Chương 76: Sự cố thang máy
Dung Thù đứng thẳng người mỉm cười: "Tinh Nặc, cảm ơn cô, nếu lần này không có cô giúp đỡ, tôi thật sự không biết phải làm sao mới tốt."
Tập đoàn Thiên Thừa cần mười ức (một tỷ) mới có thể vận hành bình thường, nếu mấy ngân hàng kia đòi lại số tiền này, cô cũng chẳng biết phải xoay xở một tỷ từ đâu nữa.
Bây giờ Trần Tinh Nặc ra tay giải quyết bài toán khó này giúp cô, cô đương nhiên phải cảm ơn.
Trần Tinh Nặc xua xua tay: "Giám đốc Dung cô không cần cảm ơn tôi, san sẻ lo âu cho sếp là việc một cấp dưới như tôi nên làm."
Dung Thù cười nhẹ, trong lòng thấy ấm áp.
Môi Trần Tinh Nặc mấp máy, còn muốn nói thêm gì đó thì điện thoại đột nhiên vang lên.
Cô lấy ra nhìn một cái, sắc mặt nghiêm túc bắt máy: "Alo?"
"Chị Trần, chúng em lại tìm được một nơi cậu chủ nhỏ từng ở qua, chị có muốn qua đây xem không?"
"Được, bây giờ chị đi mua vé ngay."
Tắt điện thoại, Trần Tinh Nặc nhìn sang Dung Thù: "Giám đốc Dung, tôi lại phải xin cô nghỉ phép rồi, có một việc rất quan trọng..."
"Đi đi." Dung Thù mỉm cười nói: "Chờ cô về, tôi mời cô ăn cơm."
"Cảm ơn giám đốc Dung, vậy tôi đi trước đây, tôi sẽ sắp xếp tài xế qua đón cô."
Nói xong, cô thu điện thoại lại, nhanh chân rời khỏi phòng bao.
Dung Thù cầm đũa lên ăn một chút gì đó, ước chừng tài xế do Trần Tinh Nặc sắp xếp cũng sắp đến nơi rồi mới chuẩn bị thanh toán tiền để về Thiên Thừa.
Ngay khi cô vừa bước ra khỏi phòng bao thì phòng bao đối diện cũng mở ra, Phó Cảnh Đình và trợ lý Trương từ bên trong đi ra.
Nhìn thấy Dung Thù, cả hai người đều ngẩn ra.
Dung Thù cũng hơi kinh ngạc, không ngờ lại gặp họ ở đây.
"Phó tổng." Dung Thù lên tiếng trước, chào hỏi Phó Cảnh Đình với giọng điệu nhạt nhòa.
Phó Cảnh Đình khẽ gật đầu coi như đáp lại.
Trợ lý Trương đẩy đẩy gọng kính, mỉm cười lịch sự với Dung Thù: "Cô Dung."
"Chào trợ lý Trương." Dung Thù cười đáp lại.
Lông mày Phó Cảnh Đình nhíu lại, trong lòng cảm thấy có chút không dễ chịu.
Cô đối với trợ lý Trương cũng có thể mỉm cười, vậy mà đối với anh lại giữ bộ mặt lạnh như tiền.
Khí áp xung quanh Phó Cảnh Đình lạnh xuống.
Trợ lý Trương rùng mình một cái, theo bản năng giãn khoảng cách với anh.
Dung Thù không có ý định hàn huyên với hai người này, chào hỏi xong liền nhấc chân đi về phía thang máy.
Phó Cảnh Đình cũng sải bước đi theo.
Thang máy đang đi lên, ba người đứng ở cửa thang máy yên lặng chờ đợi, không ai nói câu nào, không khí vô cùng ngột ngạt.
Trợ lý Trương nhìn Phó Cảnh Đình bên trái, lại nhìn Dung Thù bên phải, chỉ cảm thấy áp lực đè nặng.
Rốt cuộc hai người này làm sao mà lại đụng mặt nhau thế này?
Trợ lý Trương nhức đầu day day huyệt thái dương.
Kính cống, thang máy đã tới.
Dung Thù đi vào trong, Phó Cảnh Đình và trợ lý Trương vào sau.
Sau khi vào trong, trợ lý Trương tự giác đứng tựa vào góc, làm một người tàng hình.
Cửa thang máy từ từ khép lại, bắt đầu đi xuống.
Đột nhiên, đèn trên trần thang máy chớp chớp hai cái, còn phát ra tiếng dòng điện xoẹt xoẹt.
Trợ lý Trương ngẩng đầu, nuốt nước bọt, không chắc chắn nói: "Thang máy không xảy ra chuyện gì đấy chứ?"
Lời vừa dứt, thang máy đột nhiên rung lắc dữ dội.
Dung Thù theo bản năng "Á" lên một tiếng, gương mặt nhỏ nhắn sợ tới mức trắng bệch.
Thêm vào đó cô đang đi giày cao gót, trong lúc rung lắc hoàn toàn không đứng vững được, cơ thể nghiêng ngả chao đảo, lại còn bị trẹo chân.
Cô thậm chí còn nghe rõ cả tiếng xương rắc một cái trật khớp.
Dung Thù đau đến mức mồ hôi hột vỡ ra, nét mặt biến dạng trong thoáng chốc.
Ngay khi cô sắp không chống đỡ nổi mà ngã xuống thì một cánh tay đột nhiên vươn tới từ phía sau, ôm lấy eo cô.
Cơ thể Dung Thù cứng đờ: "Anh làm gì thế?"
Giọng cô đau tới mức khàn đi.
Phó Cảnh Đình kéo cô vào lòng, để lưng cô áp chặt vào ngực anh, trầm giọng nói: "Đừng động đậy, dựa vào tôi đứng cho vững."
Dung Thù không muốn, định gỡ tay anh ra khỏi eo mình.
Giọng nói của Phó Cảnh Đình lại vang lên, mang theo một chút không thể nghi ngờ: "Nếu không muốn cái chân còn lại cũng bị trẹo thì ngoan ngoãn làm theo đi."
Tay Dung Thù khựng lại ngay lập tức.
Anh lại biết cô bị trẹo chân!
Nói không ra trong lòng là mùi vị gì, nhưng Dung Thù cũng không cố chấp giãy giụa khỏi sự bảo vệ của Phó Cảnh Đình nữa, ngoan ngoãn dựa vào lòng anh không nhúc nhích.
Dù sao thì cô quả thực không muốn cả hai chân đều bị trẹo, sau này phải ngồi xe lăn đi làm ở công ty.
Thang máy rung lắc khoảng chừng hai phút thì cuối cùng cũng khôi phục lại bình thường, trơn tru hạ xuống tầng một.
Thang máy mở ra, Dung Thù nhìn thấy ánh sáng bên ngoài, trái tim lo lắng bất an rốt cuộc cũng buông xuống.
Trợ lý Trương chỉnh lại quần áo xộc xệch trên người, bước ra khỏi thang máy trước, sau đó đứng ở cửa thang máy chặn cửa lại giúp hai người để tránh bị đóng lại.
Dung Thù cúi đầu nhìn bàn tay người đàn ông vẫn còn đặt trên eo mình, trong mắt lóe qua một tia phức tạp rồi thản nhiên lên tiếng: "Phó tổng, có thể buông tay ra được chưa?"
"Xin lỗi." Phó Cảnh Đình rụt tay về.
Dung Thù chống hai tay lên thành thang máy để giữ vững cơ thể, sau đó lắc đầu: "Phó tổng không cần xin lỗi tôi, đáng lẽ ra là tôi phải cảm ơn anh mới đúng, cảm ơn Phó tổng vừa rồi đã giúp tôi."
"Không có gì." Phó Cảnh Đình nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt nhẫn nại của cô, ánh mắt tối sầm lại, sau đó ánh mắt dời xuống dưới, chằm chằm nhìn vào cổ chân đã sưng to của cô, trái tim nhói lên một cái không rõ lý do: "Chân của cô..."
Dung Thù cũng cúi đầu nhìn một cái, hơi cựa quậy cổ chân.
Kết quả vừa cựa quậy, cơn đau thấu xương lập tức lan ra toàn thân, đau đến mức cô hừ nhẹ một tiếng, mồ hôi lạnh lại rỉ ra, hơi thở cũng trở nên dồn dập, nhưng cô lại vờ như không sao mà mỉm cười một cái: "Chân tôi không sao."
Không sao?
Nhìn những giọt mồ hôi lạnh to đùng trên trán cô, môi mỏng của Phó Cảnh Đình mím chặt, sau đó cúi người, bế bổng cô lên theo kiểu công chúa rồi bước ra ngoài thang máy.
Cả người Dung Thù ngẩn ngơ, sau khi giật mình tỉnh lại liền giãy giụa: "Phó Cảnh Đình, anh làm gì thế, mau thả tôi xuống!"
"Đừng cựa quậy, ngã xuống bây giờ!" Phó Cảnh Đình nhíu mày nhắc nhở.
Gương mặt Dung Thù đỏ bừng, không biết là bị anh làm cho tức hay là ngượng, cơ thể cứng đờ vô cùng: "Vậy anh thả tôi xuống đi."
"Thả cô xuống cô tự đi được chắc?" Phó Cảnh Đình liếc nhìn chân cô.
Dung Thù nghẹn lời, nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường, hừ lạnh một tiếng: "Vậy cũng không liên quan tới anh."
"Đây là khách sạn thuộc Tập đoàn Phó Thị, cô bị thương ở đây, với tư cách là ông chủ, tôi có trách nhiệm." Phó Cảnh Đình đáp.
Trợ lý Trương đi sau hai người nhìn bóng lưng họ, trong lòng không thể bình tĩnh nổi.
Lúc ở trong thang máy anh ta nhìn thấy rất rõ ràng, bản thân Phó tổng đứng còn không vững nhưng vẫn dốc hết sức bảo vệ cô Dung, cô Dung bị trẹo chân, Phó tổng còn lộ ra biểu cảm đau lòng và căng thẳng.
Xem ra Phó tổng đối với cô Dung cũng không phải là không có tình cảm.
Đang mải suy nghĩ thì trợ lý Trương nghe thấy Phó Cảnh Đình gọi mình.
Anh ta thu lại suy nghĩ, nhanh chân đi về phía khu vực nghỉ ngơi ở sảnh khách sạn: "Phó tổng."
"Cậu đi lấy mấy túi đá lại đây." Phó Cảnh Đình dặn dò.
Trợ lý Trương gật đầu, lập tức đi làm ngay.
Rất nhanh, túi đá đã được mang tới.
Sau khi Phó Cảnh Đình nhận lấy thì ngồi xuống bên cạnh Dung Thù, cúi người nhấc cái chân bị thương của cô lên đặt lên đùi mình.
Ngay khi anh chuẩn bị ra tay cởi giày của cô ra thì Dung Thù lập tức ấn tay anh lại: "Phó tổng, tự tôi làm là được rồi."
Cô không biết anh phát điên cái gì mà đột nhiên lại tốt với cô như vậy, cũng không muốn biết.
Nếu là trước đây, anh làm như vậy chắc chắn cô sẽ cảm động đến mức bật khóc, nhưng bây giờ thì cô không thế nữa rồi, một trái tim đã sớm nguội lạnh sẽ không vì sự đối xử tốt đột ngột của anh mà lại gợn sóng thêm lần nữa.
Dung Thù rút chân khỏi đùi Phó Cảnh Đình, tự mình cởi giày cao gót ra, chườm túi đá lên chân để giảm đau.
Phó Cảnh Đình nhìn hành động của cô, hơi mím môi, trong lòng cảm thấy có chút bực bội trước sự kháng cự của cô.
Anh vô cùng không thích hành vi cố ý đẩy xa khoảng cách với anh của cô.
Nhưng tại sao lại không thích thì anh lại không nói ra được.
"Giám đốc Dung, tôi tới đón cô đây." Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc từ cách đó không xa truyền tới.
Bình luận