Chương 25: Tiếp Xúc Thân Mật

Kiều Huyền Thạc thấy Tinh Thần ngẩn ngơ đứng yên, giọng điệu anh trở nên nghiêm khắc hơn vài phần: "Đừng ngơ ra đó nữa, mau đi đi."

"Rõ."

Cuối cùng, đầu óc Tinh Thần cũng hoạt động trở lại, đoán chừng đây là đồ ăn chuẩn bị cho Thiếu phu nhân.

Rất nhanh sau đó, Tinh Thần đã mang tới một phần cháo bát bảo thơm ngọt và bánh bí đỏ.

Đêm đã về khuya.

Sau khi tắm rửa xong, Kiều Huyền Thạc tìm một tấm thảm trải lên sàn nhà.

Cả chăn mỏng lẫn chăn bông đều đã dường lại cho Bạch Nhược Hi, anh dùng cánh tay làm gối, nằm trên tấm thảm nhìn đăm đăm lên trần nhà.

Chiếc điện thoại đặt bên cạnh được anh chuyển sang chế độ im lặng, mấy cuộc gọi hối thúc ông không hề lật xem, càng không thèm nghe máy.

Hôm nay trên mạng anh đã nhìn thấy một tin tức tiêu đề không mấy nổi bật:

"Kẻ thứ ba đê tiện nhất lịch sử, cướp chồng của bạn thân bị hội chị em tổng tấn công."

Hình ảnh của Bạch Nhược Hi cũng bị đăng tải lên mạng, tuy không ai nhận ra Bạch Nhược Hi, bài báo cũng không chỉ danh vạch tên bất kỳ nhân vật nào mà chỉ đưa tin nhằm vào vụ việc, người ngoài nhìn thấy loại tin tức này sẽ coi như chuyện phiếm mà nhanh chóng bỏ qua.

Nhưng những người quen biết Bạch Nhược Hi, bao gồm cả gia đình và bạn bè cô, chắc chắn đều vô cùng kinh ngạc và tức giận.

Đây cũng là lý do anh không muốn cho Bạch Nhược Hi sạc điện thoại để xem tin tức.

Đồ ăn vặt đặt trên bàn từ lâu đã nguội ngắt, thời gian đã chỉ một giờ sáng.

Kiều Huyền Thạc thấy Bạch Nhược Hi vẫn chưa tỉnh dậy, anh liền đứng dậy tắt đèn rồi quay lại nằm xuống sàn nhà.

Cách biệt mười mấy năm, hai người lại cùng ở chung một phòng, thứ tình cảm ngọt ngào thầm kín này khiến Kiều Huyền Thạc không sao chợp mắt nổi.

Đêm nay, anh trằn trọc suốt đêm.

Trong giấc mơ màng, Bạch Nhược Hi bị cái bụng đánh trống cồn cào làm cho tỉnh giấc.

Cảm thấy cơ thể rất hầm hập nóng bức, cô chậm rãi đá văng chăn ra.

Dụi dụi mắt, cô chậm rãi mở đôi mắt thèm ngủ ngái ngủ ra, căn phòng một màu xám xịt mờ ảo.

Bên ngoài cửa sổ vẫn còn ánh trăng, mờ ảo hòa lẫn trong sương mù dày đặc, trời bắt đầu hửng sáng nhưng mặt trời vẫn chưa mọc.

Cô quét mắt nhìn quanh một lượt, đầu óc mới dần dần tỉnh táo lại, sao cô lại ngủ trong phòng Kiều Huyền Thạc thế này?

Giường là của anh, chăn cũng là của anh, vậy người đâu rồi?

Bạch Nhược Hi chống tay ngồi dậy, nhìn kỹ lại một vòng nữa cũng không thấy Kiều Huyền Thạc đâu, trong lòng nghĩ chắc anh đang ở phòng khách.

Cô bước xuống giường.

Bất chợt, cô nhìn thấy người đàn ông đang ngủ say trên sàn nhà.

Ngoại trừ một tấm thảm lót bên dưới, trên người anh chẳng đắp bất cứ thứ gì, lại còn chỉ mặc một chiếc áo lót đơn mỏng dính.

Bạch Nhược Hi ngẩn người, trái tim lập tức chìm xuống, giây tiếp theo vội vàng ôm lấy chiếc chăn bông trên giường, đi tới bên tấm thảm, quỳ gối ngồi xuống bên cạnh anh, đắp chiếc chăn bông lên người anh.

Động tác của cô vội vã căng thẳng, đến cả nhịp thở cũng trở nên rối loạn, không chủ ý được mà lẩm bẩm: "Trời lạnh thế này, anh ngủ dưới đất lại còn không đắp chăn, sẽ bị ốm mất."

Hàng lông mày của Kiều Huyền Thạc khẽ nhúc nhích một chút, nhưng anh không tỉnh dậy mà tiếp tục giả vờ ngủ.

Nhịp thở của Bạch Nhược Hi trở nên rối bời, vì quá lo lắng nên hóa ra căng thẳng.

Cô vươn tay chạm nhẹ vào lưng bàn tay Kiều Huyền Thạc đang đặt trên bụng, cảm thấy rất ấm áp, không hề có cảm giác băng giá như cô tưởng tượng.

Cô vẫn không yên tâm lại vươn tay chạm lên trán anh.

Nhiệt độ trên trán cũng rất bình thường, không có tình trạng sốt như cô lo lắng, trái tim đang treo lơ lửng của cô mới dịu xuống.

Lúc cô định thu tay lại, người đàn ông đột nhiên chộp lấy cổ tay cô.

Bạch Nhược Hi sợ đến giật mình, cổ tay bị nắm chặt, đè lên trán anh không thể cử động nổi.

Nhìn gương mặt không biến sắc của người đàn ông, cô căng thẳng nuốt nước bọt, tỏ ra luống cuống không biết làm sao.

Kiều Huyền Thạc nhắm chặt mắt, lẩm bẩm: "Làm gì đấy?"

Bạch Nhược Hi khẽ giọng đáp: "Anh ba, dưới đất lạnh lắm, anh quay lại giường ngủ đi, em sợ anh bị lạnh."

"Không cần đâu." Anh nói như thể đang nói mớ vậy.

Bạch Nhược Hi khẽ dùng lực, muốn rút tay mình về, nhưng lực khống chế của người đàn ông vững chãi như sắt thép, cô hoàn toàn không thể cử động, bàn tay vẫn luôn áp trên trán anh.

"Anh ba, anh..." Bạch Nhược Hi muốn bảo anh buông tay ra.

Lời cô còn chưa nói xong, Kiều Huyền Thạc đã ngắt lời: "Mấy giờ rồi?"

Bạch Nhược Hi lập tức ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, thản nhiên nói: "Năm giờ năm mươi phút..."

"Còn sớm quá, ngủ thêm chút nữa đi."

Giọng anh vừa cất lên, đột nhiên dùng lực, Bạch Nhược Hi hoàn toàn không có sự phòng bị nào, bị kéo ngã chồm cả người áp lên lồng ngực Kiều Huyền Thạc, vì quá hoảng loạn luống cuống, cô tức giận hỏi: "Anh ba, anh phát điên rồi sao? Buông em ra..."

Kiều Huyền Thạc không hề đếm xỉa đến lời cô, bàn tay còn lại hất chiếc chăn bông mà Bạch Nhược Hi đè lên ra, nhanh chóng đắp lên người cô.

Anh chỉ nhẹ nhàng thực hiện một động tác đã ôm trọn cô vào lòng, bàn tay siết chặt cổ tay cô từ đầu đến cuối chưa từng buông lơi.

Nhịp thở của Bạch Nhược Hi trở nên hỗn loạn, tim đập liên hồi cuồng nhiệt, một nửa thân mình áp chặt lên lồng ngực rắn chắc rộng lớn của anh.

Nhiệt độ trên người người đàn ông rất cao, vô tình khiến cô cảm thấy nóng bừng bất an, mùi hương nam tính thanh mát trên người anh vô cùng dễ chịu, lấp đầy trong nhịp thở rối bời của cô.

Cô căng thẳng đến mức cứng đờ như một tảng đá, từng tế bào trên cơ thể đều như sục sôi, đầu óc trống rỗng, đến cả giọng nói cũng run rẩy: "Anh... anh ba... anh, anh buông em ra, em..."

Quá đỗi đột ngột, quá đỗi thân mật khiến Bạch Nhược Hi luống cuống tay chân.

Lúc này, lồng ngực Kiều Huyền Thạc phập phồng dữ dội, nhịp thở cũng trở nên sâu thẳm, giọng nói cực kỳ trầm khàn đầy từ tính, thì thầm nhỏ nhẹ: "Đừng nói chuyện."

"Thế... thế này không hợp lẽ, anh..." Bạch Nhược Hi cứng đờ không dám nhúc nhích, cảm thấy lồng ngực rắn chắc của người đàn ông rất dễ chịu.

Kiều Huyền Shạc không ên tiếng, nhưng bàn tay nắm lấy cổ tay cô chậm rãi dùng lực, Bạch Nhược Hi bị kéo nhẹ một cái, ôm chặt lấy anh hơn, nửa thân mình dán chặt vào bên hông anh.

Sự cảnh báo vô hình này khiến Bạch Nhược Hi ngoan ngoãn im lặng, không dám ho he tiếng nào, cũng không dám cựa quậy.

Kiều Huyền Thạc hít sâu một hơi, rồi chậm rãi thở ra.

Dù vẫn luôn giả vờ ngủ nhưng anh hoàn toàn không thể nào chợp mắt nổi nữa, thân thể mềm mại không xương của Bạch Nhược Hi đối với anh mà nói là một sự cám dỗ chết người.

Mùi hương thoang thoảng trên người cô cũng như có ma lực thử thách sức kiềm chế của anh.

Thân nhiệt trong chăn đang tăng vọt, cả hai đều cảm thấy nóng bức, nhưng không ai cử động.

Cứ dằng co như vậy một lúc lâu, Bạch Nhược Hi vẫn không hề có cảm giác buồn ngủ.

Cô hiểu Kiều Huyền Thạc đang ở độ tuổi trai trẻ sức dài vai rộng, phong độ phơi phới, lại quanh năm ở trong khu quân sự âm thịnh dương suy, bây giờ lại còn dưới mối quan hệ vợ chồng hợp pháp trên giấy tờ, nếu như anh bộc phát bản năng thú tính, vậy thì cô phải đối mặt với người nhà thế nào, đối mặt với Doãn Nhuế ra sao?

Hậu quả thật không thể lường nổi, cuộc đời cô tại sao lại bi kịch đến mức này chứ.

Giữ im lặng một lúc lâu, Bạch Nhược Hi rụt rè cất lời, cố gắng đánh lạc hướng chú ý của anh: "Anh ba, vụ án của thím hai có còn điều tra nữa không?"

"Đương nhiên là điều tra." Kiều Huyền Thạc thì thầm đáp.

"Anh đang bao che cho ai vậy? Tại sao mẹ em lại được thả ra, trong khi kẻ thủ ác vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật?"

Kiều Huyền Thạc khựng lại, trở nên im lặng, một lúc sau mới lẩm bẩm: "Mọi chuyện không đơn giản như em tưởng tượng đâu, đừng xen vào vụ án này nữa."

"Vậy anh có thể nói cho em biết, kẻ thủ ác là người nhà họ Kiều hay là người ngoài không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập