Chương 38: Nụ Hôn Trộm
Mọi người đều ăn vô cùng ngon miệng, còn không quên khen ngợi cô vài câu.
Bạch Nhược Hi cúi đầu nhìn bát cơm trắng trong tay, đũa gắp từng hạt từng hạt đưa vào trong miệng, ánh mắt liếc nhìn đĩa măng xào thịt đang vơi dần đi, trong lòng cô xót xa không sao tả xiết.
Cũng may cô đã chuẩn bị rất nhiều đồ dự trữ, lát nữa sẽ làm lại một phần mới, biết đâu anh vẫn sẽ trở về ăn.
Mọi người đều bận rộn ăn cơm, Bạch Nhược Hi đặt đũa xuống, lấy điện thoại ra cúi đầu gõ chữ.
Cô soạn tin nhắn: "Anh ba, anh có về ăn tối nữa không? Em có xào măng khô món anh thích ăn này."
Nhìn tin nhắn này một lúc lâu, Bạch Nhược Hi lại không có dũng khí gửi đi, đành bấm xóa hết.
Tiếp tục viết, viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết.
"Nhược Hi, sao con không ăn nữa?" Kiều Huyền Hạo gắp miếng thịt kho tàu đặt vào bát cô.
Bạch Nhược Hi giật mình, vội vàng đặt điện thoại xuống, cầm đũa gượng ép nở nụ cười nhạt: "Dạ ăn chứ ạ."
Cô vừa nói vừa gắp miếng thịt vào miệng, nhưng lại ăn chẳng thấy có vị gì, suốt cả buổi chỉ biết gượng cười gượng vui.
Cả bữa ăn, Bạch Nhược Hi ngay cả nửa bát cơm cũng ăn không xong.
Đêm muộn kéo đến.
Biệt thự Kiều gia đèn đuốc sáng choang.
Một chiếc xe quân đội từ bên ngoài biệt thự lái vào, đi thẳng tới nhà xe.
Kiều Huyền Thạc bước xuống xe, sập mạnh cửa xe, đưa cổ tay lên xem giờ. Trở về tới nhà mới phát hiện thời gian trôi qua quá nhanh, bận rộn xong một cuộc họp khẩn cấp đã là hơn một giờ sáng rồi.
Anh bước từng bước nặng trĩu đi vào biệt thự, ở lối đi vào đổi giày, phát hiện phòng khách đã không còn ai, nhưng đèn vẫn mở.
Anh tiện tay tắt đèn, đi về phía cầu thang, đi được vài bước lại phát hiện phòng ăn vẫn đèn đuốc sáng choang.
Anh tò mò đi về phía phòng ăn, bước chân đột ngột khựng lại, ánh mắt trầm xuống đôi chút, nhìn thấy bóng hình kiều diễm đang gục trên bàn ngủ thiếp đi.
Tuy rằng không nhìn thấy khuôn mặt đối phương, nhưng bóng hình khiến anh ngày đêm tơ tưởng này, sao anh lại không quen thuộc cho được chứ?
Kiều Huyền Thạc nhẹ nhàng bước chân đi tới, trên mặt bàn đặt một đĩa măng xào thịt, được đậy cẩn thận bằng lồng bàn lưới.
Khoảnh khắc này, anh mới nhớ tới những lời mình đã nói vào buổi trưa.
Hóa ra cô thật sự để trong lòng.
Nơi mềm mại nhất sâu trong lồng ngực người đàn ông run rẩy nhẹ nhàng mất kiểm soát, dây đàn trong tim bị gảy động, nhìn đĩa măng xào đã nguội ngắt mà trong lòng vô cùng xúc động.
Đây là đồ ăn để lại vì anh sao?
Lại gần hơn, Kiều Huyền Thạc một tay chống lên mặt bàn, nghiêng người ghé sát về phía Bạch Nhược Hi, nhỏ nhẹ thì thầm bên tai cô: "Nhược Hi, ở đây lạnh, về phòng ngủ đi."
Bạch Nhược Hi ngủ rất say, hoàn toàn không nghe thấy tiếng của anh, từ trong cổ họng phát ra một tiếng lẩm bẩm kháng cự, "Ưm... ưm..."
Sau đó xoay đầu một chút, nghiêng mặt tiếp tục ngủ.
Khuôn mặt hồng hào trắng trẻo lộ ra, vài sợi tóc xõa tung trên má, các đường nét ngũ quan tinh tế khiến Kiều Huyền Thạc nhìn tới mức ngẩn ngơ.
Hơi thở của anh trở nên dồn dập, ánh mắt nóng rực dừng lại trên làn môi anh đào hồng phấn của cô.
Hít thở toàn là hương thơm thanh khiết nhạt nhòa trên người cô, xao xuyến lòng người đến thế, như bị trúng bùa mê, anh không thể khống chế được hành vi của bản thân, cổ họng khô khốc nuốt nuốt nước bọt, đầu từ từ hạ thấp xuống, đôi mắt chậm rãi khép lại, áp sát vào làn môi cô.
Kiều Huyền Thạc nắm chặt tay, toàn bộ tế bào trên cơ thể đều đang run rẩy dữ dội, anh như phát điên muốn hôn cô, cho dù là hôn trộm cũng khao khát mãnh liệt đến thế.
Làn môi dịu dàng nhẹ nhàng chạm vào.
Hơi thở trở nên thô giáp và dồn dập, trái tim chấn động dữ dội.
Mùi hương thanh khiết thuộc về Bạch Nhược Hi xộc vào mũi, khiến anh trong chớp mắt say đắm, cảm giác mềm mại từ làn môi anh lan tỏa ra khắp toàn thân xương tủy, đến cả trái tim cũng mềm xèo đi.
Cảm giác hôn cô khiến trái tim anh đập nhanh tới mức sắp đập tung lồng ngực.
Chỉ là hôn trộm đơn thuần, không ngờ tới lại biến thành ham muốn mãnh liệt, Kiều Huyền Thạc muốn nhiều hơn nữa, nhưng sợ làm cô giật mình tỉnh giấc, liền lưu luyến không đành lòng mà rời đi.
Khựng lại một chút, Kiều Huyền Thạc đưa tay nhẹ nhàng chạm vào làn môi mình, cảm giác trên đó toàn là hơi thở của Nhược Hi.
Hôn vợ của chính mình mà còn phải lén lén lút lút như thế này, anh vô cùng bất lực nở nụ cười chua chát.
Cởi chiếc áo khoác trên người ra, nhẹ nhàng đắp lên người Bạch Nhược Hi, đi vào phòng bếp lấy đũa và bát, rồi ngồi xuống trở lại.
Một phút không chú ý, tốc độ đặt bát của Kiều Huyền Thạc hơi gấp, tiếng bát chạm vào mặt bàn làm Bạch Nhược Hi giật mình tỉnh giấc, cô chậm rãi mở mắt, cảm thấy toàn thân đau mỏi, từ từ thẳng lưng lên.
Chiếc áo khoác từ trên vai cô trượt xuống, cô vội nắm lấy chiếc áo khoác, kinh ngạc nhìn chiếc áo khoác quen thuộc đó, rồi ngẩng mắt lên, phát hiện Kiều Huyền Thạc đang ngồi bên cạnh cô, cầm đũa gắp măng vào bát anh, lặng lẽ ăn.
"Anh ba, anh về từ bao giờ thế?"
"Vừa mới về."
Bạch Nhược Hi căng thẳng nắm lấy tay áo anh: "Đừng ăn nữa, đã nguội lạnh cả rồi."
Kiều Huyền Thạc bình thản gắp măng đưa vào miệng, giọng điệu cực kỳ mềm mỏng: "Không sao, măng nguội ăn cũng rất ngon."
"Để em đi hâm nóng lại cho anh." Bạch Nhược Hi đứng dậy, đưa tay muốn cầm đĩa măng lên.
Kiều Huyền Thạc nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng kéo một cái, nhíu mày nhìn về phía vị trí cửa sổ.
"A!" Bạch Nhược Hi ngã xuống, sợ hãi cất tiếng kêu nhỏ, giây tiếp theo liền ngã ngồi lên đùi Kiều Huyền Thạc.
Hành động thân mật này đến quá đột ngột, quá mức không thể tin nổi, Bạch Nhược Hi cuống quýt giằng ra muốn đứng dậy.
"Anh ba, anh buông tay ra."
"Đừng cử động..."
Bạch Nhược Hi vừa căng thẳng lại vừa xấu hổ.
Vòng eo của cô bị bàn tay lớn của người đàn ông khống chế chặt chẽ, ngồi trên chiếc đùi rắn chắc của anh không thể nhúc nhích được, lưng tựa vào lồng ngực rộng lớn ấm áp của anh, cử chỉ thân mật khiến khuôn mặt cô trong chớp mắt nóng bừng như lửa đốt, tim đập liên hồi.
Cô căng thẳng đến mức giọng nói cũng run rẩy: "Anh... anh ba, buông em ra, th... thế này không tốt đâu, người nhà nhìn thấy... sẽ... sẽ hiểu lầm mất."
Giọng nói trầm ấm đầy quyến rũ của người đàn ông vô cùng truyền cảm, nhỏ nhẹ thì thầm: "Tạm thời đừng cử động, đừng nói chuyện."
Ơ?
Bạch Nhược Hi cảm nhận được người đàn ông đang ôm mình có chút bí ẩn, giọng nói rất nhẹ và rất cẩn trọng.
Lồng ngực người đàn ông rất ấm áp, cái ôm thân mật khiến cô đỏ mặt tía tai, cô không biết tại sao anh lại đột ngột như thế, trong lòng cảm thấy rất mờ mịt, lại không kìm được cất lời: "Anh ba, anh..."
"Suỵt suỵt."
Luồng hơi nóng hổi phả vào bên tai Bạch Nhược Hi, trái tim như nhảy vọt lên tận cổ họng, toàn thân bủn rủn mềm xèo.
Nhưng đồng thời, cô cũng nâng cao cảnh giác.
Kiều Huyền Thạc không phải là loại người đàn ông khinh suất, sẽ không tự nhiên trêu ghẹo cô.
Bạch Nhược Hi tò mò đưa mắt nhìn quanh một vòng, phát hiện bên cạnh phòng khách qua lớp rèm cửa trong suốt ẩn hiện chiếu ra một bóng đen.
Đèn bên ngoài màu vàng, đèn phòng khách màu trắng, nếu không nhìn kỹ thì thật sự không nhận ra bên ngoài có động tĩnh, bóng đen đang ẩn hiện di chuyển.
Bạch Nhược Hi hạ thấp giọng, nhỏ nhẹ hỏi: "Có gì đó không đúng sao?"
Kiều Huyền Thạc nhẹ nhàng ghé sát tai cô, nhỏ giọng dặn dò: "Ở yên đây đừng chạy lung tung."
Nói rồi, Kiều Huyền Thạc đẩy cô ngồi xuống ghế, đứng dậy, bước chân thả rất nhẹ, chậm rãi đi về phía cửa lớn.
Nhìn bóng lưng Kiều Huyền Thạc rời đi, trong lòng Bạch Nhược Hi hoảng hốt không thôi, trong đầu lóe lên những lời Kiều Tiếu Tiếu từng nói.
Trầm tư một lúc, cô cũng đi theo sau Kiều Huyền Thạc bước ra ngoài.
Đêm khuya thanh vắng, tiếng ve kêu râm rân, gió mát cây cối lặng yên.
Kiều Huyền Thạc men theo lối đi nhỏ trong vườn hoa vòng ra bên ngoài biệt thự, sâu trong khóm hoa tươi rậm rạp xanh tốt khá tối, dưới ánh đèn vàng ấm áp không nhìn thấy bóng người nào.
Dựa vào cảm giác nhạy bén của mình, anh cẩn trọng đi về phía khóm hoa rậm rạp nhất.
Bạch Nhược Hi đi theo sau Kiều Huyền Thạc, phát hiện bước chân anh thả đặc biệt chậm.
Trong lúc Bạch Nhược Hi còn đang tò mò phía trước chẳng có thứ gì, đột nhiên từ trong khóm hoa vọt ra một bóng người mặc áo khoác dáng dài màu đen, đối phương đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen, như ma quỷ nhanh chóng lao ra khỏi khóm hoa, rồi lại nhanh chóng lao thẳng vào rừng trúc nhỏ trang trí ở khu hòn bộ xăm.
Bạch Nhược Hi bị dọa cho khựng người, vội lấy tay bịt miệng lại chút nữa thì cất tiếng kêu quái xế.
Trái tim đập thình thịch liên hồi, sợ hãi như gặp phải ma.
Kiều Huyền Thạc phản ứng nhanh như chớp, ngay khoảnh khắc bóng đen có động tĩnh, anh đã lao vụt đi, đuổi theo người bí ẩn chạy vào rừng trúc nhỏ trang trí.
Rốt cuộc là ai?
Trong đầu Bạch Nhược Hi lóe lên sự nghi vấn, lập tức chạy nhanh đuổi theo.
Bình luận