Chương 75: Họ Cao Sắp Gặp Họa Rồi
Dung Thù suy nghĩ vài giây: "Thế này đi, cô đi thương lượng lại với giám đốc của các ngân hàng này xem họ có thể đổi ý không, nhân tiện hỏi rõ xem có phải Cố Diệu Thiên đứng sau giật dây hãm hại chúng ta không."
"Vâng." Đồng thư ký nhận lời, sau đó sực nhớ ra điều gì liền hỏi: "Chuyện này có cần báo cho Lục tổng không?"
"Không cần đâu." Dung Thù lắc đầu: "A Khởi gần đây phải lo cho công ty của cậu ấy, tôi không muốn làm phiền cậu ấy."
"Vâng."
Đồng thư ký vừa ra ngoài không lâu thì Trần Tinh Nặc của phòng tài chính cũng tới.
"Giám đốc Dung, rốt cuộc là có chuyện gì thế? Vừa rồi tôi nhận được mấy cuộc điện thoại đòi nợ của ngân hàng, yêu cầu chúng ta lập tức trả hết khoản vay. Khoản vay này chẳng phải mới giải ngân chưa bao lâu sao, còn lâu mới tới hạn trả mà sao lại bắt chúng ta trả rồi?" Trần Tinh Nặc đi tới trước bàn làm việc của Dung Thù hỏi.
Dung Thù day day sống mũi: "Cô không nhìn ra sao, chúng ta bị người ta nhắm vào rồi."
"Ai?" Trần Tinh Nặc đập mạnh một tát xuống bàn làm việc.
Trong mắt Dung Thù lóe lên một tia lạnh lẽo: "Hiện tại nghi ngờ là do Cố Diệu Thiên làm, nhưng chưa có bằng chứng."
"Chuyện tìm bằng chứng chưa cần gấp, việc cấp bách hiện tại là phải mau chóng giải quyết vấn đề tiền bạc. Số tiền chính duy trì hoạt động của Thiên Thừa lúc này là khoản vay từ mấy ngân hàng đó. Nếu chúng ta trả lại khoản vay thì Thiên Thừa sẽ phá sản ngay lập tức." Trần Tinh Nặc bực bội nói.
Dung Thù mím chặt đôi môi đỏ.
Chẳng lẽ cô lại không biết mức độ nghiêm trọng của sự việc sao.
"Giám đốc Dung." Tiếng gõ cửa lại vang lên.
Dung Thù ngước mắt nhìn ra.
Đồng Khê đứng ở cửa, sắc mặt tiếc nuối lắc đầu: "Tôi đã thương lượng với giám đốc của các ngân hàng này rồi. Mấy ngân hàng chưa kịp giải ngân thì bảo sao cũng không chịu giải ngân cho chúng ta nữa. Mấy ngân hàng đã giải ngân rồi thì cũng sắt đá quyết tâm bắt chúng ta lập tức trả nợ, Giám đốc Dung, phải làm sao đây?"
Dung Thù siết chặt lòng bàn tay, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Thế họ có nói là do Cố Diệu Thiên bảo họ làm không?"
"Không có, tôi có hỏi họ nhưng họ nói năng mập mờ, hình như đang kiêng nể điều gì đó." Đồng thư ký trả lời.
"Ngân hàng dù sao cũng thuộc quản lý của nhà nước, họ là giám đốc chi nhánh, sao có thể kiêng nể một ông chủ doanh nghiệp tư nhân được." Trần Tinh Nặc nhíu mày.
Dung Thù híp mắt: "Trừ phi người hạ lệnh cho họ không phải là Cố Diệu Thiên, mà là người của giới chức trách."
"Giám đốc Dung, cô chọc phải người của giới chức trách từ bao giờ thế?" Trần Tinh Nặc ngưng trọng hỏi.
Dung Thù mờ mịt lắc đầu: "Tôi không biết."
Gần đây cô chỉ vì chuyện mảnh đất mà tiếp xúc với bộ phận liên quan một lần.
Nhưng lần đó đâu có đắc tội với đối phương đâu.
"Thôi bỏ đi bỏ đi, mấy chuyện này để sau hãy tính. Giám đốc Dung, vẫn là nên mau chóng giải quyết chuyện nguồn vốn trước đã." Trần Tinh Nặc nhắc nhở.
Dung Thù mệt mỏi nhắm mắt lại: "Đồng thư ký, cô liên hệ lại với giám đốc của mấy ngân hàng đã giải ngân đi, bảo là tôi muốn mời họ ăn cơm ở khách sạn Hoàn Vũ."
Mấy ngân hàng chưa giải ngân thì bỏ qua.
Nhưng những ngân hàng đã giải ngân rồi thì cô bắt buộc phải làm dập tắt ý định đòi nợ của họ, bằng không Thiên Thừa thật sự sẽ xong đời.
"Vâng." Đồng thư ký gật đầu.
Dung Thù nhìn sang Trần Tinh Nặc: "Cô chuẩn bị lại hợp đồng giải ngân lúc đó rồi đi cùng tôi một chuyến."
"Được." Trần Tinh Nặc ừ một tiếng.
Một tiếng sau, hai người đã tới khách sạn Hoàn Vũ.
Đây là khách sạn 7 sao duy nhất ở thành phố Hải, thuộc quản lý của Tập đoàn Phó Thị.
Ăn một bữa ăn bình thường nhất ở đây cũng có thể ngốn mất thu nhập cả năm của một gia đình bình thường.
Chưa kể Dung Thù còn đặt riêng một phòng bao, gọi rất nhiều món ăn đắt tiền để đãi các vị giám đốc ngân hàng này, có thể nói là tràn đầy thành ý.
Các vị giám đốc này được hưởng thụ đãi ngộ cao cấp như vậy cũng không lỡ không nói gì, cuối cùng cũng tiết lộ người nhắm vào cô họ Cao.
"Giám đốc Dung, theo tôi được biết thì quyền quý họ Cao chỉ có một gia tộc, đó là nhà họ Cao ở Nam Giang." Trần Tinh Nặc hơi ghé người, nói nhỏ vào tai Dung Thù.
Dung Thù siết chặt ly rượu trong tay, khuôn mặt rực rỡ phủ đầy sương lạnh: "Là Cao Mỹ Lăng."
Cô và nhà họ Cao không có mâu thuẫn.
Chỉ có chút xích mích nhỏ với Cao Mỹ Lăng.
"Tôi đoán cũng là cô ta, chỉ là tại sao cô ta lại làm vậy, chẳng lẽ là vì chuyện đánh mạt chược lần trước?" Trần Tinh Nặc đoán.
Dung Thù nhấp một ngụm rượu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn không nhìn ra vui buồn: "Có lẽ vậy."
"Nếu thật sự như thế thì cô ta hẹp hòi quá rồi đấy." Trần Tinh Nặc cười khẩy, "Với lại tay Cao Mỹ Lăng vươn dài quá rồi đấy. Cô ta là tiểu thư quyền quý ở Nam Giang mà lại dám nhúng tay vào công việc ở thành phố Hải, ai cho cô ta gan đó chứ? Giám đốc Dung, tôi ra ngoài gọi cái điện thoại."
"Ừm." Dung Thù gật đầu đồng ý.
Trần Tinh Nặc đứng dậy rời khỏi phòng bao, tìm một nơi yên tĩnh bên ngoài rồi gọi điện đi.
"Có gì thì nói mau!" Trong điện thoại truyền đến một giọng nói thô giáp.
Trần Tinh Nặc đảo mắt: "Lão già, con nghe nói mấy năm nay vì nhà họ Cao quá phô trương nên cấp trên định bảo nhà họ Diệp chèn ép nhà họ Cao, nhưng do chưa tìm được cái cớ thích hợp nên mãi chưa ra tay, có thật không?"
"Mày hỏi cái này làm gì?" Người đàn ông vẻ mặt mất kiên nhẫn.
"Xem ra là thật rồi." Trần Tinh Nặc móc trong túi ra một điếu thuốc rồi châm lửa, hút một hơi sảng khoái: "Con đương nhiên là mang tin tốt đến cho ông rồi. Cháu gái của lão gia tử nhà họ Cao là Cao Mỹ Lăng đang ở thành phố Hải, hơn nữa cô ta còn lợi dụng thế lực của nhà họ Cao để nhúng tay vào mảng ngân hàng ở thành phố Hải nhằm chèn ép sếp của con. Lấy cái cớ này để ra tay với nhà họ Cao, ông thấy thế nào?"
