Chương 89: Bài đăng Weibo
Streamer ngưỡng mộ nói với phòng livestream của mình: “Mọi người thấy chưa, anh đẹp trai và chị đẹp gái ngọt ngào quá đi.”
“Thấy rồi thấy rồi, cẩu lương ăn muốn bội thực luôn rồi.”
“Ớt Cay cũng mau tìm một người bạn trai đẹp trai như anh ấy đi, như vậy thì khỏi phải ngưỡng mộ nữa rồi ha ha ha.”
“Lầu trên nói thật đấy à, Ớt Cay mà tìm được bạn trai thì đã không độc thân đến tận bây giờ!”
Nhìn sự trêu chọc của người hâm mộ, streamer Ớt Cay vừa tức vừa buồn cười: “Mọi người mà còn như thế nữa là tôi không cho xem anh đẹp trai chị đẹp gái nữa đâu đấy.”
“Đừng đừng đừng, bọn tôi không nói nữa là được chứ gì.” Người hâm mộ vội vã đầu hàng.
Streamer Ớt Cay đắc ý hừ một tiếng, lúc này mới không dời ống kính đi, tiếp tục chĩa về phía hai người Dung Thù và Phó Cảnh Đình.
Mạnh Kha cũng là fan của Ớt Cay, rất nhiều kỹ thuật trang điểm đều học trong phòng livestream của Ớt Cay.
Cô ta không ngờ rằng mình lại thấy Dung Thù và Phó Cảnh Đình trong phòng livestream của Ớt Cay.
“Không được, phải báo cho Mạn Âm biết mới được!” Mạnh Kha đặt máy tính bảng xuống, cầm điện thoại lên gọi cho Cố Mạn Âm.
Cố Mạn Âm đang ngồi trước bàn trang điểm đắp mặt nạ, thấy hiển thị cuộc gọi đến, giọng nói dịu dàng cất lời: “Tiểu Kha, tìm tớ có chuyện gì sao?”
“Mạn Âm, cậu mau xem link livestream tớ gửi cho cậu đi.” Mạnh Kha sốt sắng giục giã.
Cố Mạn Âm chỉnh lại mép mặt nạ hơi cản lên trên mặt: “Rốt cuộc là có chuyện gì thế?”
“Ôi dào, chính là Dung Thù đấy, cô ta lại đang quyến rũ Phó tổng kìa!”
“Cậu nói cái gì?” Cố Mạn Âm con ngươi co rút, một tay giật phắt chiếc mặt nạ trên mặt xuống.
Mạnh Kha tức giận hừ hừ: “Cô ta đúng là quá trơ trẽn rồi, đã ly hôn với Phó tổng rồi, bản thân cũng có bạn trai rồi mà còn đi bám riết lấy Phó tổng, đuổi tới tận nhà thi đấu rồi kìa.”
Cố Mạn Âm đại khái đã hiểu ra rồi, chính là Dung Thù hiện tại đang ở cùng Phó Cảnh Đình trong nhà thi đấu, xem trận đấu bóng rổ của Phó Cảnh Lâm.
Cảnh Đình đi xem thi đấu là rất bình thường, dù sao Phó Cảnh Lâm cũng là em trai anh.
Nhưng Dung Thù dựa vào cái gì mà đi chứ? Cô ta ở nhà họ Phó 6 năm qua đâu có ít lần bị Phó Cảnh Lâm bắt nạt. Theo lý mà nói cô ta không thể nào đi ủng hộ Phó Cảnh Lâm được. Chẳng lẽ đúng như lời Tiểu Kha nói, là đến để bám riết lấy Cảnh Đình sao?
Nghĩ vậy, Cố Mạn Âm cắn môi dưới, vội vã đứng dậy đi tới trước máy tính, bấm vào đường link Mạnh Kha gửi tới.
Nhìn hình ảnh Dung Thù và Phó Cảnh Đình ngồi cạnh nhau trong phòng livestream, ánh mắt cô ta lập tức trở nên u ám vô cùng.
“Mạn Âm, cậu còn đó không?” Mạnh Kha hỏi.
Ánh mắt Cố Mạn Âm khẽ lóe lên, thu lại ánh mắt đáng sợ đó, gượng gượng đáp: “Tiểu Kha, tớ vẫn còn...”
Nghe ra sự buồn hờn trong giọng điệu của cô ta, Mạnh Kha càng thêm tức giận: “Mạn Âm, cái cô Dung Thù đó rõ ràng là không coi cậu ra gì rồi, thế nên chúng ta tuyệt đối không thể tha cho cô ta được, chúng ta bây giờ đến nhà thi đấu tìm cô ta tính sổ!”
“Không được đâu Tiểu Kha, chúng ta không có vé vào cửa, không vào được đâu.” Cố Mạn Âm cúi đầu, một dáng vẻ rõ ràng sắp khóc tới nơi nhưng vẫn gượng gượng tỏ ra mạnh mẽ, “Với lại biết đâu là chúng ta hiểu lầm thì sao, cô Dung chỉ là đi xem thi đấu thôi mà.”
“Hiểu lầm cái gì chứ, Mạn Âm cậu đúng là quá lương thiện rồi, lúc nào cũng nghĩ người ta theo hướng tốt đẹp.” Mạnh Kha giận đến mức giậm chân trách móc, “Cậu là không thấy đấy thôi, cái cô Dung Thù đó lúc trước còn cố ý ngả vào lòng Phó tổng nữa kìa.”
“Cái gì?” Sắc mặt Cố Mạn Âm biến đổi, “Cô Dung cô ta thật sự làm vậy sao?”
“Chẳng thế thì sao, thế nên tớ mới nói không thể tha cho cô ta được.”
Cố Mạn Âm đau lòng sụt sịt khóc lên: “Nhưng tớ có thể làm gì được cơ chứ, tớ đã hứa với Cảnh Đình là không được làm tổn thương cô Dung rồi.”
“Vậy Mạn Âm cậu chẳng lẽ cứ thế mà bỏ qua sao?” Mạnh Kha có chút không đành lòng.
Cố Mạn Âm khóc càng thêm đau đớn: “Cô Dung chắc là đang trả thù tớ đấy, bởi vì tớ tỉnh lại đã hại cô ấy và Cảnh Đình phải ly hôn, cho nên là tớ nợ cô ấy. Tiểu Kha, chúng ta coi như không biết gì đi.”
Nói xong, cô ta cúp điện thoại.
Mạnh Kha tức giận đấm thùm thụp xuống giường.
Cái gì mà nợ Dung Thù chứ?
Rõ ràng là bản thân Dung Thù năm đó một mực đòi gả cho Phó tổng, khi đó Phó tổng đã ở bên Mạn Âm rồi. Suy cho cùng là Dung Thù nợ Mạn Âm mới đúng.
“Hừ, Mạn Âm tha cho cô, tôi đây sẽ không tha cho cô đâu. Loại phụ nữ không biết xấu hổ, thích chen chân vào tình cảm của người khác như cô thì nên bị công chúng đấu tố mới phải.”
Mạnh Kha vừa đọc nhẩm với vẻ mặt dữ tợn vừa mở Weibo lên, dùng tài khoản phụ đăng một bài viết: 6 năm trước, có người phụ nữ chen chân vào tình cảm của Phó tổng và tiểu thư nhà họ Cố, nhân lúc tiểu thư nhà họ Cố bị tai nạn xe hơi đã cậy ơn đòi gả vào nhà họ Phó. 6 năm sau tiểu thư nhà họ Cố tỉnh lại, người phụ nữ đó bị ly hôn đuổi khỏi nhà họ Phó nhưng vẫn không từ bỏ ý định tiếp tục bám riết lấy Phó tổng, đúng là trơ trẽn tới cực điểm.
Nhập xong mấy dòng chữ này, Mạnh Kha lại đính kèm thêm mấy tấm ảnh vào, đều là ảnh chụp màn hình Dung Thù và Phó Cảnh Đình trong phòng livestream.
Mà tấm ảnh nổi bật nhất chính là tấm Dung Thù ngả người về phía Phó Cảnh Đình, còn Phó Cảnh Đình thì hai tay bắt lấy vai cô.
Tuy nhiên góc độ của tấm ảnh này trông lại rất tinh tế, cho người ta cảm giác đầu tiên chính là Dung Thù chủ động nhào vào lòng Phó Cảnh Đình chứ không phải bị người ta va trúng.
Tay của Phó Cảnh Đình cũng không giống như đang giúp cô giữ vững thân hình, ngược lại giống như đang đẩy cô ra hơn, cộng thêm hàng lông mày nhíu chặt của anh lại càng khiến điều đó thêm khẳng định.
Mạnh Kha nhìn kiệt tác của mình, nở nụ cười hài lòng, sau đó mua một đống thủy quân và các trang tin tức truyền thông đẩy bài viết này lên.
Rất nhanh, bài viết này đã bùng nổ trên mạng, nhanh chóng leo lên vị trí số 1 trên bảng tìm kiếm nóng (Hot Search). Rất nhiều cư dân mạng đã nhận ra Dung Thù và Phó Cảnh Đình, đủ loại bình luận tin nhắn bay đầy trời.
“Trời ạ, tôi đã bảo lúc xem livestream thấy họ quen quen mà, hóa ra là Tổng giám đốc của Tập đoàn Phó thị và Phó Tổng giám đốc của Tập đoàn Thiên Thăng. Nữ Phó Tổng giám đốc này thời gian trước còn từng nổi tiếng trên mạng đấy.”
“Tôi cũng nhận ra rồi, Dung Thù này còn là bạn trai bạn gái với Tổng giám đốc của Tập đoàn Lục thị nữa cơ, không ngờ có Lục tổng rồi mà còn đi bám riết lấy chồng cũ, quá vô liêm xỉ quá xảo quyệt kinh tởm rồi.”
“Thế này đã là gì, bạn không xem bài viết à, người phụ nữ này 6 năm trước đã chen chân vào Phó tổng và Cố tiểu thư, nhân lúc Cố tiểu thư tai nạn xe hơi mà gả cho Phó tổng, giờ ly hôn rồi vẫn chưa từ bỏ ý định, đồng cảm với Cố tiểu thư, cũng đồng cảm với Lục tổng.”
Mọi người lũ lượt nhắc tên (@) Cố Mạn Âm và Lục Khởi.
Cũng có một số người rất thẳng thừng hỏi Lục Khởi trên đầu có phải sắp xanh lè tới mức phát sáng rồi không.
Lục Khởi lúc biết chuyện này đang họp, lập tức tạm dừng cuộc họp tại chỗ, sắc mặt u ám rời khỏi phòng họp.
“Điều tra cho tôi, tôi muốn xem xem rốt cuộc là ai đang bịa đặt trên mạng!” Lục Khởi kéo kéo cà vạt, ra lệnh với vẻ mặt giận dữ.
“Vâng.” Trợ lý đi theo sau anh đáp lời.
Lục Khởi đẩy cửa văn phòng mình ra: “Ngoài ra, nén độ hot trên mạng xuống cho tôi.”
“Lục tổng, chuyện này e là không dễ dàng gì, thế lực của chúng ta vẫn chưa lớn đến thế.” Trợ lý khó xử nói.
Lục Khởi lườm anh ta một cái: “Anh tưởng tôi không rõ chắc, tóm lại đè xuống được bao nhiêu thì đè.”
“Đã hiểu!” Trợ lý gật đầu đi ra ngoài.
Lục Khởi lấy điện thoại ra bấm số của Dung Thù.
Dung Thù cảm nhận được điện thoại trong túi đang rung, cúi đầu lấy điện thoại ra, thấy là Lục Khởi gọi tới, đang định nghe.
Sau đó cô liền nghe thấy một tràng tiếng hốt hoảng hoảng sợ, cùng với tiếng hoảng hốt gọi to của Phó Cảnh Lâm: “Chị Dung Thù, cẩn thận, mau né đi!”
Chuyện gì thế này?
Dung Thù vẫn còn có chút ngơ ngác, mờ mịt ngẩng đầu muốn xem xem đã xảy ra chuyện gì, không ngờ lại thấy một quả bóng rổ màu cam đang bay về phía mình.
Mặt Dung Thù cắt không còn một giọt máu.
Trông thấy quả bóng rổ sắp sửa đập trúng đầu cô, đột nhiên một bóng dáng nghiêng người chắn trước mặt cô, đỡ lấy quả bóng rổ bay tới đó cho cô.
“Ư...” Phó Cảnh Đình đau đớn hừ nhẹ một tiếng, gương mặt đẹp trai đều nhăn nhó lại.
Dung Thù trốn trong lòng anh, ánh mắt phức tạp nhìn anh: “Anh...”
“Anh cả, anh không sao chứ?” Cô còn chưa nói xong đã bị Phó Cảnh Lâm chạy tới ngắt lời.
Bình luận