Chương 52: Bị Bắt
An Hiểu siết chặt nắm tay, lửa giận hừng hực: "Lẽ ra tôi nên sớm phát hiện ra vấn đề mới phải, cái đứa con gái này của tôi lúc nào cũng chẳng chịu làm cho người ta yên tâm gì cả."
Doãn Nhụy cúi thấp đầu xuống không muốn nói chuyện nữa rồi, tâm trạng nhìn qua có vẻ rất là tồi tệ, cái dáng vẻ thương tâm cô đơn ấy thật là đáng thương hết sức.
Doãn Âm nắm lấy tay của An Hiểu, thì thầm to nhỏ nói rằng: "Mẹ à, con có lời muốn nói với mẹ, chúng ta vào trong phòng đi ạ."
An Hiểu cũng đang có ý này, hình như là có điều gì đó không thể nào để cho Kiều Huyền Thạc nghe thấy được vậy, hai người sánh vai nhau vội vàng chạy vào trong phòng.
Ở phòng khách chỉ còn sót lại có mỗi Doãn Nhụy và Kiều Huyền Thạc.
Doãn Nhụy đem cái đầu cúi thật là thấp xuống, trầm mặc một hồi thật lâu, mới lẩm bẩm nói: "Xin lỗi anh Huyền Thạc, dì và mọi người hình như là đã nghi ngờ điều gì đó rồi, em không có cố ý đâu, em đã rất là cố gắng để giúp hai người che giấu chuyện này rồi."
Kiều Huyền Thạc nheo đôi mắt cao thâm khó dò lại mà nhìn chằm chằm vào Doãn Nhụy, cái giọng điệu chẳng có chút nhiệt độ nào nhàn nhạt mở miệng: "Ừm, em đích xác là đã rất cố gắng để giúp Nhược Hy che giấu đấy, nhưng mà đã quá đỗi cố gắng rồi, cho nên mới thành ra phản tác dụng."
Doãn Nhụy căng thẳng đến nỗi thẳng bật cả người dậy, màn sương mù đã phủ kín cả hốc mắt, nghẹn ngào nói: "Xin lỗi anh, Huyền Thạc à, em không hề muốn làm cho Nhược Hy phải khó xử đâu, em thực sự là không hề muốn để cho mọi người biết được chuyện này đâu mà, em..."
Ở trên cái khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Kiều Huyền Thạc chẳng hề có lấy nửa điểm nhiệt độ nào, đứng thẳng dậy, chẳng nhanh chẳng chậm mà nói: "Như thế này cũng khá tốt đấy."
"Huyền Thạc..."
Kiều Huyền Thạc không thèm để ý tới cô ta thêm nữa, xoay người sải những bước chân thật dài rời khỏi phòng khách.
Doãn Nhụy nhìn theo cái bóng lưng lạnh nhạt của Kiều Huyền Thạc cao ngạo mà xa cách, chầm chậm biến mất ở trong tầm mắt của cô ta.
Cô ta không khỏi siết chặt nắm tay lại, móng tay lún sâu vào trong da thịt của lòng bàn tay, nắm tay thì run lên khe khẽ, cắn chặt lấy môi dưới đến nỗi sắp sửa cắn bật cả máu ra ngoài.
Cô ta chầm chậm lấy điện thoại di động ra, cúi đầu soạn một tin nhắn gửi đi, thì sắc mặt mới có chút ấm áp trở lại.
•
Kiều Huyền Thạc rời khỏi phòng khách, men theo con đường nhỏ của Bắc Uyển mà đi về phía từ đường.
Bây giờ, ở trong lòng anh luôn có một tia dự cảm chẳng lành, phải mau chóng tìm ra được cái thứ mà mình mong muốn, rồi mang theo Nhược Hy rời khỏi cái nơi thị phi này.
Ở trong khu vườn tĩnh mịch, ánh mặt trời rực rỡ chan hòa chiếu rọi khắp cả mặt đất, muôn hoa đua nở rộ.
Khắp nơi đều là những khung cảnh đẹp đến không sao tả xiết.
Đi tới phía trước cách từ đường không xa, Kiều Huyền Thạc đột nhiên cứng đờ chân lại, đứng ở giữa một mảnh đất trống không, chầm chậm nhắm mắt lại, nghiêm túc lắng nghe.
Ánh mặt trời rải rác ở trên người anh, anh hít thở thật sâu, giữ cho thân tâm được yên tĩnh.
Thế nhưng cũng chẳng nghe thấy bất kỳ âm thanh gì hết.
Vậy mà vào cái đêm hôm ấy, Bạch Nhược Hy lại nghe thấy được một vài âm thanh ở cái vị trí này, lúc đó cũng đã bị dọa cho sợ hãi rồi.
Lắng nghe thật lâu một hồi.
Vẫn cứ không hề có âm thanh gì hết, Kiều Huyền Thạc chầm chậm mở mắt ra, sải bước tiếp tục đi về phía từ đường.
"Thả tôi ra ngoài... ra ngoài... ra ngoài..."
Đột nhiên, một tràng âm thanh phiêu hốt bất định khiến cho Kiều Huyền Thạc mãnh liệt phanh gấp bước chân lại, trái tim khẽ run lên một chút, trầm xuống mất hai giây.
Âm thanh ấy cứ như là không khí vậy nhẹ nhàng đến thế, như có như không, sẽ khiến cho người ta cảm thấy đó chính là ảo giác.
Anh nhanh chóng xoay vòng tròn nhìn quét xung quanh tứ phía, trong vòng bán kính mấy chục mét đều trồng đầy đủ các loại hoa tươi muôn màu muôn vẻ, căn bản chẳng hề có nửa điểm che chắn nào, hơn nữa nơi này còn cách từ đường một khoảng cách nữa, anh dám chắc chắn rằng âm thanh đó không phải là được truyền ra từ bên trong từ đường.
Ánh mặt trời thì ấm áp đến thế, vậy mà âm thanh thì lại lạnh lẽo phiêu hốt đến thế.
Kiều Huyền Thạc hai tay đút vào trong túi quần, nhíu mày nhìn ra xung quanh bốn phía, ánh mắt sắc bén trở nên cao thâm khó dò.
Sự tình dường như là phức tạp hơn nhiều so với những gì mà anh đã tưởng tượng.
Quan sát thật lâu, cái âm thanh phiêu hốt này vẫn cứ là một câu đố bí ẩn.
Kiều Huyền Thạc cuối cùng vẫn là tới bên phía từ đường đó để tìm kiếm cái nơi thần bí ở trong miệng của Nhược Hy.
Thế nhưng mà, chẳng thu hoạch được gì hết.
•
Màn đêm buông xuống.
Bạch Nhược Hy từ trong trường cảnh sát đi ra, đứng ở bên đường chờ xe.
Cô lấy điện thoại di động ra bấm nút mở máy lên.
Khi nhìn thấy điện thoại di động im lặng đến nỗi chẳng có lấy nửa điểm âm thanh nào, thì trong lòng có chút thất lạc nho nhỏ.
Cô là hai tháng mới nạp tiền điện thoại có một lần, không phải là do cô nạp nhiều tiền vào, mà là do cô cũng chẳng có mấy ai để mà gọi điện thoại, cho dù là cô có tắt máy cả ngày đi chăng nữa, thì cũng chẳng có bất kỳ ảnh hưởng gì hết.
Bây giờ, cô vậy mà lại mong chờ một cuộc gọi nhỡ từ Kiều Huyền Thạc.
Lật lật xem thử điện thoại di động, cô hít thở sâu một hơi, rồi đem điện thoại di động bỏ vào trong ba lô.
Ánh đèn nê ông của thành phố rực rỡ lấp lánh, ánh đèn xe cộ trên đường lớn đã thắp sáng rực cả một vùng đất.
Cô từ xa xa nhìn thấy một chiếc taxi đang chạy tới, liền đưa tay ra ngoắc ngoắc.
Một chiếc xe bánh mì màu đen đột nhiên vượt mặt chiếc taxi kia, dừng lại thật nhanh ở ngay trước mặt Bạch Nhược Hy.
Bạch Nhược Hy còn chưa kịp phản ứng lại, thì cửa của chiếc xe bánh mì đã mở toang ra trong nháy mắt, một đôi tay đen thò từ bên trong ra ngoài níu chặt lấy cánh tay của Bạch Nhược Hy mà hung hăng giật mạnh một cái, đem Bạch Nhược Hy thô bạo mà lôi tọt lên xe.
Bạch Nhược Hy sợ đến nỗi liều mạng giãy giụa, thế nhưng hai người đàn ông mặc đồ đen ở trong xe đã dùng hết toàn bộ sức lực mà lôi Bạch Nhược Hy vào trong xe.
Cửa xe "rầm" một tiếng đã bị đóng sập lại.
Một loạt những động tác cực nhanh mà nhanh nhẹn, liền một mạch mà hoàn thành.
Ở trong khoang xe tối om đen kịt, Bạch Nhược Hy hoảng sợ mà cực lực giãy giụa phản kháng, cô còn chưa kịp nhìn rõ đối phương là ai, thì cũng đã bị hai người đàn ông cường tráng chế ngự mất rồi.
"Cứu..." Cái giọng the thé của cô vừa mới lọt ra khỏi miệng, còn chưa kịp hét lên cho trọn vẹn, thì một miếng gạc có mùi hăng hắc đặc biệt đã trong nháy mắt bịt chặt lấy miệng của cô.
"Ưm ưm..."
Ý thức của cô bắt đầu chầm chậm rời đi, mí mắt thì rũ xuống dưới, tầm nhìn mông lung chỉ có thể nhìn thấy được cái bùa hộ thân hình tam giác màu vàng đang treo đong đưa ở trên gương chiếu hậu của xe.
Thân thể thì chầm chậm yếu ớt vô lực đi, khóe mắt rịn ra hai giọt lệ, nỗi sợ hãi của trái tim khiến cho đầu óc của cô một mảnh trống rỗng.
Cuối cùng thì cũng đã rơi vào trong hôn mê.
Bạch Nhược Hy cảm thấy đầu óc âm ỉ đau nhức, mơ mơ màng màng mà từ trong cơn hôn mê chầm chậm tỉnh táo trở lại.
Cô chầm chậm mở mắt ra, thân thể động đậy một chút, cảm thấy hai tay hai chân đều đã bị trói buộc hết cả rồi, mà trước mắt thì là một mảnh tối đen như mực.
Cô đã bị bắt cóc rồi sao?
Cái ý nghĩ đầu tiên hiện lên ở trong đầu óc, khiến cho Bạch Nhược Hy cảm thấy bất an.
Ở trong không khí tràn ngập một mùi ẩm mốc khó ngửi đến buồn nôn, luồng không khí thì ngột ngạt nặng nề, ở trong bóng tối cô cảm thấy mình đang nằm ở trên một nền đất lạnh buốt.
Tối đen đến nỗi ngay cả một tia sáng cũng chẳng có.
Rốt cuộc đây là nơi nào chứ?
Bạch Nhược Hy muốn hét lên, thế nhưng miệng thì đã bị thứ gì đó bịt kín mất rồi, căn bản là không có cách nào phát ra được âm thanh.
Cô phân biệt không ra được bây giờ là ban ngày hay là ban đêm nữa.
Bình tĩnh trở lại, cô dựa vào sức lực của thân thể mà chầm chậm ngồi dậy.
Cô nhắm mắt lại để cho bản thân mình cố gắng hết sức duy trì thể lực và một cái đầu óc thật tỉnh táo.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Đột nhiên, bên tai truyền tới những âm thanh ẩn ẩn hiện hiện, giống như là tiếng của cánh cửa sắt vậy.
Là tiếng bước chân trầm ổn.
Hơn nữa còn không chỉ có một người, ít nhất là phải có từ ba người trở lên.
Cô mở choàng mắt ra, vẫn cứ là tối đen đến nỗi ngay cả cái bóng cũng chẳng thể nào nhìn thấy được.
Nhưng mà lại cảm nhận được hơi thở của con người đang ở ngay trước mặt cô chưa đầy một mét, cô xác định rằng không hề có thứ gì che khuất đi đôi mắt của cô hết, thế nhưng cái nơi quỷ quái này lại có thể tối đen đến như vậy.
Ở trên mặt đất phía trước hẳn là vẫn còn có nước, bởi vì có người giẫm lên đó thì nghe thấy được cả tiếng nước.
Ở trong bóng tối, cô nhìn thấy mấy cái chấm đỏ đang dừng khựng lại ở trên không trung, nếu như mà không có đoán sai, thì đối phương chính là đang đeo kính nhìn ban đêm, mấy cái chấm đỏ này chính là cái điểm nguồn điện của kính nhìn ban đêm.
Bạch Nhược Hy cảm thấy trái tim đập đến mức sắp sửa muốn nổ tung ra rồi, lòng bàn tay thì thấm đẫm đầy mồ hôi, cô bình tĩnh mà điều tiết lại hô hấp của mình.
Đột nhiên, có người tiến lại gần cô, chuẩn xác không chút sai sót nào mà đem miếng băng dính ở trên miệng của cô xé toạc ra.
Hơi hơi đau nhói một chút, cái miệng của Bạch Nhược Hy đã được tự do rồi, thế nhưng cô lại không hề gào thét ầm ĩ lên, dù sao thì ngay đến cả bản thân mình đang ở nơi nào cũng không biết nữa, đối phương là người hay là ma cũng chẳng rõ ràng.
Trong tình huống chưa thể đảm bảo được cho sự an toàn của chính mình thì không thể có hành động khinh suất được.
Cô bình tĩnh mà chờ đợi đối phương lên tiếng nói chuyện, để xem thử cái ý đồ bắt cô tới đây của đối phương là gì.
Nếu như mà muốn lấy mạng của cô, thì cũng đâu cần phải chờ tới lúc cô tỉnh dậy làm gì, cho nên nhất định là sẽ có mục đích gì đó.
Bầu không khí càng lúc càng trở nên trầm muộn hơn, một giọng nói trầm thấp mà quái dị truyền tới: ", cô em xinh đẹp à, không cần phải sợ hãi đâu, anh đây sẽ không có làm tổn thương em đâu."
Bình luận