Chương 40: Bí Mật Ở Nhà Thờ Họ
Dù không muốn nhưng vẫn bị kéo đi, cô nũng nịu lẩm bẩm: "Anh ba, hay là để mai hãy đi ạ."
Kiều Huyền Thạc ngoảnh đầu lại nhìn khuôn mặt tái nhạt của cô, nghiêm nghị nói: "Có anh ở đây, em sợ cái gì chứ?"
Cô đâu có sợ người, cái cô sợ là ma.
Bạch Nhược Hi bĩu môi, miễn cưỡng đi bên cạnh anh, mà tay của hai người lại nắm chặt lấy nhau một cách vô cùng tự nhiên.
Lúc băng qua Bắc Uyển, phát hiện gần như tất cả các cửa sổ của biệt thự đều đã tắt đèn, duy chỉ có một phòng ở tầng hai là vẫn còn sáng.
Bạch Nhược Hi ngước đầu nhìn, đang tò mò không biết ai muộn thế này còn chưa ngủ, thì tiếng của Kiều Huyền Thạc vang lên: "Đi thôi, đừng tò mò nữa, Tiếu Tiếu từ nhỏ đã có bệnh sợ bóng tối rồi."
"Kiều Tiếu Tiếu có bệnh sợ bóng tối sao?"
Bạch Nhược Hi hoàn toàn không biết người phụ nữ tâm địa xấu xa như Kiều Tiếu Tiếu lại có bệnh sợ bóng tối, loại người có tâm địa u ám như cô ta chẳng phải nên thích bóng tối mới đúng sao?
Kiều Huyền Thạc thản nhiên đáp lại: "Ừm, cho nên căn phòng mở đèn đó chắc là của Tiếu Tiếu."
Bạch Nhược Hi không tò mò nữa.
Băng qua khu vườn phía sau Bắc Uyển, đi qua khu vực cảnh quan hòn bộ xăm, hai hồ nước lớn dưới ánh trăng vắt trong trẻo soi rọi, đẹp đẽ đến nao lòng.
Đi khoảng mười phút, băng qua rừng trúc nhỏ liền nhìn thấy một tòa nhà cổ phong cách hoài niệm xuất hiện trước mắt.
Kiều Huyền Thạc và Bạch Nhược Hi không hề xa lạ với nơi này, hằng năm vào tết Thanh Minh, cả nhà đều tới đây bái tế và ăn chay.
Nhà thờ họ lúc đêm muộn mang lại cảm giác vô cùng u uất, khắp nơi đều tối om mờ mịt, chỉ có ở cửa nhà thờ họ có hai ngọn đèn nhỏ màu vàng ấm mờ ảo.
Dưới sự tương phản của ánh đèn, nhà thờ họ càng thêm phần bí ẩn và đáng sợ.
Càng tiến lại gần nhà thờ họ, Bạch Nhược Hi lại càng thấy sợ hãi, căng thẳng tới mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, không tự chủ được mà tiến lại gần Kiều Huyền Thạc, bàn tay còn lại không được nắm lấy vội ôm chặt lấy khuỷu tay rắn chắc của anh, cả cơ thể áp sát vào.
Lúc này đã không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ xem hành động có quá đỗi thân mật hay không nữa rồi.
Kiều Huyền Thạc cảm nhận được lòng bàn tay ra mồ hôi của cô.
Cả cơ thể cô áp sát rất chặt vào anh, từng bước từng bước đều dính sát đi theo, anh nhẹ nhàng xoa xoa bàn tay mềm mại thon dài của cô, nhỏ nhẹ thì thầm: "Sợ lắm sao?"
"Vâng." Bạch Nhược Hi gật đầu, đến cả hít thở cũng không dám thở mạnh, toàn bộ tế bào trên cơ thể đều cảm thấy bủn rủn, luôn có cảm giác càng tiến lại gần nhà thờ họ thì lại càng lạnh lẽo.
"Sợ cái gì?"
Bạch Nhược Hi không dám trả lời anh, giữ im lặng.
Nếu cô nói với Kiều Huyền Thạc là mình sợ ma, thì sẽ cảm thấy vô cùng mất mặt.
Đột nhiên, Kiều Huyền Thạc dừng bước, ngước đầu nhìn về một phía bên cạnh.
Bạch Nhược Hi giật mình, căng thẳng đưa mắt nhìn quanh bốn phía, khóm cây tối om không phát hiện ra điều gì bất thường, "Anh ba, sao lại không đi nữa?"
"Thấy chỗ này quen không?"
"Không... không có cảm giác gì." Nói rồi, Bạch Nhược Hi cũng ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng mắt của Kiều Huyền Thạc, đó là một ngọn đèn màu vàng ấm áp, mà bên cạnh ngọn đèn có một chiếc ống kính giám sát.
Bạch Nhược Hi nhìn chiếc ống kính giám sát này, sau đó mới ngộ ra phát hiện chiếc ống kính giám sát này là để theo dõi lối ra vào của nhà thờ họ, chính là chiếc ống kính giám sát duy nhất có hình ảnh ở trong phòng giám sát.
"Chỗ này tại sao lại phải lắp đặt riêng biệt một cái ống kính giám sát không cùng hệ thống vậy ạ?" Bạch Nhược Hi tò mò nghiêng đầu nhìn Kiều Huyền Thạc, ánh đèn màu vàng ấm chiếu lên khuôn mặt nghiêng của người đàn ông, cảm giác tuấn tú hút hồn đó khiến cô mê đắm.
Anh của hiện tại, cảm giác không hề lạnh lùng kiêu ngạo, mà lại vô cùng mạnh mẽ.
Cảm giác nắm lấy tay cô lại đặc biệt ấm áp.
Kiều Huyền Thạc nắm tay cô tiếp tục đi về phía trước, nhỏ nhẹ nói: "Để tiện kiểm soát và quan sát, không cùng một hệ thống, dù hệ thống có bị tê liệt trên diện rộng thì cũng không ảnh hưởng tới chiếc ống kính giám sát này."
Bạch Nhược Hi lập tức hiểu ngay lời anh: "Ý của anh là có người cố tình làm cho toàn bộ ống kính giám sát trong nhà bị tê liệt, mà để chiếc ống kính giám sát này không bị ảnh hưởng, nên mới thiết lập một hệ thống mới để lắp đặt riêng biệt chiếc ống kính giám sát này sao?"
Kiều Huyền Thạc nở nụ cười nhạt thản nhiên, xoa xoa đầu cô, giọng điệu cực kỳ dịu dàng: "Nhược Hi thông minh lắm."
Chỉ một câu nói đơn giản, một động tác đơn giản, Bạch Nhược Hi đã cảm thấy vô cùng kinh ngạc và hạnh phúc, không thể tin nổi nhìn Kiều Huyền Thạc.
Từ sau khi đăng ký kết hôn, anh hình như đã trở nên có chút khác biệt, thường xuyên làm cô cảm thấy người đàn ông này không hề ghét bỏ mình.
Nhưng thái độ lúc nóng时 lạnh của anh vẫn làm cô không sao nắm bắt được.
Bước chân vào cửa nhà thờ họ, Bạch Nhược Hi hít sâu một hơi, ôm chặt lấy tay Kiều Huyền Thạc hơn nữa, chỉ muốn ôm chặt lấy anh như một con gấu lười bám trên cây.
"Tôi muốn ra ngoài... ra ngoài... ra ngoài..."
Một luồng gió lạnh buốt thổi qua, kèm theo tiếng kêu gào thảm thiết mơ hồ của một người phụ nữ, rất nhỏ, nhỏ tới mức gần như không thể nghe thấy.
Nhưng thính giác nhạy bén từ nhỏ của Bạch Nhược Hi đã cảm nhận được, sợ hãi tới mức hai tay ôm chầm lấy eo Kiều Huyền Thạc, cả người chui tợn vào lòng anh, cản trở bước chân tiến về phía trước của anh.
Cô thở hổn hển, sợ tới mức nói năng lộn xộn: "Anh ba, anh có nghe thấy không? Có... có tiếng phụ nữ gào lên... cô ấy muốn ra ngoài, cô ấy... cô ấy... đang gào lên."
Kiều Huyền Thạc cảm nhận được vai Bạch Nhược Hi run rẩy dữ dội, ôm chặt lấy cô, nhíu mày nhìn xung quanh, nghiêm túc lắng nghe, nhưng lại không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, đến cả tiếng ve kêu trong khóm cây cũng nghe thấy, duy chỉ không nghe thấy tiếng của phụ nữ.
"Nhược Hi, không có âm thanh nào cả."
Bạch Nhược Hi bình tĩnh lại, nghiêm túc lắng nghe, phát hiện âm thanh đã biến mất.
Là do quá sợ hãi nên xuất hiện ảo giác sao?
Cô không quá chắc chắn âm thanh mình vừa nghe thấy có phải là ảo giác hay không, nhưng hiện tại cô đã sợ tới mức hai chân bủn rủn, không thể nhúc nhích được nữa rồi.
"Anh ba, chúng ta quay về đi." Giọng nói của Bạch Nhược Hi đã nghẹn ngào, sợ tới mức sắp khóc ra hơi.
Cô cũng muốn thể hiện mặt kiên cường trước mặt người đàn ông này, nhưng trong lòng thực sự quá đỗi sợ hãi.
Hơn nữa âm thanh lúc nãy lại thảm thiết đến thế, chân thật đến thế.
Kiều Huyền Thạc nhẹ nhàng vuốt ve đầu cô, nhỏ nhẹ thì thầm: "Đã tới đây rồi, dẫn anh đi xem nơi cấm mà em nói xem sao, có anh ở đây không cần phải sợ."
Động tác của anh rất dịu dàng, vuốt ve làm dịu đi sự sợ hãi trong lòng cô.
Cô không có sức đề kháng với sự dịu dàng của người đàn ông này, ngoan ngoãn gật đầu: "Ở ngay phía sau nhà thờ họ."
"Phía sau là bức tường rào, ở đây đã là phần rìa nhà chúng ta rồi, em xem bức tường rào phía trước cao tới hai mét rồi." Kiều Huyền Thạc qua ánh trăng có thể nhìn thấy bức tường rào phía sau nhà thờ họ.
Bạch Nhược Hi dựa vào ký ức nhớ lại nơi từng đi qua trước đây: "Phía sau nhà thờ họ đúng là tường rào, nhưng bên cạnh tường rào có một hòn bộ xăm và rừng trúc nhỏ bí ẩn, phía sau bức tường còn có một cánh cửa, có thể băng qua tường rào, đi ra bên ngoài, ở đó là một khu vườn nhỏ."
"Cửa gì cơ?"
"Cửa tường đá." Bạch Nhược Hi hít sâu một hơi, trong mũi toàn là hơi thở nam tính sảng khoái dễ chịu của anh, dựa vào lồng ngực anh dần trở nên an tâm, từ từ kể lại: "Lúc nhỏ em chui vào hòn bộ xăm chơi, vô tình chạm vào một hòn đá, cửa đá liền mở ra. Lúc đó ông quản gia già trông coi nhà thờ họ phát hiện ra em, bắt em vào góc xó mắng cho một trận, em còn bị ông quản gia già đe dọa nữa, nhưng chuyện đã qua quá lâu rồi, em cũng luôn không để trong lòng. Ông quản gia già đã qua đời nhiều năm rồi, em gần như đã quên mất chuyện này."
Còn có một nơi bí ẩn như thế này sao?
Kiều Huyền Thạc nhẹ nhàng xoa xoa vai cô.
Điều này liệu có thể giải thích tại sao Nhược Hi lại bị kẻ thủ ác nhắm tới hay không.
Anh lập tức nắm lấy tay Bạch Nhược Hi đi vào bên trong: "Chúng ta qua đó xem sao."
Bình luận