Mắt người đàn ông sáng lên trong giây lát: "Đúng là một tin tốt. Lão gia tử nhà họ Cao lúc chưa nghỉ hưu cũng không thể tùy tiện nhúng tay vào chính vụ của địa phương khác, cô cháu gái đó của ông ta giỏi thật, dám phạm vào điều cấm kỵ này."
"Chẳng thế thì sao, ngu tới mức tự dâng cán vào tay chúng ta." Trần Tinh Nặc nhả ra một làn khói, mỉa mai nói.
Lần trước sự cố đánh mạt chược, Cao Mỹ Lăng đã đắc tội với cô, cô đã dùng tài liệu của nhà họ Cao để ngáng chân họ một chút.
Lần này Cao Mỹ Lăng lại càng tự tìm đường chết, trực tiếp hại cả nhà họ Cao.
Nghĩ đến đây, Trần Tinh Nặc không kiềm được mà bật cười thành tiếng.
Người đàn ông nhíu mày: "Con ranh kia cười cái gì đấy, chuyện của cậu chủ nhỏ mày tìm tới đâu rồi?"
Trần Tinh Nặc thu lại nụ cười, cũng gào lên: "Ông còn nói nữa à! Lần trước ông bảo cậu chủ nhỏ từng ở huyện Giang, kết quả con tới đó chẳng tìm được chút manh mốt nào cả, tìm làm sao đây?"
Người đàn ông bị nghẹn lời: "Được rồi được rồi, gào cái gì mà gào. Tóm lại mày mau tìm thấy cậu chủ nhỏ đi, lão gia tử không chống đỡ được lâu nữa đâu."
"Biết rồi." Trần Tinh Nặc có chút không tình nguyện đáp một tiếng.
Cuộc gọi kết thúc, cô dập tắt mẩu thuốc lá trong tay rồi bước về phía phòng bao.
Vừa đi tới cửa phòng bao thì thấy mấy vị giám đốc ngân hàng từ bên trong đi ra.
Dung Thù đang đi sau họ, mỉm cười tiễn họ.
Nhưng Trần Tinh Nặc nhìn rất rõ, nụ cười của cô vô cùng gượng gạo, mang theo một chút ưu phiền.
"Giám đốc Dung." Chờ mấy vị giám đốc này đi rồi Trần Tinh Nặc mới cất lời hỏi: "Đàm phán thế nào rồi?"
Dung Thù quay người trở lại ghế trong phòng bao ngồi xuống: "Không được, họ vẫn không chịu nới tay. Nhưng tôi đã ra sức tranh thủ được ba ngày. Họ bảo Thiên Thừa phải trả xong khoản vay trong vòng ba ngày."
"Ba ngày..." Trần Tinh Nặc nhếch môi: "Thế là đủ rồi!"
"Ý cô là sao?" Dung Thù nghi hoặc nhìn cô.
Trần Tinh Nặc mỉm cười nói: "Yên tâm đi giám đốc Dung, tôi đảm bảo ba ngày sau mấy ngân hàng này sẽ không đòi nợ nữa đâu. Mấy ngân hàng chưa giải ngân kia cũng sẽ đổi ý tiếp tục giải ngân cho chúng ta, bởi vì nhà họ Cao sắp gặp họa rồi."
Nhìn nét mặt khẳng định của cô, Dung Thù nhận ra điều gì đó: "Có phải cô đã làm gì không?"
Trần Tinh Nặc mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Dung Thù lúc này đã chắc chắn thân thế của cô không hề đơn giản.
E rằng cuộc điện thoại cô vừa ra ngoài gọi lúc nãy chính là mấu chốt.
Nghĩ tới đây, Dung Thù đứng dậy, cúi gập người chào Trần Tinh Nặc.
Trần Tinh Nặc giật thót mình, cũng đứng dậy theo: "Giám đốc Dung, cô làm cái gì thế này?"
Bình luận