Chương 80: Trông rất giống

Trình Hoài vừa thắt dây an toàn vừa cười đáp: "Không có gì, kể cho bà ấy nghe một câu chuyện kinh dị thôi."

"Tôi trông giống như dễ lừa lắm sao?" Dung Thù cạn lời nhìn anh ta.

Trình Hoài khởi động xe, vẻ mặt đầy bất lực: "Tôi nói sự thật mà, cô không tin thì tôi biết làm thế nào!"

"Nhàm chán!" Dung Thù đảo mắt thu lại ánh nhìn.

Trình Hoài đột nhiên quay đầu nhanh chóng liếc cô một cái: "Giám đốc Dung, tôi vừa mới đột nhiên phát hiện cô với Cố phu nhân trông khá giống nhau đấy."

"Hả?" Dung Thù hơi ngơ ngác: "Tôi với bà ấy giống nhau?"

"Đúng vậy."

"Làm sao có thể!" Dung Thù lắc đầu: "Đừng đùa nữa."

"Tôi không đùa đâu, tôi nói nghiêm túc đấy, đường nét khuôn mặt và đôi mắt của cô thật sự rất giống bà ấy." Trình Hoài nghiêm túc gật đầu.

Sau đó, anh ta lại bồi thêm một câu: "Hầu như là y chang nhau luôn, nói hai người là mẹ con cũng có người tin đấy."

Dung Thù lúc này mới chắc chắn Trình Hoài quả thực không đùa, ngẩn ra một chút.

Nhưng nhanh chóng cô lại khôi phục lại bình tĩnh, xua xua tay: "Giống thì giống thôi, trên đời này người giống người cũng đâu phải không có, không có gì kỳ lạ cả."

"Nói cũng đúng." Trình Hoài đáp một tiếng.

Cả hai đều không để ý tới phát hiện này, nhanh chóng gạt ra sau đầu.

Dung Thù hạ cửa kính xe xuống, mặc cho gió lạnh thổi vào mặt: "Đúng rồi, tôi có một câu hỏi muốn hỏi anh."

"Cô nói đi." Trình Hoài vừa nghe nhạc trên xe vừa lắc lư cơ thể theo nhịp trống.

Dung Thù lườm tên tài xế thiếu trách nhiệm này một cái, mở miệng nói: "Trong số bạn bè của anh, WeChat của ai tên là Z-H?"

"Cái gì?" Tiếng nhạc quá to, Trình Hoài nhất thời không nghe rõ.

Dung Thù đau đầu day day huyệt thái dương, hét lớn: "Z-H là ai!"

Két!

Sau tiếng lốp xe ma sát chói tai với mặt đường, chiếc xe dừng khựng lại, cơ thể hai người trong xe đều lao về phía trước, tưởng như sắp va vào thì lại bị dây an toàn kéo giật trở lại ghế.

Dung Thù sợ tới mức mặt trắng bệch, một lúc lâu mới hoàn hồn lại, tức giận quay đầu vỗ một phát vào tay Trình Hoài: "Anh làm gì thế?"

Trình Hoài cũng biết mình vừa rồi suýt chút nữa gây ra tai nạn, buông vô lăng vuốt mặt một cái: "Khụ khụ, xin lỗi, sơ suất sơ suất."

Nếu không phải vừa rồi cô đột nhiên hỏi tới Z-H thì anh ta cũng không đột nhiên giật mình mà đạp phanh gấp chứ.

Dung Thù xoa xoa huyệt thái dương: "Được rồi, anh tự mình giải thích thân phận thật sự của anh với Tinh Nặc đi, tài xế như anh tôi không gánh nổi đâu."

"Đừng mà, cô không thể vì một lần lái xe sơ suất của tôi mà phủ nhận toàn bộ con người tôi chứ." Trình Hoài cười hì hì nhìn cô.

Dung Thù hừ hừ hai tiếng: "Lái xe!"

Trình Hoài nhún vai, lại lái xe lên đường, nhưng khóe mắt vẫn lén nhìn cô: "Vừa rồi cô hỏi tôi Z-H là ai đúng không?"

"Ừm." Dung Thù gật đầu.

Trình Hoài đảo mắt: "Cô hỏi anh ta làm gì?"

Dung Thù rủ mí mắt che đi cảm xúc trong mắt, thản nhiên nói: "Không có gì, tôi vô tình kết bạn với anh ấy, anh ấy cũng giúp tôi hai lần nên muốn biết tình hình của anh ấy, anh ấy nói anh ấy là bạn anh nên tôi mới hỏi anh."

"Ra là vậy." Trình Hoài không dám nhìn cô, chỉ sợ bị cô nhìn ra sự tật tóm trong mắt: "Anh ta đúng là bạn tôi thật, nhưng tôi với anh ta cũng không thân thiết lắm, đến tên cũng không biết, chỉ từng uống rượu với nhau vài lần, bây giờ anh ta đi nước ngoài rồi."

"Thế à." Dung Thù gật đầu.

Đi nước ngoài đồng nghĩa với việc cô không gặp được anh ấy rồi.

Trong phút chốc, Dung Thù thở phào nhẹ nhõm.

Cô thực ra cũng sợ có ngày gặp lại anh ấy rồi lại thêm gượng gạo, dù sao thì cô với Trình Hoài đi lại cũng khá gần gũi.

Bây giờ anh ấy ở nước ngoài thì cô không cần lo lắng nữa rồi.

Nhưng không biết vì sao, trong lòng lại có một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ.

Dung Thù nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, không nói gì nữa.

Trình Hoài thở phào nhẹ nhõm một cách khó nhận ra, nhưng trong lòng lại đang tính toán lát nữa đi tìm Phó Cảnh Đình để hốt chút hời từ anh ta.

Dù sao thì anh ta đã tốn không ít sức lực mới giúp Phó Cảnh Đình giấu kín thân phận đấy.

Nửa tiếng sau, Thiển Thủy Bay đã tới.

Dung Thù bước xuống xe, chống hai chiếc nạng đi tập tễnh vào tòa nhà.

Cô vừa bước ra khỏi thang máy, thiếu niên đang ngồi xổm trước cửa căn hộ của cô sáng mắt lên, lập tức đứng dậy: "Chị cuối cùng cũng về rồi, tôi chờ chị lâu lắm... Chân chị bị làm sao thế?"

Thiếu niên kinh ngạc nhìn cái chân bó bột của cô, cùng với hai chiếc nạng dưới nách cô.

Dung Thù không trả lời câu hỏi của Phó Cảnh Lâm, mà nhíu đôi lông mày xinh đẹp nhìn cậu: "Sao cậu lại tới đây?"

Phó Cảnh Lâm cúi đầu, tủi thân đáp: "Tôi với mẹ lại cãi nhau rồi, bà ấy bắt tôi rút khỏi đội bóng rổ, tôi không chịu nên chạy ra ngoài."

Dung Thù cười giễu cợt: "Cậu coi nơi này của tôi là cái gì thế, cứ hễ bỏ nhà đi là lại chạy tới chỗ tôi?"

"Tôi không có nơi nào để đi cả." Phó Cảnh Lâm bướng bỉnh nói.

Thực ra chính cậu cũng không biết vì sao mình lại tới đây.

Cậu chỉ biết là sau khi tới đây, trong lòng cậu sẽ cảm thấy vô cùng bình yên.

"Nhà họ Phó các người gia đại nghiệp đại, bất động sản khắp nơi, còn sợ không có nơi để đi sao?" Dung Thù lấy chìa khóa ra: "Tránh ra, tôi muốn mở cửa."

Phó Cảnh Lâm nhích sang bên cạnh một bước, nhường cửa lớn ra.

Dung Thù tiến lên mở cửa, cậu đứng ngay sau lưng cô, dáng vẻ như thể sẵn sàng đi theo vào cửa bất cứ lúc nào.

Dung Thù dừng động tác mở cửa, quay đầu nhìn cậu: "Cậu thật sự định đi vào cùng tôi đấy à?"

"Tôi đã nói rồi, tôi không có nơi nào để đi, tối nay tôi ở lại chỗ chị." Phó Cảnh Lâm cúi đầu nhìn cô, dáng vẻ chết cũng không đi.

Tuy cậu mới mười mấy tuổi nhưng do chơi bóng rổ nên chiều cao đã hơn một mét tám rồi.

Dung Thù phải ngẩng đầu mới nhìn thấy mặt cậu.

"Ở lại chỗ tôi cũng được thôi, nhưng tôi mắc gì cho cậu ở chùa chứ, một đêm một trăm ngàn (mười vạn)." Dung Thù làm động tác đếm tiền với cậu.

Cả người Phó Cảnh Lâm xù lông lên: "Mười vạn tệ, sao chị không đi cướp luôn đi?"

"Sao thế, không trả nổi à, không trả nổi thì đừng ở." Dung Thù xòe một tay ra, tỏ vẻ bất lực không giúp được.

Mặt Phó Cảnh Lâm đỏ bừng: "Ai nói tôi không trả nổi, tôi chỉ là không mang tiền theo người thôi, lần sau tôi trả chị không được à?"

"Không được, không đưa được tiền thì mau về đi, tôi không cho nợ, với lại tôi mắc gì phải cưu mang con trai của kẻ thù chứ." Dung Thù nói xong, mở cửa định đi vào.

Phó Cảnh Lâm bị câu nói con trai của kẻ thù của cô làm cho mặt trắng bệch trong thoáng chốc, nhưng nhanh chóng khôi phục lại, cũng định đi theo vào.

Dung Thù lập tức kéo cửa lại, chỉ để lại một khe hở: "Tôi đã nói rồi, không có tiền thì đi."

"Tôi không đi!" Phó Cảnh Lâm qua khe cửa tức giận nhìn cô: "Tôi biết mẹ tôi không đúng, cùng lắm thì lần sau tôi cho chị thêm nhiều tiền coi như bồi thường là được chứ gì."

Dung Thù mỉm cười: "Không được!"

Tổn hại suốt sáu năm trời, là tiền có thể bồi thường được sao?

"Cái này không được cái kia cũng không được, thế rốt cuộc chị muốn thế nào?" Phó Cảnh Lâm dậm chân.

Dung Thù nhìn cậu: "Rất đơn giản, tôi muốn cậu đi."

"Tôi không đi!" Phó Cảnh Lâm kiên quyết.

"Không đi thì cậu cứ ở ngoài đó mà chịu đi, đừng trông chờ tôi sẽ mềm lòng cho cậu vào."

Nói xong, cô trực tiếp đóng sầm cửa lại.

Phó Cảnh Lâm ngơ ngác nhìn cánh cửa trước mắt, không thể tin được cô lại thực sự làm vậy, nói đóng cửa là đóng cửa.

Trong phút chốc, Phó Cảnh Lâm không khỏi thấy tủi thân, sau đó hờn dỗi ngồi bệt xuống đất, vừa trách Dung Thù tuyệt tình trong lòng, vừa mơ hồ thấy hối hận, thậm chí là tự kiểm điểm.

Tự kiểm điểm lại mọi hành vi của mình đối với cô trong suốt sáu năm qua, rồi càng kiểm điểm cậu càng cảm thấy trong lòng không phải là mùi vị gì.

Dung Thù sau khi vào nhà cũng không rời đi, mà luôn đứng sau cửa nhìn màn hình quan sát.

Thấy Phó Cảnh Lâm thực sự giãy giụa ăn vạ không chịu đi, không khỏi cảm thấy nhức đầu.

Tên này là ông trời cố ý phái tới để hành hạ cô đúng không?

Dung Thù lấy điện thoại ra, bấm gọi vào số của Phó Cảnh Đình.

Phó Cảnh Đình nhìn tên người gọi hiển thị, trong mắt lóe qua một tia sáng kỳ lạ rồi bắt máy: "Alo?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập