Chương 78: Nhà họ Cao thật sự gặp họa rồi!
Mắt Cố Mạn Âm hơi mở to, trong mắt đong đầy sự không thể tin nổi.
Anh ta lại thừa nhận rồi.
Anh ta thực sự đang theo đuổi Dung Thù sao?
Chưa nói Cố Mạn Âm kinh ngạc thế nào, Cao Mỹ Lăng và Mạnh Kha cũng kinh ngạc không kém.
Cao Mỹ Lăng nhìn Trình Hoài như nhìn một kẻ ngốc.
Cùng xuất thân từ thế gia quyền quý, trong lòng Cao Mỹ Lăng rất coi thường Trình Hoài, lại đi nhắm trúng một người phụ nữ đã ly hôn.
Thế này đúng là làm mất mặt đám con cháu thế gia quyền quý của họ!
"Cậu Trình, cậu làm như vậy e là không tốt lắm đâu, cô Dung cô ấy..." Cố Mạn Âm nhìn Dung Thù cắn cắn môi, hình như có điều gì khó nói.
Dung Thù tức đến mức bật cười: "Cô Cố, nói tiếp đi chứ, tôi làm sao? Cô cứ nói một nửa giấu một nửa, che che đậy đậy như thế, giống như tôi làm chuyện gì mờ ám không bằng, cô muốn nói cho Trình Hoài biết chính là có ý này đúng không?"
Trong lòng Cố Mạn Âm hoảng hốt, làm sao cũng không ngờ tới Dung Thù lại vạch trần thẳng mục đích của cô ta ra như vậy, đánh cho cô ta trở tay không kịp.
Cô ta vội vàng lắc đầu giải thích: "Không phải, tôi không có ý này, tôi chỉ muốn nói cô Dung dù sao cũng là vợ cũ của Cảnh Đình, cậu Trình cậu lại là bạn của Cảnh Đình, cậu theo đuổi cô Dung có phải không tốt lắm không?"
"Không đâu, tôi thấy tốt lắm mà." Trình Hoài cười mỉm nói: "Tuy Dung Thù là vợ cũ của Cảnh Đình nhưng bây giờ họ đã không còn quan hệ gì rồi, tôi theo đuổi cô ấy là chuyện rất bình thường."
"Nhưng mà..." Cố Mạn Âm còn muốn nói thêm gì đó.
Dung Thù ngắt lời cô ta: "Cô Cố lại không muốn thấy tôi được săn đón đến thế sao?"
"Tôi không có, tôi không phải..."
"Đã không phải thì cô mắc gì ngăn cản Trình Hoài theo đuổi tôi, nếu cô cảm thấy vợ cũ của bạn bè không được tơ tưởng thì tôi với cô còn là bạn học đại học đấy, cô tơ tưởng chồng cũ của tôi thì có phải cũng không nên không?" Dung Thù cười như không cười nhìn cô ta.
Sắc mặt Cố Mạn Âm đỏ xanh lẫn lộn, không nói gì nữa.
Cô ta còn có thể nói gì chứ?
Dù có nói gì thì cuối cùng người không có lối thoát vẫn là cô ta.
"Xem ra cô Cố không còn gì để nói nữa rồi, chúng ta đi thôi." Dung Thù nói với Trình Hoài.
Trình Hoài nhìn Cố Mạn Âm với ánh mắt cười như không cười, gật đầu đáp một tiếng.
Thủ đoạn bạch liên hoa rõ ràng thế này của Cố Mạn Âm, chỉ có Cảnh Đình như kẻ mù dở mới không nhìn ra, lại còn thấy cô ta tha thiết thuần khiết.
Thật sự không biết anh lấy đâu ra cái lớp kính lọc dày đến thế.
Hai người vừa định bước đi thì Cao Mỹ Lăng đột nhiên gọi họ lại: "Chờ chút."
Dung Thù híp mắt lại: "Cô Cao còn có chuyện gì sao?"
Cố Mạn Âm và Mạnh Kha cũng nhìn Cao Mỹ Lăng.
Cao Mỹ Lăng khoanh tay, ra vẻ kiêu ngạo lên tiếng: "Cô Dung không định xin lỗi Mạn Âm sao?"
"Xin lỗi cái gì?" Dung Thù nhìn thẳng cô ta.
Cao Mỹ Lăng hừ lạnh một tiếng: "Cô bảo người theo đuổi của cô bắt cóc Mạn Âm, hại Mạn Âm phải nhập viện, lẽ nào không nên xin lỗi sao?"
"Cái gì, cô bảo người bắt cóc cô ta?" Âm lượng kinh ngạc của Trình Hoài vút cao.
Dung Thù lườm anh ta một cái: "Anh thấy có khả năng không?"
"Tôi thấy có khả năng đấy!" Trình Hoài gật đầu đứng đắn.
Khóe miệng Dung Thù hơi giật giật: "Biến!"
Trình Hoài nhún vai, không nói nữa.
Dung Thù lúc này mới dời ánh mắt trở lại trên người Cố Mạn Âm và Cao Mỹ Lăng: "Ai nói là tôi bảo người bắt cóc cô ta?"
"Mạn Âm nói chính tai cô ấy nghe thấy tên bắt cóc tiết lộ là do cô làm." Cao Mỹ Lăng tiếp lời.
Dung Thù bật cười: "Cho nên cô Cao tin thật, sau đó đứng ra đòi lại công bằng cho cô Cố, bảo mấy ngân hàng lớn cắt khoản vay của Thiên Thừa?"
Lúc đầu cô cũng tưởng Cao Mỹ Lăng làm vậy là vì sự cố mạt chược lần trước.
Cho đến vừa rồi nhìn thấy Cao Mỹ Lăng đi bên cạnh Cố Mạn Âm thì mới phủ định suy đoán đó, nghĩ rằng Cao Mỹ Lăng làm vậy có thể liên quan tới vụ bắt cóc của Cố Mạn Âm lần này, bây giờ nghe chính miệng Cao Mỹ Lăng nhắc tới, cô đã hoàn toàn chắc chắn.
Trong mắt Cao Mỹ Lăng lóe qua một tia kinh ngạc: "Cô lại biết sao?"
Cố Mạn Âm và Mạnh Kha cũng rất kinh ngạc.
Dung Thù nhìn biểu cảm của ba người, cười lạnh một tiếng: "Muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm."
Cao Mỹ Lăng chỉnh đốn lại biểu cảm trên mặt: "Cô dù có biết thì đã làm sao, Thiên Thừa sắp tiêu đời rồi."
"Thế sao?" Dung Thù nghiêng nghiêng đầu: "Vì cô Cố mà cô Cao tự mình ra tay đối phó với tôi, tình bạn này đúng là làm tôi cảm động đấy, chỉ là cô Cao thật sự cảm thấy Thiên Thừa sắp tiêu đời sao, tôi lại không nghĩ vậy, tôi thấy người sắp tiêu đời ngược lại chính là nhà họ Cao các người đấy."
Đồng tử Cao Mỹ Lăng co rút lại một chút, nhưng nhanh chóng khôi phục lại bình tĩnh: "Cô Dung đang nói đùa đấy à?"
"Cô ta chẳng phải đang nói đùa sao, cố ý chọc chúng ta cười đấy, nhà họ Cao là sự tồn tại như thế nào, tiêu đời hay không đến lượt cô ta quyết định chắc?" Mạnh Kha vẻ mặt khinh bỉ nói.
Cố Mạn Âm cũng rất không đồng tình nhìn Dung Thù: "Cô Dung, lời như vậy không thể nói bừa đâu."
"Tôi lại thấy cô ấy không giống như đang nói bừa." Trình Hoài đột nhiên lên tiếng, ánh mắt nhìn Dung Thù đầy thâm ý.
Giọng điệu khẳng định đó của Dung Thù khiến anh ta nhận ra e là cô thật sự không phải nói bừa.
Nhà họ Cao có thể thật sự sắp xảy ra chuyện rồi, chỉ là không biết cô lấy đâu ra tin tức.
"Trình Hoài, lẽ nào cậu thấy cô ta nói là thật sao?" Cao Mỹ Lăng chỉ vào Dung Thù, bất mãn nhìn Trình Hoài.
Trình Hoài vừa định mở miệng thì Dung Thù đã tranh lời trước: "Có phải thật hay không các người nhanh chóng sẽ biết thôi, chỉ là tôi hi vọng đến lúc đó tình bạn của các người vẫn có thể tiếp tục duy trì."
Nói xong, cô nở nụ cười giễu cợt rồi ra hiệu cho Trình Hoài đưa cô đi.
Chân cô đã đau đến mức sắp mất đi cảm giác rồi.
Ba người Cố Mạn Âm cũng không ngăn cản họ nữa.
Cao Mỹ Lăng cúi đầu nghĩ ngợi điều gì đó.
Mạnh Kha khoác tay Cố Mạn Âm, nhìn bóng lưng hai người: "Xì, nói nghiêm túc như thật ấy, ai mà tin chứ."
"Được rồi, đừng nói nữa, cô Dung có thể là vì công ty xảy ra chuyện nên quá tức giận, cho nên..."
Lời cô ta còn chưa nói xong đã bị tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên ngắt đứt.
Cao Mỹ Lăng nghe tiếng điện thoại của mình vang lên trong khoảnh khắc đó liền cảm thấy bất an một cách kỳ lạ.
Cô ta lấy điện thoại ra, nhìn thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình thì trái tim thót lại một cái.
"Mẹ, tìm con có việc gì không?"
"Mỹ Lăng, con đang ở đâu, còn ở thành phố Hải không?" Trong điện thoại truyền đến giọng nói sốt sắng của người phụ nữ.
Sự bất vấn trong lòng Cao Mỹ Lăng càng lúc càng nồng đậm: "Đúng thế, có chuyện gì vậy?"
"Có chuyện gì, con còn hỏi có chuyện gì nữa à?" Người phụ nữ lập tức khóc òa lên, trong tiếng khóc mang theo sự trách móc tức giận: "Con gây ra họa lớn rồi, chúng ta nhận được tố cáo nói con cháu trong nhà nhúng tay vào chính vụ của thành phố khác, bây giờ bố con bị bên kiểm tra kỷ luật bắt đi rồi, bác con và mọi người cũng bị đình chỉ công tác để điều tra triệt để rồi."
"Cái gì?" Sắc mặt Cao Mỹ Lăng biến đổi lớn, tay chân đều lạnh ngắt, trong đầu trong chốc lát vang lên những lời Dung Thù vừa nói lúc nãy, cơ thể run rẩy bần bật.
Lại là sự thật!
Nhà họ Cao thật sự gặp họa rồi!
"Cao Mỹ Lăng mẹ nói cho con biết, nếu nhà họ Cao sụp đổ, con đừng trách chúng ta không nhận người con gái này." Người phụ nữ nói xong liền dập máy.
Thần trí Cao Mỹ Lăng ngơ ngác giơ điện thoại, trong đầu trống rỗng một mảng.
Cố Mạn Âm và Mạnh Kha nhìn nhau.
Trên mặt Cố Mạn Âm mang theo sự quan tâm, dịu dàng hỏi: "Cô Cao, cô sao thế?"
Cao Mỹ Lăng nghe thấy giọng cô ta thì giật mình tỉnh lại, nhớ tới nhà họ Cao gặp họa đều là vì cô ta giúp Cố Mạn Âm dạy dỗ Dung Thù.
Trong phút chốc, Cao Mỹ Lăng đổ toàn bộ lỗi lên người Cố Mạn Âm, vẻ mặt dữ tợn nói: "Cố Mạn Âm, hy vọng cuối cùng nhà họ Cao không làm sao, nếu không tôi tuyệt đối không tha cho cô đâu!"
Bỏ lại câu này, Cao Mỹ Lăng hất Cố Mạn Âm ra, nhanh chóng rời khỏi bệnh viện.
Cô ta phải lập tức trở về Nam Giang nhận lỗi với ông nội và mọi người.
Nếu không, cô ta thật sự xong đời rồi.
"Mạn Âm, làm sao bây giờ, thật sự bị Dung Thù nói trúng rồi, nhà cô Cao gặp chuyện rồi." Mạnh Kha bị sự phát triển của sự việc làm cho sốc không nhẹ, vội vàng hỏi Cố Mạn Âm.
Cố Mạn Âm xoa xoa bờ vai bị đâm đau, cắn môi cúi đầu che đi sự bất an và hoảng loạn trong mắt, không trả lời.
Bình luận