Chương 39: Truy Vết

Băng qua rừng trúc nhỏ, tiến vào khu vườn sau núi, những con đường nhỏ dọc ngang đan xen, khóm cây rậm rạp xanh tốt, địa hình phức tạp, bóng đen đã biến mất ở con đường rẽ.

Kiều Huyền Thạc đứng ở giữa chừng khựng lại, đường nhỏ ban đêm tương đối tối, không thể phán đoán được vị trí bóng đen biến mất.

Bạch Nhược Hi thở hồng hộc đuổi theo: "Anh ba, đuổi kịp chưa?"

Nghe thấy tiếng, Kiều Huyền Thạc ngoảnh đầu lại, nhìn thấy Bạch Nhược Hi đang chạy tới, lông mày không khỏi nhíu chặt, mang theo chút giận dữ: "Sao em lại ra đây?"

Bạch Nhược Hi một tay chống eo, thở tới mức còng cả lưng, một tay nhìn dáo dác xung quanh, căng thẳng thốt ra: "Em lo cho anh."

Lo cho anh?

Cơn giận vừa dâng lên của Kiều Huyền Thạc trong chớp mắt đã bị dập tắt, anh là một người lính dặn đạn dày dạn kinh nghiệm, cảnh tượng nào mà chưa từng trải qua chứ?

Chỉ là một kẻ bí ẩn lén lén lút lút mà thôi, hoàn toàn không cần phải lo lắng.

"Lần sau phải nghe lời." Anh hoàn toàn không thể tức giận nổi nữa.

Nói xong, Kiều Huyền Thạc lập tức nắm lấy tay Bạch Nhược Hi, tùy ý chọn một con đường nhỏ đi về phía trước.

Giọng điệu ra lệnh của người đàn ông ẩn chứa một chút cưng chiều, Bạch Nhược Hi kinh ngạc nhìn bàn tay đang được nắm chặt của mình, rồi lại nhìn bóng lưng vạm vỡ cao lớn của người đàn ông.

Lòng bàn tay ấm áp, trái tim không khỏi xao xuyến, ngọt ngào như mật.

Cô không kìm được mím môi cười thầm ngọt ngào, rõ ràng là đi bắt trộm, mà cảm giác lại như được nắm tay đi hẹn hò vậy, một niềm vui trộm dâng lên lan tỏa trong tim.

Trái tim ấm áp, sự sợ hãi lập tức tan biến sạch sẽ.

Kiều Huyền Thạc nắm chặt tay Bạch Nhược Hi, tiếp tục đi về phía trước, đi tới một sân golf tối om, rộng lớn và cô quạnh.

Cảm thấy có gì đó không đúng, Kiều Huyền Thạc nắm tay Bạch Nhược Hi lập tức quay người đi trở lại.

Bạch Nhược Hi nhỏ nhẹ hỏi: "Anh ba, sao lại không đi nữa?"

"Phía trước là sân golf, hắn sẽ không đi về hướng đó đâu."

"Anh biết hắn là ai đúng không?" Bạch Nhược Hi chạy nhỏ đuổi theo đôi chân dài của anh, ngước đầu nhìn khuôn mặt nghiêng tuấn tú hút hồn của anh.

Kiều Huyền Thạc giữ im lặng, không trả lời câu hỏi của Bạch Nhược Hi.

Rộng lớn như biệt thự Kiều gia, không phải người bình thường nào cũng có thể hình dung được.

Nằm ở lưng chừng núi, diện tích cây xanh rộng tới tám nghìn mét vuông, có mấy tòa nhà rộng vài trăm mét vuông.

Bạch Nhược Hi lớn lên ở đây, cũng chưa từng đi hết mọi nơi.

Đi được mười phút, hai người đi tới phòng cảnh vệ nằm ngay cạnh cổng sắt lớn. Mà suốt đoạn đường này, tay Kiều Huyền Thạc vẫn chưa từng buông cô ra.

Bạch Nhược Hi cảm thấy như được trở về ngày xưa, người anh ba nắm tay đưa cô đi học, dẫn cô đi chơi ngày ấy.

Người anh ba từng không có vẻ lạnh lùng, không có sự xa cách, không có sự lạ lẫm.

Phòng cảnh vệ đèn đuốc sáng choang, Kiều Huyền Thạc đẩy cửa đi vào, trong một gian phòng nhỏ là phòng giám sát trang bị đầy đủ thiết bị.

Từ sau vụ án mạng lần trước, phòng cảnh vệ đều có người trực hai mươi tư trên hai mươi tư giờ, nhưng lúc này lại trống không chẳng có ai, mà màn hình máy giám sát trên tường đều đang nổi "tuyết trắng đen", hoàn toàn không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

"Sao lại thế này?" Bạch Nhược Hi kinh hãi không thôi, nhìn tất cả máy móc đều hỏng hóc, trong lòng hoảng hốt.

Ngày thím hai của cô bị sát hại, tất cả máy móc cũng bị hỏng như thế này.

Kiều Huyền Thạc buông tay Bạch Nhược Hi ra, ánh mắt sắc bén quét nhìn xung quanh, cúi đầu quan sát, từng bước đi qua bàn giám sát.

Ánh mắt sâu thẳm quan sát tỉ mỉ, không chút cuống quýt thong thả cầm sổ đăng ký bên cạnh lên mở ra, giọng điệu bình thản nói: "Máy móc đã hỏng từ sáng sớm hôm nay rồi."

"Vậy sao không cho người đến sửa?" Bạch Nhược Hi tiến lại gần Kiều Huyền Thạc, kiễng chân lên, cơ thể tựa vào người anh, liếc nhìn sổ đăng ký trong tay anh.

Cô như một đứa trẻ tò mò, rất nghiêm túc nhìn sổ đăng ký trong tay anh, mà quên mất hành động của chính mình.

Kiều Huyền Thạc cảm nhận được cơ thể mềm mại tựa vào cánh tay mình, anh chậm rãi nghiêng đầu, rủ mắt nhìn xuống.

Sự đầy đặn mềm mại đó chẳng chút e ấp áp sát vào khủy tay anh.

Anh là một người đàn ông bình thường, dù cho có đàng hoàng chính trực tới đâu thì cũng có cảm giác xao xuyến.

Bạch Nhược Hi phát hiện ánh mắt Kiều Huyền Thạc trở nên thâm trầm, dừng lại ở trước ngực cô, nóng rực và thâm trầm.

Cô nhìn vào mắt người đàn ông, rồi nhìn theo hướng mắt anh xuống dưới.

Phát hiện cơ thể mình đang áp sát vào anh khoảnh khắc đó, khuôn mặt trong chớp mắt nóng bừng như lửa đốt, từ tai tới cổ đều như bốc cháy, nhanh chóng lùi lại một bước, căng thẳng không thôi: "Xin... xin lỗi, em không cố ý đâu."

Kiều Huyền Thạc nhìn khuôn mặt đột nhiên biến thành đỏ bừng của cô, trên nét mặt lạnh lùng tuấn tú lộ ra một nụ cười như có như không.

Anh ngược lại hi vọng cô là cố ý.

Bạch Nhược Hi tỏ ra quá đỗi ngượng ngùng, có chút không tự nhiên, cô cuống quýt xoắn lấy một góc áo, không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn ông.

ĐỂ giải tỏa sự ngượng ngùng cho Bạch Nhược Hi, Kiều Huyền Thạc đắng hắng giọng, ôn hòa cất lời: "Ở đây có ghi chú, người sửa chữa sáng mai mới tới, mà lực lượng cảnh vệ theo chế độ ca trực chỉ còn lại một người, có một người vừa mới nghỉ việc không lâu."

Sự tò mò của Bạch Nhược Hi lại bị khơi dậy, quên mất sự ngượng ngùng vừa rồi, hỏi: "Sao lại trùng hợp thế ạ?"

Kiều Huyền Thạc vứt cuốn sổ xuống, hai tay đút vào túi quần, nhìn chằm chằm vào màn hình không có hình ảnh trước mặt, ánh mắt sắc bén khó đoán, "Em cảm thấy đây là trùng hợp sao?"

Cái câu hỏi ngược lại này làm Bạch Nhược Hi giật bắn người.

Rõ ràng, thủ đoạn giống hệt như lúc thím hai cô bị sát hại, tất cả máy giám sát vô duyên vô cớ hỏng hóc.

Mà Kiều Huyền Thạc phát hiện, trên màn hình lớn, ở góc dưới bên phải, có một ô vuông bằng bàn tay hiển thị hình ảnh, anh lập tức thao tác chuột, nhấp vào chiếc ống kính giám sát duy nhất không bị hỏng.

Hình ảnh của ống kính giám sát được phóng to ra toàn màn hình, Bạch Nhược Hi suy nghĩ mãi không hiểu chậm rãi tiến lại gần, thì thầm hỏi: "Tại sao ống kính giám sát ở chỗ này lại không hỏng?"

"Ống kính giám sát này chắc là được lắp đặt riêng biệt, không thuộc hệ thống chung."

Kiều Huyền Thạc nghiêm túc quan sát hình ảnh trong camera, chỉ thấy camera chĩa vào một con đường nhỏ, mà vị trí con đường nhỏ này rất lạ lẫm.

"Đây là đâu thế ạ?" Bạch Nhược Hi cũng chỉ vào màn hình.

"Không biết." Kiều Huyền Thạc lắc đầu, tiếp tục chuyển đổi vị trí.

Dựa vào việc ít khi về nhà, hai người nhìn rất lâu cũng không nhận ra đó là vị trí nào.

Bạch Nhược Hi không khỏi cảm thán: "Kiều gia thật sự quá rộng lớn rồi, trước đây sống ở đây mười lăm năm, rất nhiều nơi còn chưa từng đến, có những nơi cảm giác rất u uất hẻo lánh nên không dám đi một mình, có những nơi lại bị cấm tiến lại gần..."

"Cấm tiến lại gần?" Kiều Huyền Thạc lập tức ngắt lời, kinh ngạc nhìn cô.

Chưa từng nghe thấy từ này bao giờ, lúc này lông mày tuấn tú nhíu chặt, gấp gáp hỏi, "Nơi nào cấm em tiến lại gần?"

"Băng qua con đường nhỏ ở Bắc Uyển, phía sau có một nhà thờ họ, nơi thờ phụng tổ tiên Kiều gia..."

"Cấm em tiến lại gần nhà thờ họ sao?" Kiều Huyền Thạc hỏi ngược lại đầy nghi vấn, dù sao anh cũng biết Bạch Nhược Hi hằng năm bái tế tổ tiên đều cơ bản tham dự.

Bạch Nhược Hi lắc đầu, "Không phải nhà thờ họ, là khu vườn phía sau nhà thờ họ, khu vườn trồng rất nhiều cây phong, lúc nhỏ có một quản gia già trông coi ở đó."

Kiều Huyền Thạc lập tức nắm lấy tay Bạch Nhược Hi, kéo cô đi ra ngoài, bước chân anh gấp gáp, tâm trạng kích động.

"Dẫn anh đi."

Kiều Huyền Thạc ở Kiều gia gần ba mươi năm rồi, cũng chưa từng phát hiện phía sau nhà thờ họ còn có một khu vườn bí ẩn. Khi còn nhỏ anh không thích chạy lung tung, cũng không có hứng thú với những nơi thưa thớt người qua lại đó.

"Bây giờ đi sao?" Bạch Nhược Hi căng thẳng nuốt nước bọt, nhớ tới nơi đó, ban ngày đi còn cảm thấy đáng sợ, huống chi là ban đêm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập