Chương 37: Tình Cờ Gặp Đường Lập Đức
Bạch Nhược Hi trở về phòng thay một bộ quần áo, đeo túi xách vội vã chạy xuống tầng.
Lao ra khỏi Kiều gia, trên mặt Bạch Nhược Hi đong đầy nụ cười ngọt ngào, trong đầu liên tục suy nghĩ xem măng phải làm thế nào mới ngon, anh ba của cô thích măng có vị như thế nào.
Chỉ là nấu cho anh một món ăn mà thôi, nhưng lại cảm thấy thời gian thật gấp giáp, trong lòng rất đầy đặn, mang theo một chút ngọt ngào nho nhỏ, cảm giác tuyệt vời không sao tả xiết.
Ở Kiều gia, cô là người duy nhất không có xe riêng, đi ra ngoài đều dựa vào việc bắt xe taxi hoặc nhờ tài xế đưa đi.
Bạch Nhược Hi bước ra khỏi biệt thự, đi qua một con đường lớn hai bên trồng đầy cây ngô đồng, đi tới con đường có xe cộ qua lại đông đúc hơn.
Đứng bên đường chờ xe taxi, ánh nắng chiếu lên người cô, ấm áp lan tỏa vào tận đáy lòng.
Đột nhiên, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước mặt cô, cửa kính xe tối om, không nhìn thấy người bên trong.
Xe dừng lại trước mặt cô chuẩn xác như vậy khiến cô vô cùng hoang mang nghi ngờ, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cửa kính vị trí ghế lái.
Chờ một lúc lâu, cửa kính xe cũng không hạ xuống, cô lùi về phía sau, đứng ở khoảng cách không xa phía sau chiếc xe tiếp tục chờ xe taxi.
Chiếc xe hơi màu đen lùi lại, một lần nữa tiến tới trước mặt Bạch Nhược Hi.
Bạch Nhược Hi nhíu chặt lông mày, ánh mắt trầm xuống.
Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống.
Gương mặt nghiêng của người đàn ông lộ ra khiến Bạch Nhược Hi căng thẳng lùi lại một bước, không tự chủ được mà nuốt nước bọt.
Người đàn ông ở vị trí ghế lái quay mặt nhìn Bạch Nhược Hi, nở nụ cười tà ác, giọng nói trầm xuống đầy xảo quyệt: "Người đẹp, còn nhớ tôi không?"
Người đàn ông này dù có biến thành tro cô cũng có thể nhận ra hắn, hắn chính là kẻ đã muốn cùng Bạch San San hãm hại cô — Đường Lập Đức.
Mối thù roi quất vào người cô trước đây còn chưa trả đâu, nếu không nhờ có anh ba, hiện tại ước tính cô cũng chẳng còn sống nổi nữa rồi.
Cô cố làm ra vẻ bình tĩnh, nắm chặt nắm đấm đưa mắt nhìn quanh bốn phía, giữa ban ngày ban mặt, liệu hắn cũng không dám làm ra trò gì quá trớn.
"Cô Nhược Hi, có phải đang chờ xe không? Hay là để tôi chở cô một đoạn nhé?"
Bạch Nhược Hi thản nhiên đáp lại: "Không cần."
"Trùng hợp thế này cũng là duyên số đấy, lên xe đi." Đường Lập Đức mỉm cười nói: "Bây giờ tôi biết mình sai rồi, sẽ không làm gì cô đâu, trước đây là do tôi có mắt như mù mới muốn đụng vào cô Nhược Hi."
Nói tới đây, Bạch Nhược Hi đột nhiên nghĩ tới một số vấn đề, nghiêm túc hỏi: "Trước đây là ai xúi giục anh muốn vấy bẩn tôi?"
"Hiểu lầm, hoàn toàn là hiểu lầm." Đường Lập Đức dùng lời ngon tiếng ngọt giải thích: "Tôi chính là bị vẻ đẹp của cô Nhược Hi làm cho mê mẩn sâu sắc, mới nghĩ tới mấy chuyện khốn nạn đó."
Bạch Nhược Hi không khỏi hừ lạnh một tiếng, "Gửi ảnh của tôi cho lũ người mẫu nghệ sĩ dưới tay anh, có mục đích muốn dụ tôi lên thuyền, đây rõ ràng là có mưu đồ từ trước, đừng mong lừa gạt tôi nữa."
"Cô Nhược Hi, cô thế này thật sự là oan chuộng người tốt quá rồi đấy, có phải là do con mụ Bạch San San kia nói không?" Đường Lập Đức tắt máy, mở cửa bước xuống xe, Bạch Nhược Hi giật mình hoảng hốt lùi lại thêm một bước, cảnh giác nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.
Đường Lập Đức sập mạnh cửa xe, vẻ mặt đầy chân thành: "Cô nhất định đừng nghe Bạch San San nói hươu nói vượn, cô ta chỉ muốn chạy tội cho bản thân nên mới đổ cho ý của tôi thôi, thực ra trước đây tôi còn chưa từng gặp cô Nhược Hi, là cô ta chủ động dẫn cô tới gặp tôi, muốn dùng cơ thể của cô để đổi lấy vị trí quán quân cho cô ta, tôi chỉ là nhất thời bị lòng tham sắc đẹp làm mờ mắt, mới muốn làm ra cái chuyện mất hết tính người như thế."
Bạch Nhược Hi tiếp tục lùi lại, căng thẳng nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt trong lòng bàn tay, cắn chặt răng nhẫn nại, cô sẽ không tin người đàn ông trước mặt này, càng không tin Bạch San San.
Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, đều chẳng phải loại người tốt đẹp gì.
Cô luôn nâng cao cảnh giác, thấy Đường Lập Đức vẫn tiếp tục tiến lại gần, liền nhắc nhở: "Xem ra lần trước bị anh ba tôi hành hạ vẫn còn quá nhẹ, hiện tại còn muốn thử xem hương vị thế nào nữa sao?"
Đường Lập Đức khựng lại, sắc mặt sầm xuống, ánh mắt tà ác trở nên đáng sợ, nhưng ẩn hiện đã có tác dụng đe dọa.
Bạch Nhược Hi hít sâu một hơi, nén nụ cười: "Anh ba tôi đang ở nhà đấy, có muốn tìm anh ấy tụ họp chút không?"
Đường Lập Đức nuốt nước bọt, sắc mặt tái nhạt dần, đắn đo một lúc lâu, không tiếp tục tiến lại gần Bạch Nhược Hi nữa, ngược lại tạo thành nụ cười rạng rỡ, lịch sự nói: "Đã cô Nhược Hi không muốn ngồi xe của tôi, vậy thì bỏ đi, hi vọng cô Nhược Hi không chấp nhặt chuyện cũ mà tha lỗi cho tôi, hi vọng ở buổi tiệc ăn mừng tuần sau có thể cùng cô Nhược Hi uống một ly vui vẻ."
Bạch Nhược Hi không lên tiếng, bình tĩnh nhìn hắn, xem dưới nụ cười giả tạo của hắn rốt cuộc giấu giếm âm mưu đen tối nào không ai biết.
Đúng lúc này, một chiếc xe sang màu trắng quen thuộc từ hướng biệt thự chạy ra.
Đỗ lại bên cạnh hai người, Bạch Nhược Hi nhận ra chiếc xe đó, cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt bàn tay trang điểm đậm của Doãn Âm, cô nhíu mày nhìn về phía Bạch Nhược Hi và Đường Lập Đức, "Hai người quen nhau sao?"
Đường Lập Đức phản ứng lại, lập tức quay người kính cẩn đối với Doãn Âm: "Tổng giám đốc Doãn, tôi và cô Nhược Hi trước đây từng gặp nhau một lần, vừa hay bắt gặp cô Nhược Hi đang chờ xe, nên muốn chở cô Nhược Hi một đoạn thôi ạ."
Doãn Âm nở nụ cười nhạt thản nhiên, trêu đùa hỏi: "Lập Đức, có phải cậu nhắm trúng Nhược Hi nhà chúng tôi rồi không, bình thường cũng chẳng thấy cậu nhiệt tình như thế bao giờ."
Đường Lập Đức mỉm cười không nói, coi như ngầm thừa nhận.
Trong lòng Bạch Nhược Hi cảm thấy rất khó chịu, cho dù là lời trêu đùa, cũng làm cô chán ghét.
Doãn Âm lại nhìn về phía Bạch Nhược Hi, mỉm cười hỏi: "Nhược Hi, nếu chưa có bạn trai thì cũng có thể cân nhắc Lập Đức xem sao, cậu ấy là giám đốc trẻ tuổi tài cao nhất công ty chúng ta đấy, tương lai vô hạn."
Trong lòng Bạch Nhược Hi dâng lên một cơn buồn nôn, chỉ thiếu điều chưa nôn ra ngoài.
Bạch Nhược Hi trực tiếp từ chối, chẳng chút khách khí: "Cảm ơn chị dâu, em không cân nhắc đâu ạ."
Doãn Âm nhún vai, bĩu môi: "Em muốn đi đâu? Chị chở em một đoạn nhé."
"Tự em đi xe taxi được rồi, mọi người cứ bận việc đi, không cần bận tâm tới em đâu." Bạch Nhược Hi lịch sự từ chối.
Doãn Âm vừa khởi động xe vừa nói: "Vậy em tự mình cẩn thận đấy."
Nói xong, nhấn ga phóng đi mất.
Đường Lập Đức chằm chằm nhìn Bạch Nhược Hi, nở nụ cười nham hiểm tà ác, từng bước lùi lại lên xe: "Cô Nhược Hi, hẹn gặp lại sau."
Bạch Nhược Hi nhìn Đường Lập Đức lên xe rồi lái xe rời đi, trái tim cô mới bình tâm trở lại, phát hiện lòng bàn tay mình đang rịn đầy mồ hôi.
Cô vẫn rất sợ người đàn ông đó.
Từ lời hỏi đáp vừa rồi của Doãn Âm có thể nhận định, cô ấy không biết Đường Lập Đức quen biết cô, cho nên rất có thể không phải cô ấy xúi giục Đường Lập Đức tới tàn hại cô.
Đón một chiếc xe taxi.
Bạch Nhược Hi lên xe, tâm trạng nặng trĩu, suy nghĩ càng thêm hỗn loạn, nhìn cảnh vật bên ngoài cửa xe, chìm vào trầm tư.
Chiều tối.
Bạch Nhược Hi bận rộn trong bếp cả buổi chiều, tới bữa tối, cả nhà đều đã đông đủ gần hết, duy chỉ có Kiều Huyền Thạc vắng mặt.
Bàn thức ăn phong phú thịnh soạn làm người ta thèm chảy nước miếng, Kiều Huyền Hạo trêu đùa: "Nhược Hi, bữa ăn chào đón anh trở về này cũng quá thịnh soạn rồi đấy? Đây là tiệc Mãn Hán toàn席 sao? Lần này anh được đánh chén một bữa no nê rồi."
Bạch Nhược Hi cười chua chát, ánh mắt liếc nhìn vị trí trống trước mặt, trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng tràn trề.
Đã nói rõ bữa tối muốn ăn măng khô, bây giờ lại không thấy người đâu, đã muốn đi ra ngoài, tại sao không nói với cô một tiếng chứ?
Cô ôm trọn sự mong chờ chuẩn bị bao nhiêu món ăn anh thích, bận trước bận sau, tự tay làm tất cả, khoảnh khắc này, cảm thấy có cảm giác tủi thân như bị đùa giỡn.
Bình luận