Chương 90: Có liên quan đến Cố Mạn Âm

Phó Cảnh Đình đè lên vai mình: “Anh không sao.”

“Thật sự không sao chứ?” Phó Cảnh Lâm vẫn có chút không yên tâm.

Phó Cảnh Đình "ừm" một tiếng: “Không sao.”

“Vậy thì tốt rồi.” Phó Cảnh Lâm thở phào một hơi, sau đó lại hỏi Dung Thù: “Chị Dung Thù, chị thì sao?”

“Tôi cũng không sao.” Dung Thù lắc đầu.

Cô được Phó Cảnh Đình bảo vệ rất tốt, không bị thương chút nào.

Xác nhận cả hai đều không sao, Phó Cảnh Lâm quay đầu lại, mắt đỏ ngầu nhìn về phía các cầu thủ đội Kim Chi trên sân bóng: “Lũ đê tiện đó, đánh không lại em liền dùng thủ đoạn này, xem em dạy dỗ chúng nó thế nào!”

Cậu ta nắm chặt nắm đấm tức giận đùng đùng quay lại sân bóng, muốn tìm cầu thủ đội Kim Chi đánh nhau.

Nhưng cuối cùng bị các đồng đội giữ lại, không đánh được.

Dù sao nếu đánh nhau thật thì trận đấu này cả hai bên đều bị cấm thi đấu.

“Anh thật sự không sao chứ?” Dung Thù nghe thấy tiếng hừ nhẹ vừa rồi của Phó Cảnh Đình, không hề dễ dàng tin lời anh nói là không sao như Phó Cảnh Lâm.

Phó Cảnh Đình cũng biết mình không lừa được cô, khẽ mở đôi môi mỏng lên tiếng: “Vai bị đập trúng một cái, không có gì đáng ngại.”

“Thế sao...” Lông mi Dung Thù rung rung, không biết phải nói gì nữa.

Qua hai giây, cô cố nén sự xao xuyến trong lòng xuống, nhìn anh hỏi: “Vừa rồi tại sao anh lại cứu tôi? Anh rõ ràng có thể không cần quan tâm đến tôi mà đúng không?”

Phó Cảnh Đình rủ mí mắt xuống, che giấu cảm xúc trong mắt, thản nhiên đáp: “Kẻ vừa rồi sở dĩ ném bóng rổ là vì đánh không lại Cảnh Lâm nên thẹn quá hóa giận. Mà Cảnh Lâm lại nhiều lần nhìn về phía chúng ta, cho nên kẻ đó đoán ra chúng ta là người mà Cảnh Lâm để ý. Để công kích Cảnh Lâm, kẻ đó mới ném bóng rổ về phía chúng ta.”

“Hóa ra là như vậy.” Dung Thù nhíu mày.

Phẩm chất của cầu thủ đội Kim Chi này sao lại thấp kém như vậy chứ!

Đánh không lại liền tìm khán giả xả tức!

Phó Cảnh Đình lại nói: “Cho nên quả bóng rổ ném về phía em là do Cảnh Lâm kéo tới. Nếu quả bóng rổ đó thật sự làm em bị thương, Cảnh Lâm sẽ cảm thấy rất tự trách dằn dằn dằn vặt. Tôi là anh cả của nó, tôi có nghĩa vụ giúp nó ngăn chặn tất cả những điều này.”

“Tôi biết rồi.” Dung Thù nhếch khóe miệng, thản nhiên đáp lời, nhưng trong lòng lại tự giễu cười một tiếng.

Hóa ra cứu cô là vì Phó Cảnh Lâm, thật buồn cười, cô lại một lần nữa kỳ vọng hão huyền rồi.

Trong chốc lát, trái tim khó khăn lắm mới có chút ấm áp của Dung Thù lại một lần nữa biến thành tro tàn.

Lúc này, giám đốc nhà thi đấu dẫn theo hai nhân viên đi tới, vô cùng áy náy nói với hai người: “Thành thật xin lỗi tiên sinh, tiểu thư, hai người không bị thương chứ?”

“Vai anh ấy bị thương, phiền các người sắp xếp một bác sĩ.” Dung Thù chỉ chỉ Phó Cảnh Đình.

Giám đốc gật đầu: “Nên làm mà, vậy mời tiên sinh và tiểu thư đi theo chúng tôi đến phòng nghỉ ạ.”

“Được.” Dung Thù đồng ý.

Dù nói thế nào thì Phó Cảnh Đình cũng là vì cứu cô mới bị thương.

Cô có nghĩa vụ đi cùng anh đi khám bác sĩ.

Dung Thù chống gậy đứng dậy.

Phó Cảnh Đình đưa tay về phía cô: “Tôi đỡ em!”

Dung Thù liếc nhìn tay anh một cái, nét mặt không chút cảm xúc từ chối: “Khỏi cần, tôi tự đi được.”

Nói rồi, cô đi trước về phía trước.

Phó Cảnh Đình nhìn cô đi cẩn thận từng chút một như vậy mà vẫn từ chối anh, đôi môi mỏng mím chặt.

Cuối cùng, anh đè nén sự bực bội trong lòng xuống, hạ tay xuống đi theo.

Trong phòng nghỉ, Phó Cảnh Đình cởi áo vest và áo sơ mi trên người ra, để lộ bờ vai vạm vỡ săn chắc để bác sĩ bôi thuốc.

Dung Thù ngồi trên sofa đối diện anh, ánh mắt không rời nhìn chằm chằm vào vai anh, ở đó đỏ rực một mảng lớn, có thể thấy lực va đập của quả bóng rổ ném tới lúc đó mạnh đến mức nào.

Nếu không phải anh đỡ giúp cô, e là răng cô cũng bị đánh gãy rồi.

Nghĩ đến đây, Dung Thù có chút sợ hãi, nhìn lại vai anh, trong lòng lại thêm vài phần áy náy.

“Phó tổng...”

Đúng lúc Dung Thù định nói gì đó thì điện thoại của Phó Cảnh Đình đột nhiên vang lên, ngắt lời cô.

Phó Cảnh Đình lấy điện thoại ra, nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến, ánh mắt dịu dàng lại: “Mạn Âm.”

“Cảnh Đình, anh không sao chứ?” Trong điện thoại truyền đến tiếng khóc lo lắng của Cố Mạn Âm.

Phó Cảnh Đình nheo mắt: “Em biết rồi sao?”

“Ừm, em xem livestream rồi, Cảnh Đình, anh có bị thương không?” Cố Mạn Âm lại hỏi.

Trong lòng Phó Cảnh Đình khẽ ấm áp, giọng nói cũng ôn hòa hơn rất nhiều: “Không sao, yên tâm đi.”

“Vậy thì tốt rồi.” Cố Mạn Âm mừng rỡ bật khóc gật đầu, sau đó lại nói: “Cảnh Đình, trận đấu của Cảnh Lâm sắp kết thúc rồi, em đến tìm anh nhé?”

“Được.” Phó Cảnh Đình "ừm" một tiếng, đồng ý.

Cuộc gọi kết thúc, anh đặt điện thoại xuống nhìn Dung Thù: “Vừa rồi em định nói gì?”

“Không có gì.” Dung Thù lắc đầu.

Cô vốn dĩ định nói mời anh ăn một bữa cơm để đền đáp chuyện lần này.

Nhưng nghe thấy Cố Mạn Âm sắp qua đây thì thôi vậy, nhỡ đâu bị Cố Mạn Âm hiểu lầm, ai biết được Cố Mạn Âm lại giở trò gì ra nữa.

Thấy Dung Thù không muốn nói nữa, Phó Cảnh Đình cũng không hỏi, toàn bộ phòng nghỉ trở nên yên tĩnh.

Đột nhiên, Dung Thù nhớ ra điều gì đó, vội vã lấy điện thoại ra.

Vừa rồi cuộc gọi Lục Khởi gọi cho cô cô vẫn chưa nghe, không biết có chuyện gì.

Dung Thù gọi lại cho Lục Khởi.

Lục Khởi nhanh chóng nghe máy: “Cục cưng à, xảy ra chuyện rồi!”

Nghe giọng nói sốt sắng của Lục Khởi, vẻ mặt Dung Thù cũng trở nên nghiêm túc: “Xảy ra chuyện gì rồi?”

Phó Cảnh Đình nghe thấy lời này của cô, nhịn đau trên vai quay sang nhìn cô.

“Em và Phó Cảnh Đình ở nhà thi đấu xem thi đấu bị người ta livestream rồi, trên Weibo có người nói xấu em kìa, nói em ly hôn rồi còn bám riết lấy chồng cũ, thậm chí còn nói em 6 năm trước chen chân vào Phó Cảnh Đình và Cố Mạn Âm, nhân lúc Cố Mạn Âm tai nạn xe hơi mà cậy ơn đòi gả cho Phó Cảnh Đình, bây giờ trên mạng đều đang chửi mắng em đấy!” Lục Khởi nói với tốc độ cực nhanh bàn giao lại sự việc.

Con ngươi Dung Thù co rút: “Sao lại như vậy?”

“Sao thế?” Nhìn sắc mặt hơi tái nhợt của cô, thần sắc Phó Cảnh Đình căng thẳng lên, trong giọng nói lẫn cả sự quan tâm mà chính anh cũng không nhận ra.

Dung Thù không thèm để ý đến anh, tiếp tục hỏi Lục Khởi: “Ai làm?”

“Tạm thời vẫn chưa biết, tôi đang điều tra, nhưng tôi nghi ngờ chắc chắn không thoát khỏi liên quan đến Cố Mạn Âm đâu.” Lục Khởi đáp.

Dù sao chuyện 6 năm trước người biết cũng chỉ có mấy người đó, mà chỉ có người có thù với cục cưng mới cố ý bóp méo sự thật để bôi nhọ cục cưng.

Mà người có thù với cục cưng lại biết chuyện năm đó thì chỉ có mỗi nhà Cố Mạn Âm, cho nên chuyện này không phải Cố Mạn Âm thì chính là nhà họ Cố làm.

Dung Thù cũng nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, tay cầm điện thoại siết chặt hơn rất nhiều: “Tôi biết rồi.”

“Cục cưng à, chúng ta có nên...”

Dung Thù hít sâu một hơi: “Đợi tôi về rồi nói.”

“Được.” Lục Khởi gật đầu, sau đó nhớ ra điều gì đó vội vã nhắc nhở: “Đúng rồi cục cưng, chuyện này náo loạn rất lớn, chắc chắn có truyền thông đến nhà thi đấu vây bắt em đấy, cho nên em tuyệt đối đừng đi cửa chính.”

“Ừm.” Dung Thù ghi nhớ.

Cúp điện thoại, cô bấm vào Weibo, nhìn những lời chửi mắng ngập trời trên mạng, tức đến mức cả người run lên.

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì rồi?” Phó Cảnh Đình thấy môi cô sắp bị cắn rách ra rồi, tim thắt lại, lại hỏi một lần nữa.

Dung Thù cuối cùng cũng thèm để ý đến anh, cười lạnh một tiếng: “Còn có thể là gì nữa, vị hôn thê của anh thấy chúng ta ngồi cùng nhau qua livestream rồi phát điên ghen tuông, lên mạng đặt điều hãm hại tôi.”

“Không thể nào!” Đôi môi mỏng của Phó Cảnh Đình mím lại, trực tiếp phủ nhận lời cô.

“Không thể nào?” Dung Thù siết chặt lòng bàn tay, sau đó đưa điện thoại đến trước mặt anh: “Đây chính là 'không thể nào' trong miệng anh đấy.”

Phó Cảnh Đình nhìn bài đăng trên Weibo và những lời bình luận khiến người ta giật mình khiếp sợ bên dưới, chân mày nhíu thành chữ "Xuyên" (川): “Chuyện này chưa chắc đã là do Mạn Âm làm.”

Mạn Âm đã hứa với anh sẽ không làm chuyện nhắm vào Dung Thù nữa.

Anh tin Mạn Âm.

“Vậy anh nói cho tôi biết, nếu không phải cô ta thì còn ai biết được chuyện 6 năm trước nữa.” Dung Thù thu điện thoại lại, “Tôi chỉ biết người không sống yên với tôi chỉ có Cố Mạn Âm, cho nên cô ta có nghi vấn lớn nhất!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập