Chương 26: Làm Chút Chuyện Khác

Bạch Nhược Hi ngẩng đầu nhìn anh, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, phần cằm có hàng râu quai nón đặc trưng rất mờ rất nhạt, ẩn hiện khí chất cứng cỏi mà tuấn tú.

Yết hầu của anh lăn lên lăn xuống, vô cùng quyến rũ và khêu gợi.

Ngước nhìn gương mặt người đàn ông từ dưới lên, cô có một cảm giác muốn giơ tay vuốt ve chiếc cằm hằn nét phong sương của anh.

Nhìn đến mức có chút ngẩn ngơ.

Bạch Nhược Hi vẫn kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời từ anh, lúc này cô cũng rất tò mò rốt cuộc là ai đã sát hại thím hai của mình.

Kiều Huyền Thạc nhíu chặt lông mày, sau khi suy nghĩ thấu đáo mới quyết định tiết lộ thêm một chút cho cô nghe, hạ giọng nói: "Là người trong nhà, không phải là không bắt, mà là thời cơ chưa tới..."

"Người trong nhà?" Bạch Nhược Hi giật mình chống tay chồm lên người anh, nửa thân trên nhổm dậy, vô cùng kinh ngạc.

Kiều Huyền Thạc chậm rãi mở mắt, nheo đôi mắt mơ màng nhìn Bạch Nhược Hi, lông mày nhíu chặt, giọng điệu cũng trở nên nghiêm khắc hơn vài phần: "Đừng hỏi nữa, có ngủ tiếp hay không?"

Cả sự tò mò trong lòng Bạch Nhược Hi đều đã bị treo lơ lửng, cô lắc đầu: "Em không ngủ được, rốt cuộc là ai chứ? Tại sao lại giết thím hai rồi đổ thừa cho mẹ em? Rốt cuộc là ai lại muốn..."

Lời của Bạch Nhược Hi còn chưa kịp hỏi hết, Kiều Huyền Thạc đã cất giọng mang theo ý cảnh cáo: "Còn một tiếng nữa mới tới bảy giờ, thời gian còn dư dả lắm, nếu không muốn ngủ thì làm chút chuyện khác."

Bạch Nhược Hi ngơ ngác một hồi, vẫn đang thắc mắc ý trong lời nói của anh.

Bất chợt, bàn tay của người đàn ông luôn vào trong áo cô...

"Đừng mà." Cô sợ đến mức phản xạ tự nhiên đẩy cổ tay anh ra, hoảng loạn van xin: "Anh ba... đừng như thế, em không hỏi nữa, em ngủ, bây giờ em ngủ ngay đây."

Bạch Nhược Hi dùng sức đẩy cổ tay anh, nhắm chặt hai mắt, sợ tới mức giữa hai hàng lông mày khẽ rung lên.

Kiều Huyền Thạc lưu luyến rút tay ra, rũ mắt nhìn biểu cảm của Bạch Nhược Hi, thấy gò má cô đỏ bừng một mảng, nét mặt ngượng ngùng, khóe miệng anh cong lên một nụ cười mờ nhạt.

Dù trong lòng cô đang nghĩ tới ai đi chăng nữa, thì lúc này, cô vẫn vì một hành động của anh mà đỏ mặt, như vậy là đã quá đủ rồi.

Bạch Nhược Hi mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, đến khi tỉnh lại lần nữa thì mặt trời đã lên cao, ánh nắng chói chang.

Nơi cô tỉnh dậy vẫn là trên giường, tấm thảm dưới đất đã được thu dọn gọn gàng, Kiều Huyền Thạc cũng không còn ở trong phòng nữa.

Trên mặt bàn đặt sẵn đồ dùng hàng ngày của cô, bộ quần áo thể thao nữ kiểu thường mặc để thay, cùng với một phần thức ăn sáng đã được đậy kín.

Bạch Nhược Hi chậm rãi bước xuống giường, đi tới bên bàn, nhìn những đồ vật trên mặt bàn, cảm nhận được sự chăm sóc tỉ mỉ chu đáo, trong lòng vào khoảnh khắc ấy trào dâng một cảm giác ấm áp và ngọt ngào.

Thậm chí cô còn hy vọng những ngày tháng tương lai cứ tiếp tục trải qua như thế này.

Dù cho người đàn ông đó đối xử với cô lạnh như băng giá, nhưng ít nhất cũng có pháp luật gắn kết họ lại với nhau.

Cô muốn ích kỷ một lần, buông thả một lần, điên rồ một lần.

Bạch Nhược Hi ôm quần áo và đồ dùng vệ sinh cá nhân đi vào phòng tắm, cô tắm rửa gội đầu, thay bộ đồ bẩn ra giặt sạch sẽ rồi mang ra ban công phơi.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, cô ngồi ở phòng khách ăn sáng.

Thời gian lúc này đã là hơn mười một giờ trưa.

Điện thoại của cô vẫn ở trong trạng thái tắt máy, ở trong phòng rất nhàm chán nên cô bước ra ngoài ban công tắm nắng, đợi Kiều Huyền Thạc trở về.

Cánh cửa phòng hội nghị được mở ra.

Những người đàn ông mặc quân phục thẳng tắp nối đuôi nhau bước ra ngoài.

Mấy vị quan chức cấp cao đi phía sau sánh bước cùng Kiều Huyền Thạc rời đi.

Tranh thủ lúc trò chuyện phiếm, liền có người trêu chọc: "Nghe nói Thiếu phu nhân của Tướng Kiều nhà chúng ta tới đây làm tôi giật cả mình, tôi cứ tưởng cậu vẫn còn đơn thân, đang định giới thiệu con gái cho cậu đấy chứ."

Kiều Huyền Thạc nở nụ cười mờ nhạt, không đáp lời đối phương.

Một vị quan chức cấp cao khác cười nói: "Tôi đã sớm muốn gạch tên con gái gả cho cậu ấy rồi, tiếc là con gái tôi vẫn chưa đến tuổi trưởng thành, bỏ lỡ mất thật là đáng tiếc!"

Kiều Huyền Thạc thản nhiên cười khẽ: "Cảm ơn tình cảm ưu ái của các chú các anh."

"Tôi rất tò mò không biết Thiếu phu nhân rốt cuộc là một cô gái kỳ diệu thế nào mới có thể thu hút được sự chú ý của Tướng Kiều mắt cao hơn đỉnh đầu nhà chúng ta?"

Trên hành廊 là bước chân vững chãi của người đàn ông, hòa cùng tiếng hỏi dồn trêu đùa đầy tò mò của mấy vị quan chức cấp cao.

Trong đầu Kiều Huyền Thạc xẹt qua dáng vẻ của Bạch Nhược Hi, không hề tiếc lời đánh giá người vợ của mình trước mặt người khác: "Cô ấy nhã nhặn như hoa cúc, có suy nghĩ và nét tính cách riêng của mình, cũng có những góc đáng yêu."

Sự cưng chiều và mãn nguyện trong giọng nói của Kiều Huyền Thạc càng làm cho mấy người đàn ông thêm phần tò mò.

Suốt cả quãng đường không ngừng gặng hỏi.

Mọi người đi tới nhà ăn, Kiều Huyền Thạc lại không dùng bữa cùng mọi người.

Anh lấy hai phần thức ăn rồi vội vã quay trở về tòa nhà ký túc xá.

Bước chân cũng vội vàng như chính trái tim anh lúc này, sợ bận rộn quá sẽ bỏ rơi cô, cô ở đây lại không quen biết những người vợ binh lính khác, cũng chẳng có nơi nào tốt để giải trí, đây là điều anh lo lắng nhất lúc này.

Khoảnh khắc đẩy cửa ra, Bạch Nhược Hi đang lau chùi đồ đạc trong phòng khách, cô ngẩng đầu lên, thấy Kiều Huyền Thạc mang đồ ăn trưa trở về, không tự chủ được mà nở nụ cười mờ nhạt.

"Anh ba."

Kiều Huyền Thạc ngẩn ra hai giây, đi vào đặt đồ lên bàn ăn, vừa cởi áo khoác vừa nhỏ nhẹ nói: "Sẽ có người qua dọn dẹp, em không cần phải bận rộn làm những việc này đâu."

"Dù sao em cũng đang rảnh rỗi mà." Bạch Nhược Hi đặt giẻ lau xuống, quay người vào phòng tắm rửa tay.

Lúc đi ra lại, Kiều Huyền Thạc đã đi tới trước mặt cô, đưa cho cô một chiếc điện thoại mới.

"Cái gì thế ạ?" Bạch Nhược Hi nhíu mày, cúi đầu nhìn chiếc điện thoại đời mới nhất mà anh đưa tới.

"Em dùng cái này đi."

"Em có điện thoại rồi, chỉ là hết điện thôi, mua cho em cái dây sạc là được rồi."

Kiều Huyền Thạc thản nhiên cất lời: "Tạm thời đừng dùng sim cũ của em nữa, trong điện thoại mới có sẵn sim rồi, có chuyện gì em có thể gọi điện cho tôi."

Bạch Nhược Hi nhận lấy chiếc điện thoại từ tay anh, cúi đầu nở nụ cười cay đắng, nụ cười ấy xót xa biết bao, cô thì thầm lẩm bẩm: "Gọi điện cho anh, anh có nghe máy không?"

Suốt mười năm qua, cô đã gọi biết bao nhiêu cuộc điện thoại, gửi biết bao nhiêu tin nhắn, nhưng anh chưa từng bận tâm tới cô, thậm chí vì chuyện của mẹ, cô đã lặn lội đường xá xa xôi tới tận vùng hải phận quốc tế để tìm anh, suýt chút nữa thì bỏ mạng.

Kiều Huyền Thạc nghe ra câu nói lẩm bẩm của cô, đăm đăm nhìn cái đầu đang cúi thấp của cô, giọng điệu dịu dàng: "Có."

Từ này vào khoảnh khắc này trở nên thật châm biếm.

Điều gì đã khiến người đàn ông này đột ngột thay đổi nhiều đến thế? Chỉ vì một tờ giấy đăng ký kết hôn thôi sao?

Bạch Nhược Hi mở chiếc điện thoại mới ra, bấm số điện thoại của anh trên màn hình rồi ấn nút gọi.

Cô muốn vào chính khoảnh khắc này bù đắp lại những lạnh nhạt và đau khổ mà mình đã phải chịu đựng suốt những năm qua.

Dù cho có ghét cô đến mức nào thì hai người cũng được coi là người một nhà, mười năm qua không nghe điện thoại của cô, không trả lời tin nhắn của cô, hờ hững không ngó ngàng gì tới cô, những sự lạnh nhạt này đã gây ra cho cô tổn thương không thể nào bù đắp nổi.

Bạch Nhược Hi nhìn màn hình điện thoại, tiếng chuông chờ mơ hồ truyền ra từ loa, cô tràn đầy mong đợi ngẩng đầu nhìn Kiều Huyền Thạc, viền mắt đã hoen ướt, giọng điệu lạnh lẽo mang theo vài phần tức giận, hỏi: "Anh chẳng phải đã nói là sẽ nghe điện thoại của em sao?"

Kiều Huyền Thạc khẽ nhíu mày, rút chiếc điện thoại từ trong túi quần ra đưa cho Bạch Nhược Hi.

Màn hình điện thoại đen ngòm, không có lấy một chút động tĩnh, Bạch Nhược Hi nhìn dãy số đang gọi, rồi lại nhìn chiếc điện thoại không chút phản ứng của Kiều Huyền Thạc.

Trái tim cô bỗng nhiên nổ tung một tiếng "đùng".

Cô bàng hoàng chậm rãi đưa tay qua cầm lấy điện thoại của anh, giọng nói nghẹn ngào, lòng đau đớn không thôi: "Anh ba, tại sao điện thoại của anh lại không reo?"

"Có phải em bấm nhầm số rồi không?" Kiều Huyền Thạc nghi ngờ nhìn vào mắt cô, hình như đã nhìn thấy ánh nước mắt, anh hạ thấp đầu khẽ hỏi: "Em làm sao thế?"

Bạch Nhược Hi vội vã cúi đầu thấp hơn nữa, nhắm chặt mắt nén dòng nước mắt, trái tim lúc này như bị nhét đầy những đá, đau đớn đến mức khó thở.

Dãy số gọi đi rốt cuộc lại không phải là của Kiều Huyền Thạc sao?

"Anh ba, có phải anh đổi số rồi không?" Bạch Nhược Hi lại bấm gọi lại một lần nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập