Chương 65: Cách giải quyết
Phó Cảnh Đình nghe xong, chân mày nhíu chặt lại, lần đầu tiên trong lòng cảm thấy có chút chán ghét đối với cách làm của Cố Diệu Thiên.
Chỉ vì không mua được đất mà dùng thủ đoạn này để chèn ép, e là có phần hơi hèn hạ rồi.
Đột nhiên điện thoại lại rung lên một cái.
Phó Cảnh Đình thu hồi suy nghĩ, cúi đầu nhìn màn hình, là Dung Thù lại gửi tin nhắn tới: Anh nói xem, bây giờ tôi nên làm gì đây?
Cuối câu này còn kèm theo một biểu tượng cảm xúc hình người nhỏ đang thở dài tay chống cằm, vô cùng đáng yêu.
Nhìn biểu tượng này, trong đầu Phó Cảnh Đình không hiểu sao lại thay thế khuôn mặt của người nhỏ đó bằng khuôn mặt của Dung Thù.
Có lẽ, lúc này cô đúng là có vẻ mặt như vậy.
Tuy nhiên rất nhanh sau đó Phó Cảnh Đình phản ứng lại bản thân đã nghĩ những điều không nên nghĩ, nét mặt sa sầm lạnh lẽo xuống.
Dung Thù lúc này có dáng vẻ thế nào thì liên quan gì tới anh!
Anh nghĩ những thứ này làm gì?
Z-H: Tôi không biết.
Dung Thù nhìn câu trả lời này, trong lòng dâng lên một sự hụt hẫng nhè nhẹ.
Lần trước người này đã giúp cô đưa ra một ý kiến, cô mới có thể thuận lợi thâu tóm Giai Ngẫu. Lần này cô cũng không biết bản thân nghĩ thế nào, theo bản năng coi đối phương là một người có thể tìm kiếm sự giúp đỡ, muốn thử hỏi xem anh ấy còn có cách nào khác không.
Nhưng hiện tại cô đột nhiên nhận ra, tâm thái này của mình là không đúng.
“Dung Thù ơi Dung Thù, cô đúng là càng sống càng thụt lùi rồi!”
Dung Thù vỗ vỗ vào mặt mình, sau đó cầm điện thoại lên gõ chữ tiếp: Xin lỗi nhé, tôi chỉ là tiện miệng hỏi thôi, đừng để bận tâm, tôi và bạn tôi sẽ tự nghĩ cách.
Bạn?
Phó Cảnh Đình nheo mắt lại: Bạn trai?
Dung Thù nhìn ra phía ban công một cái: Đúng vậy.
Anh ta là bạn của Trình Hoài, biết cô có bạn trai cũng không có gì lạ.
Chỉ là họ đều không biết, Lục Khởi - người bạn trai này là giả mà thôi.
Thấy Dung Thù thừa nhận, trong lòng Phó Cảnh Đình dâng lên sự bực bội và không vui khó tả, anh kéo kéo cà vạt gõ chữ: Muốn xây dựng nhà xưởng thành công không hề khó!
“Ơ?” Dung Thù kinh ngạc đứng dậy.
Người này bị làm sao thế nhỉ, vừa rồi chẳng phải còn nói không có cách nào sao.
Sao bây giờ lại...
Cũng không suy nghĩ nhiều, Dung Thù lập tức dùng tin nhắn thoại hỏi: “Cách gì thế?”
Nghe ra sự sốt sắng và phụ thuộc trong giọng điệu của cô, chân mày siết chặt của Phó Cảnh Đình lập tức giãn ra đôi chút, sự bực bội trong lòng cũng giảm đi nhiều.
Z-H: Dạo gần đây cơ quan chức năng có kế hoạch xây dựng một bảo tàng văn hóa để triển lãm các bảo vật cổ vật nổi tiếng trên thế giới, địa điểm chọn ngay tại thành phố Hải nhưng vẫn chưa tìm được mảnh đất thích hợp. Cô xây nhà xưởng không dùng hết mảnh đất lớn như vậy, có thể chia một nửa cho cơ quan chức năng.
Dung Thù được gợi ý như vậy liền lập tức thông suốt, cười lên: “Đúng rồi, tôi có thể chia một nửa mảnh đất ra, miễn phí tiền thuê vài năm cho cơ quan chức năng, sau đó có thể dùng ân tình này xin cơ quan chức năng hỗ trợ một đội công trình tới xây nhà xưởng, chẳng phải là được rồi sao!”
Điều này đồng nghĩa với việc, nhà xưởng của cô là do nhà nước giúp xây, dù Cố Diệu Thiên có muốn giở trò quấy phá thì cũng phải xem nhà nước có đồng ý hay không.
Đồng thời cô còn có thể nhờ cơ quan chức năng giới thiệu cho một nhà máy cơ khí, một công đôi việc mà.
Nụ cười trên mặt Dung Thù càng lúc càng đậm, vì vui mừng nên giọng nói cũng trở nên sống động hơn mấy phần: “Cảm ơn anh nhé, anh lại giúp tôi một lần nữa rồi.”
Z-H: Không có gì.
Dung Thù nghĩ ngợi một chút rồi hỏi: “Đúng rồi, trò chuyện với anh nhiều lần như vậy rồi vẫn chưa biết anh tên là gì, nên báo đáp anh thế nào đây.”
Thế nhưng sau khi tin nhắn này gửi đi, đối phương không hề hồi đáp lại nữa.
Dung Thù đoán chừng đối phương có lẽ sẽ không trả lời nên thở dài một tiếng rồi cũng thoát khỏi giao diện trò chuyện.
Lúc này Lục Khởi gọi điện xong từ ban công đi vào, vẻ mặt tức giận: “Bảo bối à, đúng như em đoán rồi, con cáo già Cố Diệu Thiên đó quả nhiên đã đánh tiếng với tất cả các đội công trình và nhà máy cơ khí ở thành phố Hải, dặn họ không làm ăn với chúng ta. Anh nói thế nào cũng không ăn thua, đúng là tức chết anh mà!”
Dung Thù thấy anh gọi điện thoại tới mức giọng nói cũng khàn đi, đứng dậy tự tay rót cho anh một ly nước mật ong: “Đừng tức giận, đã có cách rồi.”
“Cách gì cơ?” Lục Khởi bưng ly nước mật ong, chưa kịp uống đã vội hỏi ngay.
Dung Thù nói ra cách giải quyết.
Lục Khởi vỗ đùi đánh đét một cái: “Cách này đỉnh thật đấy bảo bối, em làm sao mà nghĩ ra được thế?”
Dung Thù lắc đầu: “Không phải tôi nghĩ ra, là một người bạn.”
“Bạn?” Lục Khởi nghi ngờ nhìn cô: “Lại là người lần trước đưa ra ý kiến cho em thâu tóm Giai Ngẫu đấy à?”
“Là anh ấy.” Dung Thù gật đầu.
Lục Khởi đặt ly nước xuống: “Bảo bối, em thành thật nói cho anh biết, người đó rốt cuộc là ai thế, em với người đó có mối quan hệ gì, tại sao anh ta hết lần này tới lần khác giúp em?”
Đối mặt với sự truy hỏi của bạn thân, Dung Thù rũ mí mắt, không biết nên trả lời thế nào.
Dù sao chuyện đêm đó cho dù là sự cố ngoài ý muốn thì cô cũng không thể thốt ra lời.
“Được rồi được rồi, hỏi lắm thế làm gì, mau uống đi kìa, uống xong chúng ta tới cơ quan chức năng một chuyến.” Dung Thù đánh trống lảng.
Lục Khởi nhận ra cô không muốn nói nên cũng không cưỡng ép, hùa theo lời cô: “Biết rồi biết rồi, đừng giục người ta mà.”
Hai người đùa giỡn một hồi rồi mới rời khỏi Thiên Thịnh.
Ở một bên khác, trong phòng bao câu lạc bộ.
Trình Hoài hát xong bài hát, từ xa nhìn thấy Phó Cảnh Đình ngồi một mình trong góc tối bèn bưng hai ly rượu vang đỏ đi tới.
“Làm gì thế, từ nãy tới giờ cậu không gọi điện thoại thì cũng xem điện thoại, tớ hẹn cậu ra ngoài là để thư giãn chứ không phải để cậu bận rộn công việc đâu nhé.” Trình Hoài vừa nói vừa đưa ly rượu qua.
Phó Cảnh Đình nhận lấy, nhấp một ngụm: “Không có bận công việc.”
“Thế cậu đang làm gì?” Trình Hoài ngồi xuống, ghé đầu nhìn về phía điện thoại của anh, cả người kinh ngạc há to miệng: “Đây không phải là vợ cũ của cậu sao, cậu đang nhắn tin với vợ cũ à?”
Trình Hoài nhìn anh đầy vẻ khó tin.
Phó Cảnh Đình nét mặt không đổi, nhạt nhẽo đáp lại: “Cô ấy không biết là tớ.”
“Nên là cậu cố tình giấu danh tính tiếp cận cô ấy, liên lạc với cô ấy?” Ánh mắt Trình Hoài càng trở nên kỳ quặc hơn.
Phó Cảnh Đình ngoảnh đầu, lạnh lùng quét mắt nhìn anh ta một cái: “Không hề!”
“Thế hai người đây là...”
“Được rồi.” Phó Cảnh Đình day day huyệt thái dương, có phần mất kiên nhẫn ngắt lời anh ta: “Tớ nhớ không nhầm thì cậu có một người chú họ làm ở cơ quan chức năng đúng không.”
“Đúng thế, cậu muốn làm gì?”
“Dung Thù có thể sẽ tới cơ quan chức năng xin một đội công trình, cậu bảo chú họ cậu tạo điều kiện thuận lợi cho cô ấy.” Phó Cảnh Đình uống một ngụm rượu rồi nói.
Trình Hoài vẻ mặt kỳ quặc: “Không phải chứ, lần trước hợp tác với Du Đồ cậu giúp cô ấy, lần này cậu lại giúp tiếp, cậu rốt cuộc nghĩ thế nào thế? Đừng nói với tớ là cậu làm vậy vì không thể buông bỏ được vợ cũ nhé.”
Chân mày Phó Cảnh Đình nhíu lại, giọng nói lạnh lẽo nhạt nhẽo: “Cậu nghĩ nhiều rồi, tớ làm vậy chỉ vì Mạn Âm làm cô ấy bị thương, tớ thay Mạn Âm bù đắp cho cô ấy mà thôi.”
“Thật sự là như vậy sao?” Trình Hoài nhìn anh chằm chằm kiểm chứng.
Đôi môi mỏng của Phó Cảnh Đình mím lại đầy không vui: “Thế cậu nghĩ là cái gì?”
“Tớ tưởng cậu có ý với cô ấy chứ.” Trình Hoài thì thầm nhỏ tiếng.
Vừa rồi anh ta đã nghe thấy cuộc gọi của Cố Diệu Thiên gọi tới, cũng đã biết Cố Mạn Âm làm Dung Thù bị thương thế nào, còn biết Phó Cảnh Đình vì Cố Mạn Âm mà đưa ra bồi thường to lớn cho Dung Thù.
Cho nên đã bồi thường rồi thì Phó Cảnh Đình hoàn toàn không cần phải bù đắp thêm bất cứ thứ gì cho Dung Thù nữa, thế nhưng Phó Cảnh Đình vẫn cứ làm vậy, điều này rõ ràng cho thấy Dung Thù trong lòng Phó Cảnh Đình có chút khác biệt. Lại thêm một Cố Mạn Âm nữa, xem ra sau này có kịch hay để xem rồi.
Nghĩ vậy, Trình Hoài nở nụ cười đầy hứng thú, đặt ly rượu xuống: “Được rồi, tớ gọi điện cho chú họ tớ ngay đây.”
Phó Cảnh Đình “ừm” một tiếng, vơ lấy áo khoác đứng dậy khỏi ghế sofa: “Tớ đi trước đây.”
“Vẫn còn sớm mà.” Trình Hoài nhìn tấm lưng anh.
Bước chân Phó Cảnh Đình không dừng lại: “Tớ tới Cố gia đón Mạn Âm ra ngoài ăn tối.”
Trình Hoài nghe vậy liền không giữ lại nữa, áp điện thoại lên tai: “A lô, chú họ ạ...”
Bình luận