Chương 87: Trận đấu bóng rổ
“Sếp Dung, đi đâu ạ?” Sau khi Dung Thù lên xe, tài xế hỏi.
Dung Thù đặt chiếc gậy sang một bên: “Nhà thi đấu trung tâm thành phố.”
“Được rồi ạ.” Tài xế đáp một tiếng rồi khởi động xe.
Tập đoàn Thiên Thăng cách nhà thi đấu khoảng một tiếng đi xe.
Tuy nhiên phía bên đó gần sân bay, là khu vực kẹt xe nổi tiếng ở Hải Thị.
Lúc này Dung Thù vừa vặn bị kẹt ở trên đường.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, cũng không biết trôi qua bao lâu, thời gian đã là 4 giờ rồi.
Trong nhà thi đấu, Phó Cảnh Lâm mặc bộ đồ thi đấu màu đen số 8 đứng trên sân bóng khởi động. Cậu ta vừa khởi động vừa nhìn về phía khán đài bên họ.
Khi thấy hai vị trí mình đặt không có một ai ngồi, trên gương mặt non nớt ngập tràn sự hụt hẫng và ảm đạm.
Họ bị làm sao thế nhỉ?
Lại không có một ai đến!
“Chào Tiểu Phó, làm gì thế?” Lúc này một đồng đội đi tới, vỗ nhẹ vào vai Phó Cảnh Lâm.
Phó Cảnh Lâm lắc đầu, có chút không vui đáp: “Không có gì.”
“Đã không có gì thì mau qua đây đi, huấn luyện viên gọi tập hợp rồi.” Đồng đội nói xong liền thu tay lại, đi về phía khu vực nghỉ ngơi của tuyển thủ.
Phó Cảnh Lâm lại nhìn về phía khán đài một cái rồi mới đi theo.
Tít!
Sau một tiếng còi vang lên, các tuyển thủ chính thức xếp hàng. Tuyển thủ hai bên bắt tay nhau xong thì trận đấu bắt đầu.
Phó Cảnh Lâm với vai trò là tiền đạo phụ, cũng là chủ lực của đội, sau khi nhận được bóng từ trung phong cướp về liền bắt đầu di chuyển chạy vị trí.
Tốc độ của cậu ta rất nhanh, vừa chạm mặt đã né được sự đánh chặn của đối phương, dễ dàng dẫn bóng vào trong vạch ném phạt, sau đó nhảy bật lên, ném bóng.
Bóng vào rồi!
Trên khán đài vang lên tiếng reo hò nồng nhiệt.
Phó Cảnh Lâm và các đồng đội càng vui vẻ đập tay nhau.
“Tiểu Phó, em giỏi quá, mới mở màn đã cho họ một gáo nước lạnh rồi.”
“Đúng thế, cứ đánh theo đà này thì chúng ta nhất định sẽ thắng.”
“Cố lên Tiểu Phó!”
Các đồng đội vỗ vai Phó Cảnh Lâm, cổ vũ cậu ta.
Phó Cảnh Lâm gật đầu nhận lời, đồng thời lại nhìn lên khán đài, hai vị trí đó vẫn trống không.
Trong chốc lát, vành mắt Phó Cảnh Lâm hơi đỏ lên, trong lòng càng thêm tủi thân.
Cậu ta tốn bao nhiêu sức lực mới kiếm được hai tấm vé vị trí đắc địa như vậy, chỉ hi vọng bọn họ đến xem mình thi đấu, thế mà bọn họ hay thật, lại chẳng có một ai đến!
Uổng công cậu ta kỳ vọng như thế!
Phó Cảnh Lâm giơ tay dụi mắt một cái, hơi ủ dột trở về vị trí của mình, chờ cướp bóng.
Rất nhanh, bóng lại được các đồng đội chuyền đến tay cậu ta. Cậu ta nhồi bóng mấy cái, chuẩn bị tấn công.
Tuy nhiên phía đối diện đã biết cậu ta khó xơi, trong lúc cậu ta tấn công, ba cầu thủ cùng xông lên phòng thủ, khiến cậu ta không cách nào tấn công được.
Phó Cảnh Lâm nhìn ba cầu thủ phòng thủ mình, trong lòng chùng xuống, hiểu rằng mình đã bị nhắm tới.
Trận bóng này khó đánh rồi đây!
4 giờ rưỡi, Dung Thù cuối cùng cũng tới nhà thi đấu.
“Sếp Dung, tôi đợi cô ở trong xe ạ.” Tài xế đỡ Dung Thù xuống xe rồi nói.
“Được.” Dung Thù gật đầu, sau đó chống gậy thong thả đi về phía lối vào nhà thi đấu.
Bước vào nhà thi đấu, cô nghe thấy một dải tiếng thở dài than thở truyền tới từ phía khán đài.
Dung Thù nhìn về phía khán đài, thấy những khán giả đó ai nấy đều mang vẻ mặt thất vọng, không khỏi tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cho đến khi cô nhìn lên bảng điểm trên không trung, cô mới hiểu tại sao những khán giả này lại thất vọng.
Đội tuyển quốc gia đấu với đội Kim Chi, tỷ số lại là 20-40.
Họ lại bị đội Kim Chi dẫn trước tới 20 điểm.
Hơn nữa đây còn là sân nhà, đại đa số khán giả trên khán đài đều là người trong nước, thấy đội nhà bị đội Kim Chi dẫn trước nhiều điểm như vậy, sao có thể không thất vọng cho được.
“Nhường chút, nhường chút ạ!” Dung Thù vừa bảo mọi người nhường đường vừa đi về phía chỗ ngồi của mình.
Đến khi cô khó khăn lắm mới tới được chỗ ngồi thì phía đối diện cũng có một người đi tới.
Bốn mắt nhìn nhau, Dung Thù ngẩn người.
Lại là Phó Cảnh Đình!
Phó Cảnh Đình cũng rất bất ngờ khi gặp Dung Thù ở đây, khẽ gật đầu một cái, sau đó ánh mắt rơi vào tấm vé trong tay cô: “Cảnh Lâm cho à?”
Sáng hôm qua lúc Cảnh Lâm đưa vé cho anh, anh đã thấy trong tay Cảnh Lâm còn một tấm nữa, vị trí vừa hay là ngay bên cạnh tấm vé này của anh.
Anh vốn tưởng rằng đó là Cảnh Lâm định tặng cho bạn bè khác, không ngờ lại tặng cho Dung Thù.
Dung Thù "ừm" một tiếng rồi ngồi xuống: “Là cậu ấy cho.”
Nếu sớm biết Phó Cảnh Lâm còn đưa vé cho Phó Cảnh Đình thì cô có chết cũng không đến.
Nhưng giờ đến cũng đã đến rồi, đành chịu thôi.
Phó Cảnh Đình thấy Dung Thù ngồi xuống cũng ngồi xuống theo, tránh làm che mất khán giả hàng sau.
“Em rất hứng thú với bóng rổ sao?” Anh nhìn sân bóng đột nhiên lên tiếng một câu.
Dung Thù nhíu mày: “Anh đang nói chuyện với tôi à?”
“Bằng không thì sao?” Gương mặt đẹp trai của Phó Cảnh Đình sầm xuống.
Ở đây chỉ có hai người họ quen nhau, anh không nói chuyện với cô thì lẽ nào lại tự ngôn tự ngữ?
“Xin lỗi, tôi không ngờ anh lại chủ động nói chuyện với tôi.” Dung Thù cũng đặt ánh mắt lên sân bóng, “Tôi không hứng thú với bóng rổ, đến xem trận đấu này cũng chỉ là không muốn lãng phí vé mà thôi.”
“Thế sao.” Đôi môi mỏng của Phó Cảnh Đình động đậy, thốt ra hai chữ rồi không nói gì nữa.
Dung Thù cũng không muốn để ý tới anh, yên lặng xem thi đấu.
Phó Cảnh Đình khẽ quay đầu, ánh mắt rơi trên gương mặt nghiêng tinh tế của cô, không biết đang nghĩ gì.
Lúc này, khán giả xung quanh đột nhiên càm ràm phàn nàn.
“Đệt, đánh cái quỷ gì thế không biết, mở màn tốt như vậy, cứ tưởng trận này thắng chắc rồi chứ, không ngờ lại bị đội Kim Chi đè ra đánh.”
“Đúng thế, mới hiệp hai thôi mà đã thua lắm điểm thế này rồi, nếu đánh xong bốn hiệp chẳng lẽ bị đội Kim Chi bỏ xa gấp ba lần tỷ số sao?”
“Thôi thôi không xem nữa, càng xem càng tức mắt. Ban đầu thấy mở màn tưởng đáng tiền vé, kết quả lại cho chúng ta xem cái thứ này.”
Nhiều khán giả lập tức mất đi sự kỳ vọng và nhiệt huyết, lần lượt vứt gậy cổ vũ trong tay đứng dậy bỏ đi.
Dung Thù nhìn những khán giả rời đi đó, lại nhìn Phó Cảnh Lâm đang đứng trên sân bóng, hai tay chống gối mệt tới mức thở hống hộc: “Xem ra sắp thua thật rồi.”
Phó Cảnh Đình hơi nheo mắt, không đáp lời.
Tít!
Tiếng còi lại vang lên, hiệp hai kết thúc, tuyển thủ hai bên lần lượt trở về khu nghỉ ngơi nghỉ ngơi.
Huấn luyện viên túm lấy Phó Cảnh Lâm mắng xối xả: “Cậu làm sao thế hả, mở màn tốt như thế, sao giữa chừng lại đánh thành cái dạng này? Cậu rốt cuộc có tung ra thực lực chân chính của mình không đấy?”
Phó Cảnh Lâm cúi đầu không đáp lời.
Các đồng đội khác thấy vậy liền buông khăn lau trong tay xuống khuyên ngăn: “Huấn luyện viên, thôi bỏ đi, tụi đội Kim Chi đang nhắm vào Tiểu Phó đấy, ba bốn người cùng lúc chặn Tiểu Phó, Tiểu Phó căn bản không có cách nào...”
“Thế nào là không có cách nào? Lúc huấn luyện bình thường mấy người không phải cũng mấy người cùng chặn nó sao, nó chẳng phải vẫn bứt phá được đó à? Sao bây giờ lại không được rồi? Tôi thấy nó căn bản là chưa dùng hết sức thì có!” Huấn luyện viên tức tới mức lồng ngực phập phồng dữ dội.
Lần này mấy người đồng đội cũng khó lòng nói giúp Phó Cảnh Lâm nữa.
Dù sao huấn luyện viên nói cũng không sai.
“Em đi nhà vệ sinh một chuyến.” Phó Cảnh Lâm gỡ chiếc khăn lau trên gáy xuống rồi đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh.
Phó Cảnh Đình nhìn thấy, đôi môi mỏng mím lại rồi cũng đứng dậy.
Dung Thù khẽ nhếch môi: “Anh đi tìm cậu ấy à?”
Phó Cảnh Đình khẽ gật đầu: “Trạng thái của Cảnh Lâm có chút không đúng, tôi không yên tâm, đi xem thử, em đi không?”
Anh cũng không biết tại sao mình lại hỏi cô.
Dung Thù chỉ chỉ vào chân mình: “Anh cảm thấy tôi có thể đi qua đi lại khắp nơi sao? Với lại, tôi cũng không muốn gặp cậu ấy. Đây là lần cuối cùng tôi dính dáng đến người nhà họ Phó các anh, chờ trận đấu kết thúc, mọi thứ của người nhà họ Phó các anh không còn liên quan gì đến tôi nữa.”
Nói xong, cô cầm chai nước bên cạnh mở ra, ngửa đầu uống.
Phó Cảnh Đình đăm đăm nhìn cô một lúc rồi rời khỏi khán đài.
Bình luận