Chương 64: Thủ đoạn đê hèn
“Tới nhanh thật đấy.” Lục Khởi xoay xoay bánh xe của chiếc ghế, dáng vẻ lười biếng.
Dung Thù gấp tài liệu trong tay lại để sang một bên: “Mời ông ấy vào đi.”
“Vâng.” Đồng Khê đáp lời.
Rất nhanh, Cố Diệu Thiên bước vào, ánh mắt sắc bén nhìn Dung Thù.
Dung Thù đã quen với việc giao phong trên thương trường nên không hề căng thẳng, cười nhạt làm động tác mời: “Cố tổng, mời ngồi.”
“Cô bình tĩnh gớm nhỉ!” Cố Diệu Thiên như thể khen ngợi một câu rồi kéo chiếc ghế đối diện cô ngồi xuống.
Còn Lục Khởi thì ngồi ngay bên cạnh Dung Thù.
Dung Thù nhẹ nhàng đẩy ly trà mà Đồng Khê bưng tới trước mặt Cố Diệu Thiên: “Cảm ơn Cố tổng khen ngợi, Cố tổng dùng trà đi.”
Cố Diệu Thiên rủ mắt nhìn ly trà trước mặt, hoàn toàn không có ý định bưng lên uống.
Dung Thù cũng chẳng bận tâm, đan các ngón tay lại đặt trên bàn: “Không biết Cố tổng tới Thiên Thịnh có mục đích gì thế?”
“Nếu cô đã hỏi như vậy thì ta nói thẳng luôn, mảnh đất ở trung tâm thành phố, ta muốn lấy lại.” Cố Diệu Thiên nhìn chằm chằm cô.
Dung Thù dùng ánh mắt lướt qua nhìn Lục Khởi rồi nhanh chóng thu hồi lại, mỉm cười: “Lấy lại? Việc này e là không được đâu nhỉ, dù sao mảnh đất đó đã sang tên rồi, hoàn toàn thuộc về tôi chứ không thuộc về Cố tổng, Cố tổng sao có thể nói là lấy lại được.”
Cố Diệu Thiên cũng nhận ra lời mình nói có chút không thích hợp nên lập tức đổi lời: “Dung tiểu thư hiểu sai ý ta rồi, ý ta nói lấy thực ra là mua, chứ không phải lấy theo nghĩa đen.”
Nói tới đây ông liền có chút tức giận.
Rõ ràng mảnh đất này vốn dĩ ông có thể có được miễn phí, nhưng chỉ vì Mạn Âm gây ra vụ đó mà từ miễn phí biến thành phải bỏ tiền ra, thật sự làm người ta hộc máu.
“Ra là vậy, xem ra là tôi hiểu nhầm rồi.” Dung Thù nhẹ nhàng vén lọn tóc xõa bên gò má trái ra sau tai: “Vậy Cố tổng định bỏ ra mức giá bao nhiêu để mua lại?”
“Ta người thật thà không nói lời dối trá, một trăm triệu!” Cố Diệu Thiên nhìn cô, giơ một ngón tay lên.
Lục Khởi đảo mắt một cái, cuối cùng không nhịn được lên tiếng: “Cố tổng, một trăm triệu mà ông đòi mua lại đất ở trung tâm thành phố, ông đang tấu hài đấy à? Hay là Tập đoàn Tam Thịnh các người phá sản rồi không móc nổi tiền ra?”
Cố Diệu Thiên nghe lời mỉa mai của anh, mặt già sa sầm xuống: “Lục tổng, ăn nói bậy bạ là phải chịu trách nhiệm pháp lý đấy!”
Lục Khởi thì chẳng sợ mấy cái này, bĩu môi: “Thế tôi nói sai à, bằng không ông lấy ra có một trăm triệu làm gì, ông coi thường ai thế hả!”
“Cố tổng, về điểm này tôi đứng về phía A Khởi, một trăm triệu quá thấp!” Dung Thù bưng ly trà trước mặt lên nhấp một ngụm nhỏ, nụ cười không đổi nói.
Cố Diệu Thiên cũng biết mức giá mình đưa ra quả thực không đủ, im lặng vài giây: “Vậy hai người muốn bao nhiêu?”
“Một giá duy nhất, hai tỷ!” Dung Thù đặt ly trà xuống, đưa ra một con số.
Đừng nói là Cố Diệu Thiên, ngay cả Lục Khởi cũng ngơ ngác luôn.
Cố Diệu Thiên đập bàn đứng phắt dậy: “Dung tiểu thư, hai tỷ sao, cô đúng là sư tử ngoác miệng đấy.”
“Tôi thừa nhận mức giá này của tôi có hơi cao một chút, nhưng cũng chẳng cao hơn bao nhiêu đâu. Đó dù sao cũng là đất ở trung tâm thành phố đấy, định giá sơ bộ đã tầm 1.5 tỷ rồi, sau này xung quanh phát triển phồn vinh hơn nữa thì giá mảnh đất đó chỉ có tăng lên thôi, hai tỷ không nhiều đâu.” Dung Thù mỉm cười nhìn ông nói.
Cố Diệu Thiên tức quá hóa cười: “Ai mà biết bao nhiêu năm nữa giá mảnh đất đó mới tăng lên hai tỷ, hiện tại Dung Thù cô đã đòi ta hai tỷ, ta có thể cho rằng cô cố tình không muốn bán cho ta không?”
Dung Thù lắc đầu: “Không có đâu nha, chỉ cần Cố tổng đưa tôi mức giá này, tôi lập tức giao bằng khoán đất cho ông. Chỉ là do Cố tổng không muốn đưa nên mới nghĩ vậy thôi. Đã thế thì tôi tự mình giữ lại xây nhà xưởng vậy.”
“Thế thì ta phải chống mắt lên xem nhà xưởng của cô có thể thuận lợi xây lên được không!” Cố Diệu Thiên hừ lạnh một tiếng u ám.
Dung Thù nheo đôi mắt đẹp lại: “Cố tổng, ông đây là đang đe dọa chúng tôi sao?”
Cố Diệu Thiên không trả lời, xoay người rời đi.
Lục Khởi nhìn cánh cửa bị ông ta dùng lực hất mạnh đóng lại: “Bảo bối à, em không lẽ thật sự đang đùa giỡn ông ta đấy chứ?”
“Không có.” Dung Thù tiếp tục thản nhiên uống trà: “Tôi nói thật đấy, chỉ cần ông ta đưa cho tôi nhiều tiền như vậy, tôi sẽ bán đất cho ông ta. Ông ta không mua nổi rồi nghĩ như thế tôi cũng chịu thôi.”
Lục Khởi đi quanh cô một vòng, tắc tắc lưỡi: “Mới bao lâu đâu mà bảo bối em đã tiến hóa thành cáo già trên thương trường rồi. Hai tỷ ấy à, đừng nói Cố Diệu Thiên không mua nổi, ngay cả Phó Cảnh Đình một lúc lấy ra nhiều tiền mặt như vậy cũng không được đâu nhé.”
“Cho nên tôi tự giữ lại thôi.” Dung Thù mỉm cười.
Đột nhiên, điện thoại trên bàn vang lên.
Dung Thù đặt ly trà xuống, cầm lên nhìn tên người gọi, hàng lông mày thanh tú nhíu lại: “A lô xin chào.”
“Rất xin lỗi Dung tổng, đội công trình của công ty chúng tôi xảy ra chút vấn đề, e là không thể giúp cô xây nhà xưởng được rồi, cô tìm bên khác đi.”
Người đầu bên kia nói xong liền cúp điện thoại, hoàn toàn không cho Dung Thù cơ hội lên tiếng.
“Sao thế bảo bối?” Lục Khởi thấy sắc mặt cô không tốt liền ân cần hỏi thăm.
Dung Thù cử động bờ môi, còn chưa kịp mở miệng thì điện thoại lại vang lên, lần này là công ty máy móc thiết bị gọi tới.
“A lô, là Dung tiểu thư phải không?”
“Là tôi.” Dung Thù siết chặt điện thoại, giọng thấp khàn đáp lại hai chữ, trong lòng đã lờ mờ đoán được những lời đối phương sắp nói tiếp theo.
“Chuyện là thế này Dung tiểu thư, bên nhà máy cơ khí chúng tôi dạo này mới nhận một hợp đồng lớn từ nước ngoài, e là không thể giúp cô lắp ráp máy móc được nữa, thật sự rất xin lỗi, mong cô thông cảm.”
Nói xong, người này cũng cúp điện thoại luôn, giống như Dung Thù là mầm bệnh tai họa vậy, cúp chậm một chút là sẽ bị vây hãm.
“Bảo bối, rốt cuộc là có chuyện gì thế?” Lục Khởi thấy sắc mặt cô ngày càng khó coi liền cuống cả lên.
Dung Thù chậm rãi đặt điện thoại xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh như băng giá: “Cố Diệu Thiên vì không muốn chúng ta thuận lợi xây nhà xưởng nên đã phá hỏng đội công trình và công ty máy móc mà chúng ta tìm được rồi.”
“Cái gì?” Lục Khởi tức giận nện một đấm xuống bàn: “Con chó già đó vô liêm xỉ quá rồi, lại chơi trò hạ lưu này. Không được, để tớ liên hệ bên khác xem sao.”
“E là không có tác dụng đâu, Cố Diệu Thiên một lòng cản trở chúng ta, chắc chắn cũng sẽ đánh tiếng với các bên khác.” Dung Thù siết chặt lòng bàn tay.
Lục Khởi im lặng một hồi: “Dù thế nào thì cứ thử một lần xem sao.”
Nói rồi anh đi sang một bên bắt đầu gọi điện thoại.
Dung Thù mệt mỏi xoa xoa tâm lông mày, sau đó mở nhật ký mạng, đăng tâm trạng lúc này của mình lên.
Ngay sau khi cô đăng xong, vừa định đặt điện thoại xuống thì phía trên màn hình đột nhiên nhảy ra một tin nhắn.
Z-H: Làm sao vậy?
Là anh ấy!
Trái tim Dung Thù nảy lên một nhịp mạnh mẽ, cô cũng không biết bản thân bị làm sao nữa, khi nhìn thấy người gửi tin nhắn là Z-H này liền nảy sinh một cảm xúc không thể tả bằng lời.
Nhưng Dung Thù cũng không nghĩ nhiều, hít sâu một hơi rồi gõ chữ phản hồi: Cái gì làm sao cơ?
Z-H: Bài đăng trên mạng xã hội của cô.
Dung Thù lúc này mới bừng tỉnh, đối phương là nhìn thấy bài đăng của cô nên mới gửi tin nhắn tới.
Trong lòng thấy ấm áp, khóe miệng Dung Thù hơi mỉm cười đáp: Anh đang quan tâm tôi đấy à?
Phó Cảnh Đình nhìn thấy câu này, đôi môi mỏng mím lại.
Anh cũng không biết vì sao khi nhìn thấy bài đăng của cô lại chạy tới hỏi cô, đến khi phản ứng lại thì tin nhắn đã gửi đi mất rồi.
Còn về thu hồi thì chẳng qua là "lạy ông tôi ở bụi này" mà thôi, đối phương vẫn nhìn thấy và sẽ hỏi anh gửi cái gì, thế nên thà rằng cứ để vậy.
Z-H: Cô nói sao thì là vậy đi.
Dung Thù: Vậy tôi coi như anh quan tâm tôi nhé.
Z-H: Ừm.
Dung Thù phản hồi: Anh thật sự muốn biết vừa rồi tôi bị làm sao à?
Ánh mắt Phó Cảnh Đình lóe lên chút sáng: Không hề, cô có thể lựa chọn không nói.
Dung Thù: Nói chứ, sao lại không nói.
Cô mỉm cười, cũng không biết vì nguyên nhân gì, cô theo bản năng coi đối phương như một người lắng nghe, dùng tin nhắn thoại kể lại sự làm khó vừa rồi của Cố Diệu Thiên.
Bình luận