Chương 86: Có nên đi không?

Phó Cảnh Đình đang xem báo cáo trên máy tính bảng, nghe thấy lời này, chân mày hơi nhíu lại.

Cố Mạn Âm biết Vương Thục Cầm muốn vun vén cho hai người, vốn đang vui vẻ, thấy người đàn ông khẽ nhíu mày, trong lòng liền thót một cái.

“Cảnh Đình, anh không muốn sao?” Cô ta cắn môi nhìn người đàn ông.

Đôi môi mỏng của Phó Cảnh Đình khẽ động, đang định lên tiếng.

Vương Thục Cầm đã vỗ đùi một cái: “Cảnh Đình sao lại không muốn chứ, cứ quyết định vậy đi!”

“Mẹ!” Chân mày Phó Cảnh Đình nhíu càng sâu, “Như vậy không tốt cho Mạn Âm, chúng con còn chưa kết hôn.”

Sắc mặt Cố Mạn Âm hơi tái đi.

Bác gái đã vỗ ngực quyết định rồi, mà anh vẫn từ chối.

Anh có cân nhắc đến thể diện của cô ta hay không chứ!

Phó Cảnh Lâm ngồi trên sofa bên cạnh đang thong thả gặm táo, thấy sắc mặt Cố Mạn Âm không tốt, trong lòng lại có chút vui vẻ khó tả.

“Chưa kết hôn thì sao chứ? Hai đứa là vợ chồng chưa cưới, sớm muộn gì cũng kết hôn ở chung một phòng, bây giờ chỉ là sớm hơn thôi.” Vương Thục Cầm không hề bận tâm nói.

Phó Cảnh Đình nhìn người phụ nữ đang cúi đầu bên cạnh: “Như vậy là không tôn trọng Mạn Âm.”

“Có gì mà không tôn trọng, Mạn Âm nó...”

“Được rồi bác gái.” Cố Mạn Âm gượng cười lắc đầu, “Nếu Cảnh Đình đã không muốn thì thôi vậy, trong công quán còn rất nhiều phòng, cháu ở phòng khác cũng được.”

“Nhưng mà...” Vương Thục Cầm vẫn chưa đành lòng, còn muốn nói thêm gì đó.

Phó Cảnh Lâm vứt lõi táo đi, vỗ vỗ tay: “Mẹ, nếu chị Mạn Âm đã bảo thôi thì thôi đi, với lại tối nay anh cả còn phải phụ đạo bài tập cho con nữa, cũng không có thời gian ở bên chị Mạn Âm đâu.”

Phó Cảnh Đình liếc nhìn đứa em trai, ánh mắt hơi lóe lên.

“Bổ túc bài tập?” Vương Thục Cầm nhìn Phó Cảnh Lâm với ánh mắt kỳ quặc.

Không phải bà coi thường con trai mình.

Mà là thằng ranh này xưa nay chưa từng thích học hành, giờ lại bảo cần phụ đạo bài tập, đúng là chuyện viển vông hoang đường.

“Mẹ, mẹ nhìn con bằng ánh mắt gì thế, con bổ túc bài tập thì làm sao?” Phó Cảnh Lâm như con mèo bị giẫm phải đuôi, nhảy dựng lên.

Vương Thục Cầm bĩu môi: “Thằng ranh nhà mày không phải bảo chơi bóng rổ, đến đại học cũng không định thi sao, còn bổ túc cái gì nữa?”

“Cái đó không giống nhau, dù con không thi đại học thì các môn văn hóa vẫn phải học chứ. Nếu điểm văn hóa của con quá kém, đội bóng rổ sẽ cấm thi đấu đấy. Đi thôi anh cả.”

Nói xong, Phó Cảnh Lâm kéo Phó Cảnh Đình lên tầng.

Cố Mạn Âm nhìn bóng lưng hai người, hai bàn tay buông thõng bên hông nắm chặt lại.

Trong phòng, Phó Cảnh Đình đóng cửa lại: “Chú cố ý đúng không?”

Phó Cảnh Lâm hì hì cười: “Con chẳng phải là vì anh sao, anh không muốn ở cùng chị Mạn Âm nên con mới làm thế thôi.”

Ngoài nguyên nhân này ra, còn có một nguyên nhân khác.

Đó là cậu ta muốn trả đũa hành vi của Cố Mạn Âm trước bữa ăn.

Phó Cảnh Lâm nhìn anh trai mình: “Anh, sao anh lại không muốn ở cùng chị Mạn Âm chứ?”

Phó Cảnh Đình bị câu hỏi này làm cho ngẩn người, đột nhiên không biết trả lời thế nào.

Bởi vì chính anh cũng không biết tại sao, trong lòng lại vô thức bài xích.

Cho dù lúc ở khu nghỉ dưỡng, anh và Mạn Âm cũng là chung phòng nhưng khác giường.

“Được rồi, hỏi nhiều thế làm gì, lấy sách vở ra đây, anh bổ túc cho.” Phó Cảnh Đình chuyển chủ đề.

Phó Cảnh Lâm trừng lớn mắt: “Không phải chứ anh, con chỉ lấy cớ thôi mà, anh thật sự muốn bổ túc cho con à?”

“Nhanh lên!” Phó Cảnh Đình lạnh lùng nhìn cậu ta, giọng điệu không thể thương lượng.

“...” Phó Cảnh Lâm xị mặt ra, lặng lẽ lấy sách vở của mình ra.

Hôm sau.

Dung Thù vừa đến công ty, thư ký Đồng đã đưa cho cô một phong bì chuyển phát nhanh.

“Ai gửi tới thế?” Dung Thù nhận lấy xem thử, bên trên không có thông tin người gửi.

Thư ký Đồng lắc đầu: “Không rõ nữa ạ, lễ tân nói là một cậu thiếu niên gửi tới, chỉ định giao tận tay cho cô.”

“Thiếu niên?” Dung Thù mím môi, trong đầu lập tức hiện lên gương mặt của Phó Cảnh Lâm.

Thiếu niên mà cô quen biết chỉ có mỗi thằng ranh này.

Chẳng lẽ thật sự là cậu ta?

“Tôi biết rồi, cô thu dọn tài liệu cần phê duyệt hôm nay lên đây đi, tôi về văn phòng trước.” Dung Thù kẹp phong bì vào nách.

“Vâng.” Thư ký Đồng đáp một tiếng.

Trở về văn phòng, Dung Thù đặt túi xuống rồi kéo ghế ngồi xuống, lúc này mới bóc phong bì ra.

Bên trong là một tấm vé vào cửa và một tờ giấy ghi chú.

Tấm vé đó in hình một quả bóng rổ màu cam, bên cạnh có ghi: Giải đấu Viễn Chinh Thanh Thiếu Niên U17.

Dung Thù lập tức xác nhận suy đoán của mình, đây đúng là do Phó Cảnh Lâm gửi tới.

Dung Thù đặt tấm vé sang một bên, cầm tờ giấy ghi chú còn lại lên. Những dòng chữ nguệch ngoạc như gà mưu chó bới trên đó lập tức làm cô đau cả mắt.

Trên mặt cô xẹt qua một tia chê bai, sau đó mới vừa đoán vừa đọc nội dung bên trên: Chị Dung Thù, ngày mai là trận đấu đầu tiên của em sau khi vào đội tuyển quốc gia, chị nhất định phải đến xem nhé. 4 giờ chiều, Nhà thi đấu trung tâm thành phố, Phó Cảnh Lâm.

Dung Thù bĩu môi: “Ai rảnh mà đi xem trận đấu của cậu chứ!”

Cô giúp cậu ta vào đội bóng rổ đã nể mặt lắm rồi, cậu ta còn muốn cô đi xem trận đấu, nằm mơ đi!

Thật không biết mấy anh em nhà họ Phó này rốt cuộc đang nghĩ cái gì. Lúc cô chưa rời khỏi nhà họ Phó thì đứa nào đứa nấy ghét cô muốn chết, cô đi rồi thì thái độ đối với cô lại tốt lên.

Đúng là có bệnh!

Dung Thù lạnh lùng nhếch môi, sau đó xé vụn tờ ghi chú ném vào thùng rác.

“Sếp Dung.” Tiếng gõ cửa vang lên.

Dung Thù ngẩng đầu nhìn qua: “Vào đi.”

“Đây là tài liệu thu thập được ạ.” Thư ký Đồng đặt một chồng tài liệu xuống.

Dung Thù gật đầu: “Được, một lát nữa tôi xem. Ngoài ra, cô thông báo cho Giám đốc Lục, 10 giờ họp.”

“Vâng.” Thư ký Đồng nghe thấy hai chữ Giám đốc Lục thì ánh mắt khẽ lóe lên, gật đầu nhận lời.

Sau khi cô ấy đi, Dung Thù cầm bút máy lên bắt đầu xử lý tài liệu. Đến gần 10 giờ, cô chống gậy đứng dậy rời khỏi văn phòng đi họp.

Họp xong đã là buổi trưa.

Thư ký Đồng đặt cơm trưa gửi đến văn phòng Dung Thù.

Dung Thù vừa ăn vài miếng thì Trần Tinh Nặc gõ cửa đi vào, trên mặt mang theo vài phần chán nản: “Sếp Dung, tôi về rồi đây.”

“Hoan nghênh.” Dung Thù mỉm cười với cô ấy.

Trần Tinh Nặc thở dài một hơi.

Dung Thù nghi ngờ hỏi: “Sao thế?”

Trần Tinh Nặc nhún vai: “Chuyến này tôi lại đi uổng công rồi, vẫn chưa tìm thấy người tôi muốn tìm.”

“Không sao, từ từ tìm.” Dung Thù mỉm cười an ủi cô ấy, rồi chỉ vào chiếc ghế đối diện: “Ngồi đi.”

Trần Tinh Nặc kéo ghế ngồi xuống: “Sếp Dung, khoản vay của mấy ngân hàng vừa rồi đã chuyển đến rồi, có 600 triệu tệ. Số tiền này tôi đã phân bổ xong mục đích sử dụng rồi, cô xem qua đi.”

“Được.” Dung Thù nhận lấy tài liệu xem qua.

Xem xong, cô gật đầu: “Phân bổ tốt lắm, như vậy rất nhiều dự án bị tạm dừng của Tập đoàn Thiên Thăng có thể khởi động lại rồi. Một lát nữa tôi sẽ bàn bạc lại với Lục Khởi và mọi người, nếu không có vấn đề gì thì cứ theo phương án này của cô mà làm.”

“Vâng, vậy tôi không quấy rầy cô ăn cơm nữa, tôi ra ngoài trước đây.” Trần Tinh Nặc đứng dậy đi ra ngoài.

Dung Thù cầm lại đũa tiếp tục ăn cơm.

Ăn xong, cô lập tức tìm Lục Khởi và mấy cấp cao để thương lượng.

Cuối cùng mọi người thống nhất quyết định cứ theo số vốn Trần Tinh Nặc phân bổ mà khởi động lại các dự án trước đây.

Sau khi triển khai, Dung Thù bận tối tăm mặt mũi, chạy lên chạy xuống các phòng ban. Đến khi nghỉ ngơi được thì đã là 2 giờ chiều ngày hôm sau.

Cô ngồi trên ghế làm việc thở ra một hơi, hai cánh tay thay phiên đấm vào bờ vai đau mỏi.

Đấm một lúc, vai bớt đau hơn, cô kéo ngăn kéo ra định pha cho mình một cốc trà tỉnh táo, sau đó liền nhìn thấy tấm vé xem bóng rổ trong ngăn kéo.

“Mấy giờ rồi?” Dung Thù ngẩng đầu nhìn về góc dưới bên phải màn hình máy tính.

2 giờ 39 phút!

Vẫn chưa đến 4 giờ.

Có nên đi không nhỉ?

Dung Thù có chút do dự.

Thực ra cô thiên về hướng không muốn đi hơn.

Nhưng không đi thì tấm vé này lại lãng phí, có chút đáng tiếc.

Cuối cùng, Dung Thù vẫn quyết định đi xem thử. Dù sao cũng là cô lấy tấm vé đó cho Phó Cảnh Lâm, đi xem một trận đấu của cậu ta coi như là thù lao cho cậu ta vậy.

Nghĩ thế, Dung Thù cầm điện thoại nội bộ bảo thư ký Đồng xếp tài xế.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập