Chương 77: Người theo đuổi

Dung Thù và Phó Cảnh Đình đồng thời ngẩng đầu nhìn qua, Trình Hoài xoay xoay chiếc chìa khóa xe trên ngón tay bước tới.

Phó Cảnh Đình híp mắt lại, nhìn Trình Hoài rồi lại nhìn người phụ nữ bên cạnh, lông mày nhíu chặt.

Tại sao cô lại bảo Trình Hoài tới đón?

Giữa hai người họ từ bao giờ mà quan hệ lại tốt như vậy?

Trình Hoài nhìn thấy Phó Cảnh Đình cũng có chút kinh ngạc: "Cảnh Đình, sao cậu cũng ở đây, lại còn ngồi cùng giám đốc Dung nữa, hai người không phải là đang hẹn hò đấy chứ?"

Anh ta đưa tay chỉ chỉ hai người với vẻ trêu chọc.

Dung Thù đặt túi đá sang một bên, lườm anh ta một cái: "Nói linh tinh gì thế, tôi tới đây bàn việc công, vô tình gặp Phó tổng mà thôi."

"Thế sao?" Trình Hoài xoa xoa cằm với vẻ mặt không tin.

Phó Cảnh Đình không lên tiếng, nhưng cũng không phủ nhận.

Trình Hoài nhìn dáng vẻ này của anh thì đã tin, bĩu môi cảm thấy khá nhàm chán, sau đó anh ta nhìn thấy cổ chân sưng to của Dung Thù, kinh ngạc không thôi: "Giám đốc Dung, chân cô làm sao thế này?"

"Bị trẹo." Dung Thù xỏ lại giày, thản nhiên đáp.

Trình Hoài tặc lưỡi hai tiếng: "Trẹo thế này khá nghiêm trọng đấy, e là tổn thương tới xương rồi đúng không?"

"Cho nên nhiệm vụ tiếp theo của anh là đưa tôi đến bệnh viện." Dung Thù ngẩng đầu nhìn anh ta.

Trình Hoài làm ra vẻ mặt cấp dưới: "Rõ, thưa sếp!"

Dung Thù cũng nhập vai theo, vươn tay về phía anh ta: "Thế anh còn đứng ngẩn ra đó làm gì, còn không mau qua đây đỡ tôi."

"Được rồi nha!"

Trình Hoài tiến lên đỡ Dung Thù đứng dậy khỏi ghế sofa.

Phó Cảnh Đình sa sầm mặt, lạnh lùng nhìn sự tương tác của hai người, đôi môi mỏng khẽ mím lại vẻ lạnh lẽo.

Đặc biệt là khi nhìn thấy Trình Hoài đặt một tay ôm lấy eo Dung Thù, khí áp xung quanh anh lạnh tới mức đủ để đóng băng người khác.

Thế nhưng Dung Thù và Trình Hoài đều không chú ý tới sự bất thường của Phó Cảnh Đình.

Cái chân bị trẹo của Dung Thù hoàn toàn không thể chạm đất, chạm đất là đau, làm gì có tâm trí đâu mà đi chú ý chuyện khác.

Còn Trình Hoài thì tập trung đỡ cô để tránh cô đứng không vững mà ngã, cho nên cũng không quan tâm những thứ khác.

Hai người thậm chí còn không chào tạm biệt đã đi thẳng về phía cửa khách sạn.

Ánh mắt Phó Cảnh Đình u trầm nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, trên gương mặt cứng đờ không có một chút cảm xúc nào, khiến người ta không đoán được vui buồn.

"Điều tra xem rốt cuộc cái thang máy đó là sự cố ngoài ý muốn hay là do con người làm." Phó Cảnh Đình đứng dậy, ra lệnh bằng giọng điệu lạnh băng.

Mấy năm nay, cùng với sự phát triển của Tập đoàn Phó Thị, Phó Thị quả thực đã đụng chạm tới lợi ích của một số doanh nghiệp.

Người của những doanh nghiệp đó chưa biết chừng sẽ ra tay đối phó với anh.

"Vâng." Trợ lý Trương ở bên cạnh đáp một tiếng rồi lập tức đi điều tra.

Rất nhanh, anh ta điều tra xong quay lại: "Phó tổng, điều tra rõ rồi, là ngoài ý muốn. Căn thang máy đó buổi sáng đã phát hiện có vấn đề nhưng người chịu trách nhiệm của khách sạn lại không cho tạm dừng hoạt động, cũng không thông báo cho người tới bảo trì, cho nên mới xảy ra tình trạng như chúng ta gặp phải."

Nói tới đây, trợ lý Trương cũng có chút sợ hãi.

May mà vận may của họ tốt, căn thang máy đó cuối cùng vẫn hạ xuống tầng một an toàn.

Nếu không thì hậu quả thật sự không thể lường trước được.

"Hay cho một câu không cho tạm dừng hoạt động." Gương mặt Phó Cảnh Đình cực kỳ khó coi, siết chặt nắm đấm: "Thông báo cho nhân sự của trụ sở chính thay người chịu trách nhiệm khách sạn khác, ngoài ra thang máy dừng hoạt động lập tức để bảo trì."

"Rõ." Trợ lý Trương gật đầu.

Ánh mắt Phó Cảnh Đình lóe lên: "Mặt khác, điều tra xem giữa Dung Thù và Trình Hoài đã xảy ra chuyện gì."

Hai người này tuy trước đây cũng quen biết nhau nhưng quan hệ rất bình thường, chẳng khác gì người dưng.

Vậy mà bây giờ quan hệ của hai người lại tiến triển vượt bậc, còn có thể đùa giỡn với nhau, nếu nói giữa hai người không có gì thì anh tuyệt đối không tin.

Trợ lý Trương nhìn thấy sự ghen tuông lóe qua trong mắt Phó Cảnh Đình, trong lòng hiểu rõ e là Phó tổng đang ăn giấm chua của cô Dung và cậu Trình rồi.

Tuy nhiên trong lòng nghĩ vậy nhưng trợ lý Trương lại không dám nói ra, chỉ đành giả ngu nhận lệnh: "Vâng ạ."

……

Trình Hoài đỡ Dung Thù đi vào bệnh viện, đăng ký ở quầy tiếp tân.

Phía bên kia, nhóm người Cố Mạn Âm vừa nói vừa cười đi tới.

Người đầu tiên phát hiện ra Dung Thù không phải Cố Mạn Âm mà là cô bạn thân Mạnh Kha của cô ta.

Mạnh Kha kéo kéo tay áo Cố Mạn Âm, lại chỉ chỉ về phía cửa sổ đăng ký: "Mạn Âm, cậu nhìn xem kia chẳng phải là Dung Thù sao, còn có cả cậu Trình nữa, sao họ lại ở cùng nhau thế?"

Cố Mạn Âm từ từ thu lại nụ cười, nhìn theo hướng ngón tay cô ta chỉ, ánh mắt tối đi nhưng giọng điệu lại dịu dàng nói: "Đúng là cô Dung và cậu Trình thật, nhưng cô Dung hình như bị thương rồi."

Ánh mắt cô ta dời xuống dưới, dừng lại ở chiếc chân đang giơ lên của Dung Thù, vết sưng đỏ trên đó có thể thấy rõ ràng.

"Cô Cao, đây cũng là ý của cô sao?" Cố Mạn Âm nhìn sang Cao Mỹ Lăng ở bên cạnh.

Cao Mỹ Lăng cũng liếc nhìn cổ chân của Dung Thù một cái, kiêu ngạo lắc đầu: "Không phải."

"Thế thì kỳ lạ thật." Cố Mạn Âm lẩm nhẩm.

Mạnh Kha lại nói: "Mạn Âm, họ quay người lại rồi."

Cố Mạn Âm nhìn sang lần nữa.

Lần này, ánh mắt cô ta chạm thẳng vào ánh mắt của Dung Thù.

Dung Thù không kiềm được bật cười một tiếng.

Trình Hoài cúi đầu nhìn cô: "Cười gì thế?"

"Tôi đang cười thế giới này đúng là nhỏ thật, ở khách sạn thì gặp Phó Cảnh Đình, ở bệnh viện lại gặp Cố Mạn Âm, anh nói xem vận may thế này thì ai có được?" Dung Thù đáp.

Trình Hoài nhìn ba người Cố Mạn Âm đi tới, trên mặt viết đầy vẻ hóng hớt: "Họ tới tìm cô kìa."

Dung Thù nghe ra sự hả hê trong giọng điệu của anh ta, lạnh sống lưng liếc anh ta một cái.

Ba người Cố Mạn Âm dừng lại trước mặt Dung Thù.

Cố Mạn Âm mỉm cười chào hỏi: "Cô Dung, cậu Trình, trùng hợp quá."

"Đúng là khá trùng hợp." Dung Thù thản nhiên gật đầu, ánh mắt phần lớn dừng lại trên người Cao Mỹ Lăng bên cạnh cô ta, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Cố Mạn Âm nhìn Dung Thù rồi lại nhìn Trình Hoài, trong mắt lóe lên một tia sáng khác lạ, nhanh chóng biến mất không thấy đâu, giả vờ tò mò hỏi: "Sao cô Dung lại ở cùng cậu Trình thế này, anh Lục mà biết thì không phải sẽ tức giận sao?"

Trình Hoài nhướng mày.

Người phụ nữ này đang đâm bang chia rẽ quan hệ giữa Dung Thù và Lục Khởi đấy à.

Dung Thù vén vén lọn tóc bên tai, không có một chút hoảng loạn nào vì bị nhìn thấy đi cùng người đàn ông khác, giọng nói lạnh nhạt đáp lại: "Anh ấy làm sao mà tức giận được chứ, người theo đuổi tôi nhiều như vậy, anh ấy chỉ biết làm bản thân trở nên tuyệt vời hơn để tránh việc tôi bị người khác cướp mất, làm gì có thời gian mà tức giận."

Sắc mặt Cố Mạn Âm cứng đờ, sau đó cười gượng gạo: "Cô Dung đúng là hài hước thật."

Mạnh Kha khinh bỉ đảo mắt: "Hài hước cái gì chứ, cô ta chính là đồ không biết xấu hổ, có bạn trai rồi mà còn ra ngoài đàn đúm với người đàn ông khác."

"Sao thế, cô ghen tị à?" Dung Thù mỉm cười nhìn cô ta: "Tôi lúc nào cũng có đàn ông theo đuổi, còn cô thì không, cho nên cô nhìn tôi không vừa mắt đúng không?"

"Tôi... tôi làm gì có." Mạnh Kha đỏ bừng mặt.

Khóe môi Dung Thù cong lên: "Thật sự không có sao? Đừng ngại thừa nhận mà, dù sao thì cô xấu xí không có duyên với đàn ông, ghen tị với người xinh đẹp có duyên với đàn ông như tôi cũng là chuyện bình thường, tôi sẽ không cười cô đâu."

"Cô..." Mạnh Kha tức tới mức sắp khóc, nhưng trong lòng lại không thể không thừa nhận bản thân quả thực là ghen tị.

Trình Hoài nhìn Dung Thù chỉ vài câu đã mắng người ta tới mức không thốt nên lời, nở một nụ cười đầy hứng thú.

Không biết Phó Cảnh Đình có biết cô vợ cũ này của anh ta lại có một mặt sắc sảo đanh đá thế này không nhỉ.

"Cô Dung." Cố Mạn Âm kéo Mạnh Kha ra sau lưng mình: "Ý của cô vừa rồi là nói cậu Trình cũng là người theo đuổi cô sao?"

"Anh nói cho cô ta biết, anh có phải không?" Dung Thù dùng khuỷu tay thúc vào Trình Hoài một cái, dùng giọng nói chỉ hai người họ nghe thấy để cảnh cáo: "Anh mà dám nói lung tung thì tôi đảm bảo tiếp theo đây anh sẽ không sống yên ổn đâu."

Khóe miệng Trình Hoài giật giật, anh ta vốn không muốn tham gia, chỉ muốn hóng hớt, nhưng mấy người phụ nữ này đã thiêu lửa tới người anh ta rồi, anh ta đành phải nén đau đầu bước ra trả lời: "Đương nhiên là phải rồi!"

So với Dung Thù, anh ta càng không thích Cố Mạn Âm hơn.

Cho nên, thôi thì cứ đứng về phía Dung Thù vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập