Chương 79: Sợi dây chuyền quen thuộc

Cô ta làm sao biết phải làm thế nào chứ, nếu cô ta biết thì trong lòng đã không căng thẳng thế này rồi.

Rốt cuộc Dung Thù làm sao mà biết nhà họ Cao sẽ gặp họa?

Cố Mạn Âm cắn môi dưới, ánh mắt tối tăm u ám nhìn về hướng Dung Thù rời đi.

Dung Thù lúc này đã được Trình Hoài đỡ tới khoa ngoại.

Bác sĩ khoa ngoại nhìn thấy cô thì khá kinh ngạc: "Chẳng phải cô tối qua mới tới thay thuốc sao, sao bây giờ lại tới nữa rồi?"

Dung Thù không ngờ bác sĩ lại nhận ra mình, hơi ngượng ngùng ho một tiếng: "À thì, lần này tôi tới khám chân."

"Khám chân?" Bác sĩ cúi người, vòng qua góc bàn nhìn về phía chân cô.

Nhìn thấy cổ chân sưng to của cô, ông đồng cảm lắc đầu: "Cô gái à, cô thật đúng là lắm tai lắm nạn mà, vết thương trên đầu còn chưa khỏi, chân lại trẹo thành thế này, tôi khuyên cô lát nữa nên đi chùa thắp hương bái Phật đi."

"Phụt!" Trình Hoài không nhịn được, ha ha cười lớn.

Dung Thù vốn dĩ đã bị bác sĩ nói cho đỏ mặt, bây giờ nghe thấy tiếng cười của anh ta lại càng tức không chỗ xả, trực tiếp giơ khuỷu tay thúc qua: "Câm miệng!"

"Áo!" Trình Hoài đau đớn ôm lấy eo mình, mặt biến dạng: "Cái cô này, ra tay ác quá đấy."

"Ai bảo anh cười tôi?" Dung Thù lạnh sống lưng liếc anh ta một cái.

Anh ta bĩu môi: "Được rồi được rồi, tôi không cười nữa được chưa."

Dung Thù hừ một tiếng lúc này mới tha cho anh ta.

Trong lúc bác sĩ nắn xương nắn khớp bó thuốc cho chân Dung Thù, Trình Hoài cũng không quên thăm dò tin tức nhà họ Cao.

Khi biết đương kim gia chủ nhà họ Cao bị bên kiểm tra kỷ luật bắt đi, cũng như những người khác nhà họ Cao cũng bị điều tra, anh ta hơi quay đầu, ánh mắt kinh ngạc nhìn Dung Thù.

Ngay cả anh ta cũng không biết nhà họ Cao sẽ gặp họa, người phụ nữ này lại biết trước.

Thế này cũng kỳ lạ quá rồi.

Dung Thù nghe thấy nội dung cuộc điện thoại của Trình Hoài, tự nhiên hiểu rõ vì sao anh ta nhìn mình như vậy, cong môi mỉm cười: "Anh muốn biết làm sao tôi biết nhà họ Cao sẽ gặp họa đúng không?"

"Ừm ừm." Trình Hoài liên tục gật đầu: "Nói cho tôi nghe chút đi."

"Không nói!" Dung Thù mỉm cười đáp lại anh ta hai chữ.

Trình Hoài nghẹn lời, sau đó dày mặt tiếp tục ghé lại gần, cười hì hì nói: "Đừng thế mà, dù sao thì vừa rồi lúc cô với đám Cố Mạn Âm đối đầu, tôi cũng giúp cô còn gì."

"Nói cũng đúng."

"Vậy nên cô nói cho tôi nghe chút đi, rốt cuộc là có chuyện gì thế?"

Dung Thù thấy anh ta quả thực rất muốn biết nên cũng không trêu anh ta nữa, tóm tắt sự việc đơn giản một chút: "Cố Mạn Âm chẳng phải bị người ta bắt cóc sao, người bắt cóc cô ta dường như là một người theo đuổi tôi, sau đó Cố Mạn Âm liền cảm thấy là do tôi bảo người theo đuổi đó bắt cóc cô ta để trả thù cho mình."

"Chính là cái thù này." Cô chỉ chỉ vào băng gạc trên đầu: "Còn Cao Mỹ Lăng vì muốn đòi lại thể diện cho Cố Mạn Âm nên đã dùng thân phận tiểu thư nhà họ Cao bảo mấy ngân hàng lớn ở thành phố Hải từ chối đơn xin vay vốn của tôi."

"Chờ chút, ý cô nói là Cao Mỹ Lăng dùng thân phận của chính cô ta..." Trình Hoài kinh ngạc trợn tròn mắt.

Dung Thù gật đầu: "Đúng vậy."

Trình Hoài một lúc lâu mới bình tĩnh lại được, cười giễu cợt hai tiếng: "Hóa ra là vậy, nhúng tay vào chính vụ của thành phố khác, đây chính là điều đại kỵ trong chốn quan trường, bố cô ta còn không dám làm thế mà cô ta lại dám, hại bố thế này thì bố cô ta chắc khóc ngất mất."

Nghe thấy sự miêu tả hài hước của anh ta, Dung Thù bật cười.

Trình Hoài nhìn cô: "Cho nên là cô tố cáo à?"

Dung Thù lắc đầu: "Không phải, là một nhân viên có gia thế rất lớn của tôi."

"Nhân viên có gia thế?" Trong mắt Trình Hoài lóe qua một tia kỳ lạ: "Vậy thì vận may của cô đúng là tốt thật."

Dung Thù cười không phủ nhận: "Đúng vậy, vận may của tôi quả thực khá tốt."

Từ khi tiếp quản Thiên Thừa đến nay, cô tuy gặp phải muôn vàn rắc rối nhưng lần nào cũng nhờ có những người xung quanh mà biến nguy thành an.

Lục Khởi, Trần Tinh Nặc, Trình Hoài, còn có một... Z-H, những người này đều là quý nhân của cô, gặp được họ, cô may mắn biết bao.

"Lần này nhà họ Cao xảy ra chuyện, Cao Mỹ Lăng chắc chắn sẽ ghi hận Cố Mạn Âm, sau này Cố Mạn Âm khó sống rồi, người phụ nữ Cao Mỹ Lăng đó chính là một kẻ điên." Trình Hoài cười nói, sự hả hê trên mặt không hề che giấu.

Dung Thù nhếch nhếch khóe miệng, không tiếp lời.

Cố Mạn Âm sẽ khó sống sao?

Cô không nghĩ vậy, có Phó Cảnh Đình bảo vệ, Cố Mạn Âm làm sao mà khó sống được chứ.

Lúc này, bác sĩ đã băng bó xong cho Dung Thù, còn đưa cho cô hai chiếc nạng.

Dung Thù từ chối sự dìu dắt của Trình Hoài, tự mình chống nạng chầm chậm đi ra ngoài bệnh viện.

Đi tới bãi đỗ xe, Dung Thù lại nhìn thấy người quen, là Cố phu nhân đang nói chuyện với tài xế.

Dường như nhận ra có người đang nhìn mình, Cố phu nhân dừng tiếng nói chuyện, cầm cà mèn giữ nhiệt quay người lại, nhìn thấy là Dung Thù, gương mặt vốn dĩ thanh lịch mỉm cười lập tức lạnh xuống, trong mắt đong đầy sự chán ghét.

Ánh mắt như vậy Dung Thù xem nhiều rồi, tự nhiên cũng không tức giận, thản nhiên chống nạng đi về phía xe của mình.

Tuy nhiên khi lướt qua người Cố phu nhân, Dung Thù liếc thấy sợi dây chuyền Cố phu nhân đeo trên cổ.

Sợi dây chuyền đó màu sắc cũ kỹ, kiểu dáng cổ điển, chắc là kiểu dây chuyền cũ từ rất nhiều năm trước rồi.

Một phu nhân nhà họ Cố danh giá mà lại đeo một sợi dây chuyền lỗi thời như vậy, quả thực khiến người ta kinh ngạc.

Nhưng điều làm Dung Thù kinh ngạc nhất lại là cảm giác quen thuộc mà sợi dây chuyền này mang lại cho cô, hình như đã gặp ở đâu rồi, nhưng cô lại không nhớ ra được.

Dung Thù cũng không nghĩ nhiều, kéo cửa xe bước lên.

Ngược lại là Trình Hoài ở phía sau chào Cố phu nhân một tiếng.

Cố phu nhân đáp lại anh ta bằng một nụ cười, sau đó hỏi: "Cậu Trình có quan hệ rất tốt với vị kia sao?"

Trình Hoài biết bà ta hỏi ai, nhìn sang xe của Dung Thù một cái: "Cũng bình thường thôi, Cố phu nhân hỏi cái này hình như là có lời muốn nói với tôi thì phải."

"Xin lỗi vì tôi nói thẳng, cậu Trình vẫn nên tránh xa vị kia ra một chút thì hơn, kẻ tâm địa độc ác chỉ mang lại bất hạnh cho những người xung quanh thôi." Giọng điệu Cố phu nhân khó giấu nổi sự chán ghét nói.

Trình Hoài cong khóe môi: "Tâm địa độc ác sao? Tôi lại không nhìn ra, Cố phu nhân sao lại cho rằng cô ấy tâm địa độc ác chứ?"

"Chuyện của Mạn Âm rành rành ra đó, còn chưa đủ nói lên điều gì sao?" Cố phu nhân nhíu mày.

Trình Hoài xòe hai tay: "Nhưng theo tôi được biết, chuyện này không phải do Dung Thù làm, cho dù có phải thì đó cũng là do Cố Mạn Âm hại cô ấy trước mà, cô ấy cũng chỉ phản kích lại mà thôi, muốn nói độc ác thì cũng phải là Cố Mạn Âm chứ."

"Cậu..." Cố phu nhân bị tức tới mức sầm mặt lại, sau đó hừ lạnh một tiếng: "Tôi là nể mặt cậu Trình là bạn của Cảnh Đình nên mới khuyên cậu như vậy, đã cậu không nghe thì thôi vậy, chỉ hi vọng cậu Trình tương lai không hối hận."

Trình Hoài cười mỉm đáp: "Tôi hối hận hay không không quan trọng, quan trọng là tôi biết Cảnh Đình sẽ hối hận."

Anh đột nhiên cúi người xuống, ghé sát vào tai Cố phu nhân một chút, hạ thấp giọng nói: "Cảnh Đình mù mắt không nhìn ra bộ mặt thật của con gái bà, nhưng tôi lại nhìn thấy rất rõ ràng, hơn nữa Cảnh Đình cũng không thể mù mắt cả đời, anh ấy sẽ có một ngày biết được mặt thật của con gái bà, đến lúc đó con gái bà phải làm sao đây?"

"..." Cố phu nhân ánh mắt hoảng sợ nhìn anh ta.

Nụ cười trên mặt anh ta, đối với Cố phu nhân mà nói, chẳng khác nào ác quỷ.

Cố phu nhân mấp máy môi, như thể muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói gì cả, nắm chặt tay cầm của cà mèn, sắc mặt hơi tái đi rồi rời đi.

Nhìn bóng lưng Cố phu nhân có phần hoảng loạn bỏ chạy, Trình Hoài xoa xoa cằm mình, nụ cười càng lúc càng nồng đậm, nhưng đáy mắt lại là một mảng lạnh băng.

Theo lý mà nói, vị Cố phu nhân này là mẹ vợ tương lai của Cảnh Đình, anh nể mặt Cảnh Đình thì thái độ cũng nên khách khí một chút.

Nhưng ai bảo nhà họ Cố không tử tế, là doanh nghiệp ở thành phố Hải mà lại vượt qua nhà họ Trình tìm nhà họ Cao ở Nam Giang bật đèn xanh, đây đơn giản là không coi nhà họ Trình ra gì, cho nên cũng đừng trách anh không cho nhà họ Cố sắc mặt tốt.

"Anh vừa rồi nói gì với bà ấy thế, sao lại dọa bà ấy thành ra như vậy?" Dung Thù thấy Trình Hoài quay lại xe liền tò mò hỏi một câu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập