Chương 41: Chơi Chim?

Cảm thấy chuyện này nhất định phải sớm giải quyết, càng kéo dài thời gian, Nhược Hi sẽ càng gặp nguy hiểm.

Bạch Nhược Hi cũng lấy hết dũng khí đi theo, đẩy cửa nhà thờ họ ra, bên trong tối om một màu, giơ tay không thấy năm ngón, hoàn toàn không nhìn thấy gì.

Đến cả ánh trăng cũng không chiếu vào được bên trong, ngoài tối đen ra thì chẳng có gì khác.

Kiều Huyền Thạc không chút sợ hãi bước tới, nhưng Bạch Nhược Hi lại sợ tới mức hai chân hơi run rẩy, mồ hôi lạnh trên trán tuôn ra, lòng bàn tay ướt đẫm.

Kiều Huyền Thạc lấy điện thoại ra, bật đèn pin: "Nhược Hi, không cần phải sợ."

"Anh ba..." Bạch Nhược Hi đã không thể thở nổi nữa rồi, cô dù có cố tỏ ra bình tĩnh thế nào cũng không chống lại được sự sợ hãi sâu thẳm trong lòng.

Đúng lúc này, đột nhiên có một giọng nói quát lên: "Ai đó?"

"Á!"

Bạch Nhược Hi bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, chui tợn vào lồng ngực Kiều Huyền Thạc, ôm chặt lấy eo bụng anh, cơ thể run rẩy liên hồi.

Kiều Huyền Thạc hơi khựng lại, hướng đèn pin chiếu về phía nguồn phát ra âm thanh.

Giây tiếp theo, đèn trong nhà thờ họ sáng bừng lên.

Kiều Huyền Thạc hơi rủ mắt xuống, dùng tay che bớt ánh sáng chói mắt, một tay ôm chặt lấy Nhược Hi đang sợ tới mức hồn bạt xiêu phách, vai cô run rẩy dữ dội, e rằng đã bị dọa cho khiếp sợ lắm rồi.

Đợi mắt thích nghi với ánh đèn, Kiều Huyền Thạc mới nhìn sang.

Nhà thờ họ vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, trang nghiêm và thần thánh, không hề cảm thấy đáng sợ.

Mà người đứng ở gian phòng phụ là quản gia của Bắc Uyển, một ông lão sáu mươi tuổi, chú Lô.

Chú Lô nét mặt còn ngái ngủ, nhìn qua là biết vừa mới tỉnh giấc, ông thấy Kiều Huyền Thạc đi vào cùng một người phụ nữ đang rúc trong lòng anh cũng rất kinh ngạc: "Cậu ba, sao cậu lại tới đây? Còn vị này là..."

Bạch Nhược Hi nghe thấy giọng nói quen thuộc, đèn trong nhà thờ họ cũng đã sáng lên, liền từ trong sự kinh hoàng dần hồi phục lại, rời khỏi lồng ngực Kiều Huyền Thạc, quay người lịch sự nói với chú Lô: "Chú Lô, cháu chào chú."

"Thì ra là cô Nhược Hi." Ánh mắt mơ hồ của chú Lô nhìn Bạch Nhược Hi, rồi lại nhìn Kiều Huyền Thạc, kinh ngạc hỏi: "Đã hơn hai giờ sáng rồi, hai người không ngủ, chạy tới nhà thờ họ có chuyện gì sao?"

Ánh mắt sắc bén của Kiều Huyền Thạc vẫn luôn đăm đăm nhìn chú Lô, nếu ông ta không phải là diễn viên gạo cội thì không thể nào giả vờ giống đến thế này được.

Kiều Huyền Thạc không trả lời câu hỏi của chú Lô, ngược lại hỏi: "Chú Lô, chú làm gì ở đây thế?"

"Tôi đi cùng cụ ông và mọi người sang đây bái tế."

"Họ sao?" Kiều Huyền Thạc từ từ tiến lại gần, khí chất uy nghiêm của anh tỏa ra sự áp đảo rất lớn đối với chú Lô.

Chú Lô có chút hốt hoảng, tưởng mình làm sai chuyện gì liền vội vàng giải thích: "Là tròn một tháng ngày mất của bà hai, cụ ông dẫn gia đình ông hai làm lễ ăn chay tròn tháng cho bà hai, cho nên hôm nay phải ngủ ở đây, ở lại với bà hai một đêm."

Lễ ăn chay tròn tháng là buổi bái tế vừa tròn một tháng sau khi người ta qua đời, Bạch Nhược Hi tuy không quá hiểu rõ những điều này, nhưng cô biết có phong tục như vậy.

Kiều Huyền Thạc quan sát xung quanh, phát hiện đúng là có rất nhiều đồ lễ vẫn đang bày trên bàn thờ.

Chú Lô lại nói: "Bây giờ cụ ông và mọi người đều đang ngủ ở phòng sau, cô Tiếu Tiếu không thể ở lại đây qua đêm được nên đã về rồi."

"Ừm." Kiều Huyền Thạc đi một vòng quanh đó, phát hiện không có điểm gì đáng nghi, đúng như những gì chú Lô nói, sau khi bái tế xong, Kiều Tiếu Tiếu cũng đã trở về Bắc Uyển ngủ.

Chú Lô ngoan ngoãn hỏi: "Cậu ba, xin hỏi cậu tới đây muộn thế này là có chuyện gì không ạ?"

"Đừng làm động tới ông nội và chú hai, cháu sang đây chỉ là tìm chút đồ thôi." Kiều Huyền Thạc quay người đi tới bên cạnh Bạch Nhược Hi, nắm lấy tay cô đi thẳng ra khu vườn sau.

Chú Lô vội vàng đuổi theo: "Cậu ba, cậu muốn tìm cái gì?"

"Chú đi ngủ đi, ở đây không có việc của chú nữa đâu." Kiều Huyền Thạc xua tay đuổi chú Lô đi.

Nhưng chú Lô không yên tâm nên đi theo suốt đoạn đường ra tận khu vườn sau.

Bạch Nhược Hi đứng ở khu vườn sau, khoảnh khắc nhìn thấy cảnh vật trong vườn, cả người ngơ ngác hẳn ra, cô rời khỏi Kiều gia năm mười lăm tuổi, đến nay đã mười năm.

Gặp lại khu vườn sau này, nó đã không còn mang dáng vẻ của năm xưa nữa rồi.

Kiều Huyền Thạc cũng đảo mắt nhìn xung quanh, dưới ánh đèn đường màu vàng ấm áp, có thể nhìn thấy mờ mờ toàn bộ bức tường của khu vườn sau, không hề phát hiện thấy rừng trúc nhỏ hay hòn bộ xăm gì cả.

Đến cả hoa cỏ cây cối che chắn cũng không có, một khoảng trống trải, chỉ có bức tường rào màu trắng cao vút.

"Anh ba, ở đây thay đổi rồi." Bạch Nhược Hi thản nhiên nói.

Kiều Huyền Thạc gật đầu, cũng phát hiện ra không giống với khu vườn sau nhìn thấy hồi còn nhỏ nữa.

"Ừm, thay đổi rồi. Vị trí nào thế?"

Bạch Nhược Hi chỉ về hướng phía nam: "Hình như là quanh khu vực đó, trước đây mọc đầy trúc, còn có hòn bộ xăm che khuất nữa."

Kiều Huyền Thạc buông tay Bạch Nhược Hi ra, thong thả bước qua đó.

Chú Lô chậm rãi đi tới bên cạnh Bạch Nhược Hi, nhỏ giọng hỏi: "Cô Nhược Hi, hai người đang tìm gì thế?"

Bạch Nhược Hi nặn ra nụ cười gượng gạo, ấp úng: "Cái đó... tìm... tìm đồ gì ư? Là tìm một con chim nhỏ. Đúng rồi, chim nhỏ..."

"Chim nhỏ sao?" Chú Lô gãi gãi da đầu, vẻ mặt đầy nghi vấn.

Bạch Nhược Hi nặn ra nụ cười cứng đờ, giải thích: "Con chim anh ba nuôi bị bay mất, tụi cháu đi theo con chim tới phía nhà thờ họ này, thấy nó bay vào khu vườn sau rồi biến mất, nên tới tìm xem sao."

Kiều Huyền Thạc đang vừa sờ bức tường vừa gõ gõ nghe thấy cái cớ của Bạch Nhược Hi thì suýt nữa phụt cười, anh mím môi nén cười, suýt chút nữa nén tới mức chấn thương nội tạng.

Cái cớ tồi tệ gì thế này chứ?

Là coi chú Lô như kẻ ngốc rồi sao?

Chú Lô vui vẻ cười cười, hỏi: "Cho nên cô Nhược Hi với cậu ba nửa đêm hai giờ sáng không ngủ, cùng nhau trêu chim chơi, kết quả con chim của cậu ba bay mất, hai người liền đuổi theo con chim chạy trong đêm, đuổi theo một mạch tới tận nhà thờ họ sao?"

Trán Bạch Nhược Hi nổi đầy vạch đen.

Mồ hôi lạnh đều chảy ra ngoài.

Cô thực sự không giỏi bịa chuyện.

Bịa ra cái chuyện mà đến chính cô cũng phải nghi ngờ trí thông minh của bản thân.

Cô phóng ánh mắt cầu cứu về phía Kiều Huyền Thạc, Kiều Huyền Thạc kiểm tra một lượt không phát hiện ra điều gì bất thường, đến cả một khe hở cũng không có, liền quay người đi trở lại.

Kiều Huyền Thạc đi tới trước mặt chú Lô, rút ví từ trong túi quần ra, lấy ra một xấp tiền đưa tới trước mặt chú Lô.

Chú Lô vẻ mặt đầy nghi hoặc, nhưng nhìn xấp tiền mặt dày cộp đó thì mắt sáng rực lên, căng thẳng hỏi: "Cậu ba, cậu có ý gì thế này?"

Khóe miệng Kiều Huyền Thạc nhếch lên một nụ cười như có như không, giọng nói trầm xuống, úp úp mở mở thì thầm: "Chú Lô, đêm nay coi như không nhìn thấy gì hết, đừng nói ra ngoài nhé."

"Chuyện này..." Chú Lô muốn tới cầm lấy, nhưng sự tò mò lại khiến ông ta có chút bất an, nghi hoặc lại đắn đo: "Chuyện này... cậu ba, tôi vẫn chưa hiểu rõ ý của cậu lắm."

Kiều Huyền Thạc mướt nhíu lông mày tuấn tú, hạ thấp đầu ghé sát vào tai chú Lô, thì thầm vài câu.

Chú Lô đột nhiên cười đầy ẩn ý, vội vàng nắm lấy tiền của Kiều Huyền Thạc nhét vào trong túi, cười ma mãnh: "Tôi hiểu, tôi hiểu rồi, tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài đâu."

Bạch Nhược Hi kinh ngạc nhìn Kiều Huyền Thạc, tò mò rốt cuộc anh đã nói gì với chú Lô, mà khiến chú Lô lại tin tưởng không chút nghi ngờ lại còn đồng ý không nói ra ngoài như vậy?

Kiều Huyền Thạc nói một câu cảm ơn với chú Lô, rồi quay người rời đi.

Lúc đi qua bên cạnh Bạch Nhược Hi, rất tự nhiên nắm lấy tay cô kéo đi.

Chú Lô ôm lấy tiền, nét mặt tươi cười hớn hở đi về phía gian phòng sau.

Rời khỏi nhà thờ họ, trên đường trở về, trong lòng Bạch Nhược Hi có vô số thắc mắc muốn hỏi anh.

Nhưng lại không muốn lên tiếng làm hỏng đi bầu không khí lúc này.

Cô cảm thấy Kiều Huyền Thạc của ngày hôm nay rất đặc biệt, đặc biệt dịu dàng.

Anh rốt cuộc làm sao thế nhỉ?

Khi trở về tới cửa Nam Uyển, Bạch Nhược Hi vẫn không kìm được dừng bước, tay cũng rút ra khỏi tay Kiều Huyền Thạc.

Kiều Huyền Thạc quay người lại, giữa chân mày hơi nhíu lại, "Sao thế?"

"Anh ba, vừa rồi anh đã nói gì với chú Lô thế?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
1 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập