Chương 88: Đổi chỗ ngồi

Trong nhà vệ sinh nam, Phó Cảnh Lâm vốc một vốc nước lạnh tát lên mặt mình, sau đó vành mắt đỏ bừng nhìn bản thân trong gương.

Cậu biết lần thi đấu này mình thể hiện không tốt, cũng không tung ra toàn bộ thực lực.

Không phải cậu không muốn tung ra, mà là căn bản không tung ra nổi. Hễ nghĩ đến việc bọn họ đều không đến xem mình thi đấu là cậu lại cảm thấy chán nản, tự nhiên trận đấu cũng chẳng còn chút nhiệt huyết nào.

“Đồ lừa đảo, đã hứa là sẽ đến, kết quả lại nuốt lời!” Phó Cảnh Lâm tức giận đấm một đấm lên mép đá hoa cương bên cạnh gương, nước mắt chực trào trong hốc mắt.

Đột nhiên, điện thoại trong túi vang lên.

Phó Cảnh Lâm hít sâu một hơi, nén cơn giận trong lòng xuống rồi lấy điện thoại ra: “A lô?”

“Tiểu Phó, hiệp ba sắp bắt đầu rồi, em xong chưa thế?” Đồng đội hỏi.

Phó Cảnh Lâm có chút uể ả đáp: “Xong rồi.”

“Vậy thì mau quay lại đi.”

Nói xong, đồng đội cúp máy.

Phó Cảnh Lâm cất điện thoại đi ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh đã bị người ta gọi lại: “Rốt cuộc chú đang nghĩ cái gì thế?”

Giọng nói này!

Con ngươi Phó Cảnh Lâm co rút, đột ngột quay người lại, thấy người đàn ông đang tựa bên cạnh nhà vệ sinh, trong lòng mừng rỡ: “Anh cả, anh đến rồi sao?”

Phó Cảnh Đình "ừm" một tiếng.

Phó Cảnh Lâm sụt sịt mũi, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Anh đến từ lúc nào thế, em còn tưởng anh không đến cơ đấy.”

“Anh đã hứa với chú là sẽ đến xem thi đấu nên sẽ không thất hứa, chỉ là trên đường kẹt xe nên mới bị chậm trễ thôi, xin lỗi.” Phó Cảnh Đình xoa xoa tóc cậu ta.

Phó Cảnh Lâm lùi lại một bước, kiêu ngạo nói: “Em không phải là trẻ con nữa, đừng xoa tóc em.”

Khóe môi Phó Cảnh Đình khẽ nhếch: “Được, anh không xoa nữa. Nói đi, sao lại đánh thành cái dạng đó? Anh biết đó tuyệt đối không phải là thực lực thật sự của chú.”

“Chẳng phải đều tại các người sao.” Phó Cảnh Lâm hừ một tiếng, “Các người đều không đến xem em thi đấu.”

Phó Cảnh Đình nhướng mày.

Anh còn tưởng em trai mình có tâm sự gì mới như vậy.

Không ngờ lại là vì anh và Dung Thù.

“Chỉ vì anh và Dung Thù không đến mà chú đánh thành cái dạng này, chú e là quá ngây ngô ấu trĩ rồi đấy.” Gương mặt đẹp trai của Phó Cảnh Đình hơi sầm xuống, có chút không vui nói.

Phó Cảnh Lâm không phục cãi lại: “Đây là trận đấu chính thức đầu tiên của em mà, em kỳ vọng các người đến như thế... Chờ đã, anh cả, sao anh biết em còn mời chị Dung Thù nữa? Em nhớ là em chưa từng nói với anh mà, chẳng lẽ...”

Mắt cậu ta sáng lên, vẻ vui mừng trên mặt không hề giấu giếm.

Phó Cảnh Đình có chút buồn cười: “Đúng như chú nghĩ đấy, cô ấy đến rồi.”

“Tuyệt quá!” Phó Cảnh Lâm vỗ tay.

“Thế nên trận đấu tiếp theo...”

“Em biết rồi, em sẽ thể hiện thật tốt, giành lấy chiến thắng!” Phó Cảnh Lâm ngắt lời anh, giọng điệu vô cùng kiên định.

Phó Cảnh Đình hài lòng gật đầu, sau đó sắc mặt lại trở nên nghiêm túc: “Rất tốt, ghi nhớ những lời chú vừa nói. Còn nữa, chuyện lần này anh hi vọng là lần cuối cùng, nếu lần sau chú lại vì tụi anh không đến mà sa sút như thế này thì anh khuyên chú nên nghe lời mẹ, đừng chơi bóng rổ nữa.”

“Sẽ không có lần sau đâu.” Phó Cảnh Lâm lập tức ưỡn ngực hứa hẹn.

Bởi vì đây là trận đấu đầu tiên của cậu nên cậu mới hụt hẫng đến thế.

Nhưng sau này cậu tuyệt đối sẽ không như vậy nữa.

“Rất tốt, đi thôi, trận đấu sắp bắt đầu rồi.” Phó Cảnh Đình vỗ vỗ vai Phó Cảnh Lâm.

“Vậy anh cả, em đi trước nhé.” Phó Cảnh Lâm vẫy vẫy tay rồi nhanh chóng chạy đi.

Phó Cảnh Đình đợi đến khi bóng dáng cậu ta biến mất lúc này mới đút tay vào túi quần, quay người trở lại khán đài nhà thi đấu.

Hiệp ba chính thức bắt đầu, Phó Cảnh Lâm quét sạch vẻ sa sút của hai hiệp trước, cả người tinh thần hăng hái, như thể gian lận gánh team vậy, bứt phá sự phòng thủ của đối phương, rất nhanh đã ghi bàn.

Cậu ta nhảy lên vẫy tay về phía khán đài.

Sự nhiệt tình của khán giả lập tức được kéo lên, lại reo hò trở lại.

Dung Thù mỉm cười: “Xem ra cậu ấy hồi phục rồi nhỉ, anh đã nói gì với cậu ấy thế?”

Cô chủ động bắt chuyện.

Trong mắt Phó Cảnh Đình xẹt qua một tia ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng khôi phục lại sự bình thản: “Nãy giờ cậu ấy như thế là vì chúng ta không đến, giờ biết chúng ta đến rồi tự nhiên sẽ ổn thôi.”

Trên mặt Dung Thù có chút ngỡ ngàng: “Lại là như thế sao?”

“Ừm.” Phó Cảnh Đình gật đầu.

Dung Thù bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Thế thì đúng là ấu trĩ thật.”

Phó Cảnh Đình nhếch môi.

Đúng là ấu trĩ thật.

Sau đó, hai người lại không nói gì nữa, yên lặng xem thi đấu.

So với những khán giả khác xung quanh, sự yên lặng của hai người họ trông có vẻ hơi lạc quẻ.

Nhưng vì nhan sắc của cả hai đều quá cao, ở trong đám đông lại cực kỳ nổi bật.

Có một số streamer đến livestream, vì nhan sắc của hai người mà thỉnh thảng lại chĩa ống kính về phía hai người, khiến người hâm mộ xem livestream bùng nổ phấn khích.

“Oa, anh đẹp trai đó soái quá, chị đẹp gái cũng xinh nữa.”

“Họ là người yêu của nhau sao? Trông đẹp đôi quá đi.”

“Chẳng lẽ chỉ có mình tôi cảm thấy họ trông quen quen, hình như đã gặp ở đâu rồi không?”

Những thảo luận kiểu như vậy rất nhiều, tuy nhiên không kéo dài bao lâu thì streamer đã dời ống kính đi, vì hiệp ba sắp sửa kết thúc.

Phó Cảnh Lâm bộc phát toàn bộ thực lực, một mình dẫn dắt các đồng đội gỡ lại tỷ số, sắp sửa san bằng rồi. Bầu không khí tại hiện trường vô cùng căng thẳng, một số khán giả đều nín thở nắm chặt nắm đấm, mắt đăm đăm nhìn Phó Cảnh Lâm đang chuẩn bị ném bóng trên sân.

Phó Cảnh Lâm dưới sự chú ý của hàng vạn khán giả đã ném quả bóng rổ ra ngoài.

Quả bóng rổ cũng dưới sự kỳ vọng của khán giả thành công lọt vào rổ.

Sau một tiếng còi vang lên, tỷ số trên bảng điểm biến thành 70-68.

Đội tuyển quốc gia đã thành công vượt qua đội Kim Chi!

“Nhiệt quá!” Khán giả tại hiện trường phấn khích nhảy dựng lên.

Khán giả ngồi bên tay trái Dung Thù chính là như vậy, lúc nhảy lên đã va vào vai Dung Thù, lực va đó trực tiếp hất Dung Thù ngả về phía Phó Cảnh Đình.

Phó Cảnh Đình hai tay bắt lấy vai cô, giữ vững thân hình giúp cô: “Khỏi sao chứ?”

Dung Thù lắc đầu: “Tôi không sao, cảm ơn Phó tổng.”

“Không có gì.” Phó Cảnh Đình buông tay ra.

Dung Thù ngồi thẳng lại, ai ngờ người đó lại kích động nhảy dựng lên lần nữa.

Lần này anh ta không va vào Dung Thù, nhưng lại làm văng chiếc gậy chống của Dung Thù ra ngoài, rơi xuống lối đi đối diện.

Dung Thù thấy vậy vừa tức vừa đau đầu.

Thế này kêu cô nhặt làm sao đây!

Đúng lúc Dung Thù đang cân nhắc có nên gọi nhân viên nhà thi đấu hay không thì Phó Cảnh Đình đột nhiên đứng dậy, đi xuống nhặt chiếc gậy chống lên cho cô, đưa cho cô: “Đưa em.”

Dung Thù ngạc nhiên nhìn anh hai cái rồi nhận lấy gậy: “Cảm ơn.”

Phó Cảnh Đình "ừm" một tiếng, sau đó ánh mắt lướt qua cái chân đang bó bột của cô: “Chân đỡ hơn chút nào chưa?”

“Đỡ hơn rồi, không đau như thế nữa.” Dung Thù đặt gậy sang bên kia, tránh cho lại bị người đó húc văng đi.

Phó Cảnh Đình hiểu được hành động của cô, lên tiếng nói: “Đổi chỗ đi.”

Dung Thù ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu: “Khỏi cần, ngồi đây tốt rồi.”

“Trận đấu vẫn chưa kết thúc, Cảnh Lâm càng đánh càng hay, một lát nữa sự cuồng nhiệt của khán giả còn tăng lên đấy, em chắc chắn mình ngồi ở đây sẽ không bị va trúng nữa chứ?” Phó Cảnh Đình vừa nói vừa đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn người khán giả bên cạnh cô một cái.

Dung Thù im lặng.

Đúng vậy, cô không thể chắc chắn được.

“Vậy thì cảm ơn Phó tổng.” Dung Thù mỉm cười nhẹ, kẹp chiếc gậy chống dưới nách định đứng dậy đổi chỗ.

Nhưng còn chưa đợi cô đứng dậy, Phó Cảnh Đình đã đột nhiên đưa tay ra, bế kiểu công chúa bế cô lên, đặt cô xuống chỗ ngồi của anh.

Dung Thù ngơ ngác luôn, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên: “Anh...”

Ánh mắt Phó Cảnh Đình chớp chớp, giọng điệu thản nhiên nói: “Tốc độ của em quá chậm, ảnh hưởng đến việc theo dõi của khán giả phía sau.”

Nghe thấy lời này, Dung Thù lập tức nghẹn lời, còn phải nghiến răng nói với anh một tiếng cảm ơn.

Phó Cảnh Đình thấy vẻ mặt có giận mà không thể phát tiết đầy uất hận này của cô, khóe môi khẽ nhếch lên một chút khó nhận ra, đáp lại một câu "không cần cảm ơn" rồi ngồi xuống chỗ của cô.

Cảnh hai người đổi chỗ cho nhau đã được ống kính của streamer ghi lại trọn vẹn không sót chi tiết nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập