Chương 24: Nhược Hi Của Ngày Xưa

Khu trại huấn luyện của khu quân sự, phóng tầm mắt nhìn ra xa là hàng trăm hàng ngàn đội ngũ tinh anh.

Đó là khí thế mênh mông cuồn cuộn làm sục sôi huyết quản.

Đó là thánh địa hội tụ của vẻ nam tính kiên cường.

Bạch Nhược Hi xem như đã được mãn nhãn.

Mồ hôi cùng những tiếng hô vang dội khiến cho cả bầu trời tràn ngập hóc-môn nam tính.

Trong đám đông, Kiều Huyền Shạc nổi bật xuất chúng đến thế, nổi bật giữa đám đông, uy nghiêm khiến người ta từ tận đáy lòng sinh ra sự kính trọng.

Bạch Nhược Hi hoàn toàn không có cơ hội nói chuyện với anh, chỉ ở đằng xa nhìn anh tập luyện, bản thân thì tắm nắng.

Buổi trưa đi ăn cơm trưa cùng anh, vì đông người nên cũng không có cơ hội nói với nhau vài câu.

Buổi chiều lại đi theo anh đi họp.

Họp xong, lại như một cái đuôi nhỏ đi theo ra ngoài phòng làm việc của anh, ngồi ở ghế sô pha sảnh ngoài chờ anh.

Cả một ngày chẳng có việc gì làm.

Bạch Nhược Hi lấy điện thoại từ trong túi xách ra, phát hiện điện thoại đã hết điện, mà lúc vội vàng rời nhà cô lại không mang theo dây sạc, khoảnh khắc này mới sực nhớ ra mình chưa hề báo cho người nhà biết hướng đi của mình.

Bạch Nhược Hi đi tới trước bàn làm việc bên cạnh, mím môi cười với Tinh Thần nói: "Xin hỏi, anh ba của tôi phải bận đến mấy giờ vậy?"

Tinh Thần dừng công việc trong tay lại, lập tức đứng dậy chào, kính cẩn đáp: "Thiếu phu nhân, không có thời gian chính xác đâu ạ, Thiếu gia bận xong việc sẽ đi ra ngay."

Bạch Nhược Hi khựng lại một chút, sau đó lấy điện thoại của mình ra: "Xin hỏi, ở đây có dây sạc của dòng máy này không?"

"Không có, Thiếu phu nhân."

Bạch Nhược Hi gượng gạo nở nụ cười ngượng ngùng, xưng h呼 Thiếu phu nhân này khiến cô cảm thấy rất kỳ cục, nhưng lại không biết phải sửa lại như thế nào.

Tinh Thần ngay sau đó bước ra khỏi vị trí: "Thiếu phu nhân, cô đợi tôi ở đây một chút, tôi ra ngoài mua một cái mới về cho cô."

"Không cần đâu..." Bạch Nhược Hi vừa định từ chối, Tinh Thần đã sải bước nhanh chóng rời đi.

Bạch Nhược Hi đành phải quay trở lại ghế sô pha, toàn thân uể uả dựa vào sô pha, chớp chớp mắt nhìn lên trần nhà, đầu óc rối thành một đám bùi nhùi.

Mọi chuyện xem ra không hề dễ giải quyết như cô tưởng tượng.

Trời tối dần, màn đêm buông xuống.

Một bản báo cáo quân sự quan trọng đã chiếm trọn cả buổi chiều của Kiều Huyền Thạc.

Anh bận xong mới phát hiện trời đã tối, bên ngoài cửa sổ đã sáng lên những ánh đèn đường màu vàng ấm áp.

Anh thu dọn tài liệu quan trọng cất gọn gàng, đứng dậy khoác chiếc áo khoác quân phục màu xám vào, tắt đèn phòng làm việc rồi bước ra ngoài.

Ra tới sảnh lớn, Kiều Huyền Thạc đột nhiên khựng lại, chân mày tuấn tú khẽ nhíu lên, ánh mắt sâu thẳm đóng khung trên chiếc ghế sô pha.

Trên chiếc sô pha da màu nâu có một thân hình nhỏ nhắn đang nằm, bước chân anh trở nên nhẹ nhàng, chậm rãi tiến lại gần.

Bạch Nhược Hi đã nằm nghiêng trên sô pha ngủ thiếp đi từ lúc nào, mái tóc đen mượt mà che mất một bên mặt cô, chiếc áo khoác trên người cô có phần mỏng dính, dáng vẻ mệt mỏi ngủ rất sâu rất sâu.

Kiều Huyền Thạc quét mắt nhìn quanh một lượt, phát hiện Tinh Thần không có ở đây.

Anh cởi chiếc áo khoác quân phục trên người ra, động tác dịu dàng và nhẹ nhàng, cẩn thận đắp lên người cô.

Khoảnh khắc đắp áo lên, Kiều Huyền Thạc chậm rãi quỳ một bên gối xuống, khom người đăm đăm nhìn người thiếu nữ đang ngủ say trước mặt.

Nhìn ngắm một lúc lâu.

Anh vẫn không kìm chế nổi sự xao xuyến trong lòng, đầu ngón tay thon dài chậm rãi vươn về phía cô, vén lọn tóc trên gò má cô ra sau tai.

Gương mặt trắng nõn hồng hào của thiếu nữ hiện ra.

Đăm đăm nhìn Bạch Nhược Hi, hàng lông mày liễu đáng yêu, hàng lông mi dài mảnh linh động, sống mũi cao thẳng thanh tú, gương mặt không chút phấn son đẹp đến mức rung động lòng người, làn môi anh đào mọng nước đỏ thắm lại càng thêm phần quyến rũ.

Cơ thể Kiều Huyền Thạc trở nên cứng đờ, bàn tay không thể kiểm soát nhích từng chút từng chút một lại gần mặt cô.

Trái tim anh đang run rẩy, cùng với đầu ngón tay cũng khẽ rung lên, ở khoảng cách chỉ cách gò má cô đúng một xentimet, anh đã cố sống cố chết nhẫn nại lại, nắm chặt tay thành nắm đấm, đè nén sự bốc đồng, không được phép đụng vào cô.

Ánh mắt anh sâu thẳm như mực, trở nên cực kỳ rực cháy, tình cảm lưu chuyển trong mắt là sự bốc đồng và khao khát không thể giải tỏa.

Chỉ là sự đụng chạm đơn giản thôi, anh đã phải dùng hết sức lực toàn thân để kiềm chế.

Nhìn ngắm gương mặt khi ngủ của Bạch Nhược Hi, trái tim anh rối bời, trong tâm trí hiện lên dáng vẻ đáng yêu của Bạch Nhược Hi hồi còn nhỏ.

Đứa con gái coi anh là trung tâm của mọi thứ, ngày ngày quấn quýt xoay quanh anh.

Nhược Hi sống trong ký ức...

"Anh ba, Nhược Hi phải ăn thật nhiều cơm, phải nhanh cao lên, như vậy mới cao bằng anh ba, đi học cùng một trường cùng một lớp với anh ba, anh ba đừng cao thêm nữa nhé, anh đợi Nhược Hi với..."

"...Trong lòng Nhược Hi, anh là người thông minh nhất, giỏi giang nhất, đẹp trai nhất nhất nhất luôn, không ai có thể so bằng anh ba của em hết, sau này lớn lên anh phải làm một nhân vật vĩ đại, Nhược Hi sẽ làm cái đuôi nhỏ của anh."

"Anh ba, em sợ lạnh, em muốn ngủ với anh."

"Anh ba, em sợ sấm sét, em muốn ngủ với anh."

"...Em sợ tối, em muốn ngủ với anh."

"...Hôm nay sao đẹp quá, trăng tròn quá, em muốn ngủ với anh."

"...Nếu lớn lên không được ngủ với anh nữa, vậy thì Nhược Hi thà không lớn lên nữa đâu."

Khoảng cách năm tuổi, Bạch Nhược Hi từ khi mới tập đi đã luôn bám lấy anh, từ sự ghét bỏ ngây thơ nhất, đến phiền phức, đến quen thuộc, rồi lại đến tình yêu sâu đậm không thể chia cắt, Bạch Nhược Hi đã bám lấy anh đi qua khoảng thời gian tuổi thơ đẹp đẽ nhất trong đời.

Anh từng bị cô ma vương nhỏ này quấy rầy nửa đời người, là vừa phiền phức lại vừa hạnh phúc.

Nếu thời gian có thể quay trở lại quá khứ, anh thà rằng cả đời này đừng lớn lên, ít nhất anh sẽ không đánh mất cô.

Nhưng đời không như mơ, thực tế lúc nào cũng phũ phàng cay đắng như vậy.

Đứa em gái hồi nhỏ ngày nào cũng bám lấy anh, chiếm lấy chiếc giường của anh, mỗi ngày nằm trong lòng anh chìm vào giấc ngủ này, lúc này đây, đến cả dũng khí chạm vào mặt cô anh cũng không còn nữa rồi.

Ký ức như lưỡi dao sắc nhọn, đâm cho trái tim Kiều Huyền Thạc chằng chịt vết thương.

Anh chậm rãi nhắm đôi mắt đã ửng đỏ lại, hít sâu một hơi, bàn tay đang nắm chặt thu về.

Một lúc lâu sau, anh chậm rãi cúi người, động tác nhẹ nhàng và dịu dàng, bế bế xốc Bạch Nhược Hi lên theo tư thế ngang.

Lấy lại nhịp thở, quay người bước ra khỏi phòng làm việc.

Giờ này mọi người đều đang dùng bữa tối.

Kiều Huyền Thạc bế Bạch Nhược Hi trở về căn phòng cao cấp của mình, đặt cô nằm lên chiếc giường đơn, nhẹ nhàng kéo chiếc túi xách của cô ra, cởi giày cho cô, đắp chăn lên.

Trời về đêm vẫn còn chút lạnh, anh sợ Bạch Nhược Hi cảm thấy lạnh nên đã lấy thêm chiếc chăn bông từ trong tủ ra đắp thêm cho cô.

Sắp xếp cho cô xong xuôi, Kiều Huyền Thạc liền đứng bất động ở mép giường, đăm đăm nhìn gương mặt xinh đẹp đang ngủ say của Bạch Nhược Hi.

Bất chợt, có tiếng gõ cửa vang lên.

Kiều Huyền Thạc lập tức phản ứng lại, sợ tiếng gõ cửa sẽ làm thức giấc người thiếu nữ đang mệt mỏi này, liền vội vàng quay người đi ra cửa, mở cửa ra.

Tinh Thần đứng nghiêm nghị chào, đưa chiếc dây sạc trong tay cho Kiều Huyền Thạc: "Thiếu gia, đây là dây sạc Thiếu phu nhân cần ạ."

Ánh mắt Kiều Huyền Thạc hơi trầm xuống, thản nhiên cất lời: "Cầm đi đi."

"Điện thoại của Thiếu phu nhân hết điện rồi, chuyện này..."

"Nếu cô ấy có hỏi lại dây sạc, thì bảo là không có, đừng đưa cho cô ấy."

Tinh Thần hoàn toàn không thể hiểu nổi cách làm của Kiều Huyền Thạc, nhưng cậu chỉ cần phục tùng mệnh lệnh là được rồi.

"Rõ."

Tinh Thần chuẩn bị rời đi, Kiều Huyền Thạc vội vàng cất lời: "Tinh Thần."

"Có."

"Mang một phần đồ ăn vặt đến phòng tôi, lấy món ngọt tốt nhất."

Tinh Thần lại ngơ ngác, trong ký ức của cậu thì Thiếu gia không hề thích ăn đồ ngọt, về cơ bản là không đụng tới đồ ngọt, đột nhiên lại đòi đồ ngọt khiến cậu vô cùng mịt mờ hoang mang.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập