Chương 36: Mùi Chua Chát Ngập Phòng
"Chắc là đang ở trong phòng đọc sách ạ." An Hiểu nói.
Kiều Huyền Hạo đứng dậy, Bạch Nhược Hi nhanh tay lẹ mắt, lập tức bước tới chắn trước mặt anh: "Anh hai, để em mang vào giúp anh cho."
Kiều Huyền Hạo nhíu mày, đăm đắm nhìn Bạch Nhược Hi.
Sự nhiệt tình trong ánh mắt của Bạch Nhược Hi vô cùng mạnh mẽ, rơi vào mắt người khác thì hành động này của cô thật vô lý.
Nhưng Kiều Huyền Hạo lại nhận ra được, cô chỉ đang tìm cớ để tiếp cận Kiều Huyền Thạc mà thôi.
Anh trêu đùa hỏi: "Em không sợ tảng băng kia đóng băng em luôn sao?"
Bạch Nhược Hi mỉm cười: "Sợ chứ, nên anh cứ giao quà cho em đi, em mang qua cho, em cũng có chuyện muốn nói với anh ba."
Kiều Huyền Hạo đưa quà cho cô.
An Hiểu đứng dậy, không hài lòng nói: "Nhược Hi, quà của anh hai con làm gì có lý nào lại để con mang đi đưa?"
Bạch Nhược Hi nhìn An Hiểu, thản nhiên đáp một câu: "Chỉ là một phần quà thôi mà, con đâu có tranh công."
Nói xong, cô cầm lấy phần quà trong tay Kiều Huyền Hạo, đi về phía phòng đọc sách.
Cô đứng trước cửa phòng đọc sách hít sâu một hơi, ổn định lại tâm trạng, rồi mới gõ cửa.
Gõ hai lần cửa cũng không có ai lên tiếng đáp lại, cô trực tiếp vặn tay nắm cửa đi vào.
Xoay người đóng cửa phòng đọc sách lại, Bạch Nhược Hi chậm rãi bước vào trong, Kiều Huyền Thạc lúc này đang quay lưng về phía cô đứng trước ban công, anh đang nghe điện thoại, tay còn lại đút vào túi quần, bóng lưng cao lớn vạm vỡ trông vô cùng cô độc lạnh lẽo.
Cô đi vào, dừng lại ở vị trí cách anh một mét.
Anh chỉ nghe điện thoại chứ không nói gì, một lúc lâu sau mới thốt ra một câu: "Được rồi, anh đi thu xếp đi."
Nói xong, anh đặt điện thoại xuống, quay lưng về phía Bạch Nhược Hi giữ im lặng.
Bạch Nhược Hi thấy anh đã nghe xong điện thoại, liền nhỏ nhẹ lên tiếng: "Anh ba... em mang giúp anh hai phần quà cho anh, anh ấy mang từ nước ngoài về cho anh đấy."
Kiều Huyền Thạc quay người, ánh mắt xa cách trước tiên nhìn vào khuôn mặt trắng trẻo của cô, rồi mới nhìn chằm chằm vào phần quà trong tay cô, tiến lên hai bước cầm lấy.
Bạch Nhược Hi căng thẳng buông tay xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm như mực của anh, những lời muốn nói tới tận bờ môi rồi lại biến mất.
Kiều Huyền Thạc bóc bao bì ngay tại chỗ, trong hộp đặt một chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, anh dùng giọng điệu chẳng chút nhiệt độ nói: "Tôi rất thích, cảm ơn."
"Anh không cần nói cảm ơn với em, là anh hai tặng đấy."
"Quà của nó do em mang tới, hai người cũng chẳng phân biệt anh em nữa rồi, nói với ai thì có gì khác biệt chứ?"
Kiều Huyền Thạc lướt qua bên cạnh cô, đi tới trước bàn làm việc tiện tay vứt phần quà xuống.
Bạch Nhược Hi quay người nhìn Kiều Huyền Thạc, hít sâu một hơi, chậm rãi nói: "Anh ba, anh cũng thấy thái độ của người nhà rồi đấy, họ đều rất kiêng kỵ loại chuyện này, nếu để mọi người biết chúng ta đã đăng ký kết hôn, sẽ bị tức đến chết mất thôi."
Kiều Huyền Thạc thản nhiên đáp lại một cách hời hợt: "Kết hôn là chuyện của tôi và em, ai muốn chết thì cứ đi mà chết, không cần cản."
"Anh..." Bạch Nhược Hi tức đến mức nắm chặt nắm đấm, nhưng không thể đáp lại lời nào.
Người đàn ông này thật tàn nhẫn.
Kiều Huyền Thạc cầm tài liệu trên mặt bàn lên, tùy ý lật xem, giọng điệu lạnh lẽo mang theo khẩu khí ra lệnh: "Bữa tối tôi muốn ăn măng khô."
"Hả?"
Bạch Nhược Hi giật mình ngẩn ngơ, sau đó mới chậm chạp nhận ra trong giọng điệu của người đàn ông này mang theo mùi ghen tuông chua chát.
Chỉ là yêu cầu này tới quá đột ngột khiến cô có chút cuống quýt không biết làm sao, sau khi ngẩn ngơ cô mới phản bác: "Em không biết trong nhà có măng khô hay không, hơn nữa măng khô phải ngâm một hai ngày mới nấu được, anh thế này không phải là cố tình làm khó em sao?"
Kiều Huyền Thạc gấp tài liệu lại, tựa mông vào mép bàn làm việc, quay người nhìn về phía Bạch Nhược Hi: "Vợ của Kiều Huyền Thạc tôi bắt buộc phải làm được ba điều: Thứ nhất, không được có hành vi thân mật với người đàn ông khác ngoài tôi; Thứ hai, phải trung thành tuyệt đối với hôn nhân, không bàn tới chuyện ly hôn; Thứ ba, nếu muốn vào bếp, bắt buộc phải hỏi chồng xem muốn ăn gì."
"Ơ..." Bạch Nhược Hi ngơ ngác như gỗ đá nhìn anh, trái tim trong khoảnh khắc đó có chút mông lung.
Sao cô lại ngửi thấy cả phòng đọc sách toàn là mùi ghen chua thế này?
Là do cô ảo giác sao?
Kiều Huyền Thạc đăm đắm nhìn dáng vẻ ngơ ngác đáng yêu của cô tới mức ngẩn ngơ, bốn mắt nhìn nhau, không ai nói câu nào chỉ lặng lẽ nhìn đối phương.
Anh đang giận dữ, cô đang hoài nghi, luôn không khí đột nhiên trở nên ấm áp hơn hẳn.
Bạch Nhược Hi phản ứng lại, hắng giọng, thái độ cứng rắn nói: "Nếu em không làm được thì sao?"
Ánh mắt Kiều Huyền Thạc chìm xuống: "Tôi thấy cần thiết phải thông báo chuyện tôi đã kết hôn cho người nhà biết."
"Đừng mà." Bạch Nhược Hi căng thẳng tiến lên một bước, nắm chặt tay ngẩng đầu nhìn anh, vô cùng hoảng hốt: "Em làm được, anh đừng nói cho người nhà biết."
"Sớm muộn gì cũng sẽ biết." Giọng điệu của Kiều Huyền Thạc trầm xuống đầy u uất.
"Bây giờ không được." Bạch Nhược Hi căng thẳng đến mức sắc mặt tái nhạt, hô hấp cũng không thông suốt, khúm núm hạ giọng: "Anh không được nói ra ngoài, em nhất định sẽ tìm cách giải quyết."
Kiều Huyền Thạc cúi đầu nhìn giày, khóe miệng tạo thành một nụ cười lạnh chua chát, rụt rè hỏi: "Vẫn đang nghĩ cách làm sao để ly hôn với tôi sao?"
Tâm trạng Bạch Nhược Hi cũng trở nên u ám, giọng nói yếu ớt, thì thầm: "Doãn Nhụy vẫn đang chờ anh."
Doãn Nhụy, Doãn Nhụy, lại là Doãn Nhụy...
Kiều Huyền Thạc nhắm mắt hít sâu một hơi cố nén sự tức giận.
Đáng chết thật, vậy người phụ nữ mà anh chờ đợi đã bao giờ nghĩ cho anh chưa?
"Tôi đã nói rõ ràng với cô ấy rồi, cô ấy thích chờ hay không là việc của cô ấy, không liên quan tới tôi."
Bạch Nhược Hi không thể hiểu nổi mà lắc đầu: "Sao anh có thể tuyệt tình như thế chứ?"
Kiều Huyền Thạc cảm thấy không thể thở nổi, trái tim u uất nghẹn ngào tới mức không thở nổi, mở mắt giận dữ nhìn Bạch Nhược Hi, lạnh lùng phán một câu: "Em thì chẳng lẽ không tuyệt tình sao?"
"Em?" Bạch Nhược Hi chỉ vào mũi mình, vẻ mặt ngơ ngác.
Tại sao lại nói tới người cô rồi?
Cô muốn ly hôn đối với anh mà nói là tuyệt tình sao?
Trái nghĩa của tuyệt tình đại diện cho...
Trong khoảnh khắc, trái tim Bạch Nhược Hi run rẩy, thổn thức, đập rộn ràng liên hồi, một từ mà cô chưa từng dám tưởng tượng tới hiện lên trong tâm trí cô.
Anh đã động lòng rồi sao?
Tuyệt đối không thể nào, người đàn ông này là động vật máu lạnh, không có trái tim thì làm sao có thể động lòng được chứ?
Kiều Huyền Thạc né tránh ánh mắt của cô, ngồi xuống ghế làm việc, kéo tài liệu ra mở xem.
Bạch Nhược Hi căng thẳng tiến lại gần: "Anh ba, ý anh là sao?"
"Không có việc gì nữa thì ra ngoài đi." Kiều Huyền Thạc tập trung nhìn vào tài liệu, thái độ đã ôn hòa hơn đôi chút, nhưng giọng điệu vẫn lạnh lẽo như cũ.
"Vừa nãy..."
Kiều Huyền Thạc ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén lạnh lùng và nghiêm khắc.
Những lời Bạch Nhược Hi muốn nói bị nghẹn lại ở cổ họng.
Anh hai nói không sai chút nào, tảng băng này đúng là sẽ làm người ta chết băng giá mất.
Cô quay người, thản nhiên để lại một câu: "Vậy em ra ngoài trước đây."
Cho tới khoảnh khắc cánh cửa được đóng lại, Kiều Huyền Thạc mới chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía cửa lớn.
Rời khỏi phòng đọc sách, Bạch Nhược Hi chạy nhỏ直奔 phòng bếp.
Lúc đi qua phòng khách, Kiều Huyền Hạo gọi cô, An Hiểu trách cô hấp tấp va chạm, nhưng cô hoàn toàn không chú ý tới.
Lao vào phòng bếp, thở hổn hển, vội vã cuống quýt: "Thím Thu, thím Thu..."
Thím Thu và một người làm khác đang làm việc trong bếp đều giật bắn người, vô cùng căng thẳng: "Cô Nhược Hi, xảy ra chuyện gì thế?"
"Có măng khô non không ạ?"
"Có ạ."
"Mau, mau dùng nước sôi ngâm cho mềm ra..."
"Ơ..." Thím Thu và người làm nhìn nhau, vẻ mặt ngơ ngác.
Bạch Nhược Hi lật tung hòm xiểng tìm kiếm: "Tìm ra đưa cho cháu."
Thím Thu nhanh chóng lấy măng khô ra, tò mò hỏi: "Cô Nhược Hi vội vã như thế chỉ vì muốn ăn măng khô thôi sao? Bây giờ mới đem ngâm thì thời gian hơi gấp, hay là ra chợ bên ngoài mua măng tươi đi ạ."
Bạch Nhược Hi dừng động tác, mỉm cười nhìn thím Thu: "Ý này hay đấy, sao cháu lại ngốc thế không biết?"
Bạch Nhược Hi đặt đồ trong tay xuống, lại vội vội vàng vàng rời khỏi phòng bếp.
Thím Thu đuổi theo hỏi: "Cô Nhược Hi, cô đi đâu thế?"
"Đi siêu thị ạ."
"Để tôi cử người đi mua giúp cô..."
"Không cần đâu ạ."
Bình luận