỉ cần em có một chút xíu động tĩnh gió thổi cỏ lay nào thôi, thì tôi cũng đều rõ rành rành hết."

Bạch Nhược Hy lập tức đáp trả: "Tôi hiểu rồi, tôi sẽ không có nói cho bất kỳ ai biết đâu, sinh mệnh và châu báu thì làm gì có tính so sánh được chứ, cho nên anh căn bản là không cần phải lo lắng về tôi làm gì, chỉ cần Vĩnh Hằng vừa tới tay, thì tôi sẽ lập tức chuyển giao lại cho anh."

"Thả cô ta đi đi." Người đàn ông nghiêm khắc ra lệnh.

Bạch Nhược Hy sững sờ, ngỡ ngàng rồi.

Thực sự lại đơn giản đến như vậy hay sao?

Tiếng bước chân chầm chậm rời xa dần, Bạch Nhược Hy vội vàng gọi với theo: "Đến lúc đó tôi làm thế nào để liên lạc với anh đây?"

Vẫn cứ không hề có ai trả lời.

Tiếng bước chân càng lúc càng xa dần.

Bạch Nhược Hy cảm thấy có người đang dùng tay cố định lấy phần gáy sau đầu của cô, cũng cùng một loại giẻ lau có chứa mùi hăng hắc khó ngửi kia bịt chặt lấy miệng và khoang mũi của cô.

Đầu óc bắt đầu trở nên mê man trầm xuống.

Lúc ý thức đang chầm chậm rời đi, thì một giọng nói của người phụ nữ đầy vẻ oán hận trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền tới, cứ như là một hồn ma chẳng có chút sức lực nào vậy, phiêu hốt bất định.

"Vĩnh Hằng không thể nào trao cho cái tên ma quỷ này được... hắn ta đã cướp đi Vĩnh Phật Vĩnh Sinh rồi..."

"Vĩnh Hằng không thể nào trao cho hắn ta được..."

Bạch Nhược Hy sắp sửa ngất đi rồi bỗng mãnh liệt mở choàng mắt ra, dùng cái ý thức mạnh mẽ khiến cho bản thân mình cố gắng hết sức để duy trì sự tỉnh táo, cô dường như là đã nghe thấy được giọng nói của một người phụ nữ.

Cảm giác như là đang ở ngay gần bên cạnh cô vậy, lại cũng có cảm giác như là một thứ âm thanh từ ngàn dặm xa xôi bay tới vậy, rất là phiêu hốt rất là phiêu hốt.

Cô sợ ma, nhưng mà cô tin rằng ở trên cái thế giới này làm gì có ma quỷ gì chứ, cho nên ở trong cái bóng tối mà cô không cách nào nhìn thấy được kia còn có một người phụ nữ khác nữa.

Thế nhưng mà cô có cố gắng chịu đựng đến đâu đi chăng nữa, thì cũng không sao chống lại nổi cái sự phát huy tác dụng của thuốc mê, cô rốt cuộc thì vẫn cứ là rơi vào trong hôn mê.

Trăng sáng vằng vặc giữa bầu trời, vạn vật đều vô tà.

Màn đêm, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Bạch Nhược Hy cảm thấy đầu óc trương lên đến khó chịu, đôi mắt thì khô ráp đến nỗi không sao mở ra nổi, thế nhưng lại nghe thấy được ở bên tai có những tiếng ve kêu rả rích.

Cái độ mẫn cảm với âm thanh của cô là rất mạnh, thậm chí là còn nghe thấy được cả tiếng gió thổi cỏ lay xào xạc nữa.

Cô chầm chậm mở mắt ra.

Đập vào trong tầm mắt chính là một bầu trời đen kịt, đầy trời đầy sao, nửa vầng trăng sáng vằng vặc trong trẻo không chút tì vết.

Ngắm nhìn bầu trời như thế này, thực sự là rất đẹp.

Cảm giác tri giác của thân thể cô đang chầm chậm quay trở về.

Cảm nhận được ở dưới thân thể mình chính là thảm cỏ, những ngọn cỏ non mềm như nhung đã trở thành tấm thảm trải của cô, ở trong đầu óc hiện lại những sự việc đã từng trải qua trước đó, ở đáy lòng cô khẽ run lên một cái, mãnh liệt ngồi bật dậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập