Chương 63: Cơn giận của Cố Diệu Thiên

Nửa tiếng sau, Cố Diệu Thiên trở về Cố gia.

Quản gia đón chào, Cố Diệu Thiên đưa áo khoác qua: “Phu nhân và tiểu thư đâu?”

“Phu nhân và tiểu thư đang ở trong phòng ạ.” Quản gia vắt áo khoác lên tay trả lời.

Cố Diệu Thiên “ừm” một tiếng, bước lên lầu.

Trong phòng trên lầu, Cố phu nhân và Cố Mạn Âm đang ngồi ở cuối giường, nép vào nhau xem album ảnh.

Cố Mạn Âm chỉ vào tấm hình bản thân trên bức ảnh: “Mẹ, mẹ còn nhớ tấm ảnh này không?”

Cố phu nhân trìu mến xoa xoa mái tóc dài của cô ta: “Tất nhiên là nhớ rồi, đây là tấm ảnh chụp năm con 6 tuổi. Mẹ còn nhớ năm đó con chơi trốn tìm, mẹ tìm thế nào cũng không thấy, dọa mẹ sợ chết đi được, còn tưởng con bị mất tích, kết quả là con trốn trên gác xếp ngủ mất.”

“Con biết chứ, lúc con tỉnh dậy tự mình từ gác xếp đi xuống, phát hiện mẹ đã khóc sướt mướt rồi, còn báo cảnh sát nữa cơ.” Cố Mạn Âm hồi tưởng lại.

Nụ cười trên mặt Cố phu nhân nhạt đi đôi chút, sâu trong mắt tràn ngập sự thù hận.

Không tìm thấy con, bà làm sao không cuống cuồng bật khóc, làm sao không báo cảnh sát cho được, vì lúc đó bà tưởng con gái nhỏ cũng bị Dung Hạo bắt đi rồi.

Nhưng may mắn thay cuối cùng chỉ là một trận hú vía.

Cố Mạn Âm lật sang trang tiếp theo, đột nhiên một tấm ảnh ố vàng từ trong album rơi xuống đất.

Cô ta cúi người nhặt lên, trên ảnh là một đứa trẻ sơ sinh tầm vài tháng tuổi, đang há miệng cười vô cùng đáng yêu, khiến người nhìn qua liền nảy sinh lòng yêu thích.

Nhưng không biết tại sao, Cố Mạn Âm lại chẳng hề thích nổi, ngược lại đối với đứa trẻ sơ sinh trong ảnh có chút bài xích, thậm chí là ghét bỏ.

Tuy nhiên cô ta không thể hiện ra ngoài, đưa bức ảnh cho Cố phu nhân, mỉm cười hỏi: “Mẹ, đây là chị gái ạ?”

Cố phu nhân vuốt ve cô con gái lớn trong ảnh, ươn ướt bờ mắt gật đầu: “Đúng vậy, nó chính là chị gái Mạn Tình của con.”

Cố Mạn Âm nhìn sự thương nhớ của Cố phu nhân dành cho bé gái này, trong lòng không kìm được dâng lên sự đố đố.

Cô ta lấy lại bức ảnh, kẹp trở lại vào album.

Sau đó ôm lấy cánh tay Cố phu nhân, dựa mặt vào vai Cố phu nhân, nũng nịu nói: “Được rồi mẹ, mỗi lần nhắc tới chị mẹ đều rất buồn, nên chúng ta đừng nhắc tới chị nữa, tin rằng chị cũng không muốn thấy mẹ không vui đâu.”

Một đứa chết rồi mà còn dám tranh giành sự chú ý của mẹ với cô ta.

Mơ đi!

“Được, không nhắc không nhắc.” Cố phu nhân không hề biết mục đích của Cố Mạn Âm, còn tưởng con gái nhỏ thật sự quan tâm mình, nuông chiều mỉm cười.

Lúc này, cửa phòng mở ra, Cố Diệu Thiên sa sầm mặt bước vào.

Cố Mạn Âm là người đầu tiên phát hiện ra ông, buông Cố phu nhân ra vẫy vẫy tay với ông: “Ba.”

Thế nhưng Cố Diệu Thiên chỉ nhạt nhẽo liếc cô ta một cái chứ không thèm để ý.

Nét mặt Cố Mạn Âm khựng lại, sau đó tủi thân cắn môi: “Ba, con làm sai chuyện gì sao?”

“Đúng vậy ông nó.” Cố phu nhân không hài lòng nhìn chồng mình: “Thái độ của ông với con lạnh nhạt thế làm gì, con có chọc ghẹo gì ông đâu.”

“Ai nói không có, bà hỏi nó xem rốt cuộc nó đã làm cái gì!” Cố Diệu Thiên chỉ tay vào Cố Mạn Âm.

Cố phu nhân lập tức nhìn về phía Cố Mạn Âm.

Cố Mạn Âm cũng mang vẻ mặt đầy ngơ ngác.

Cố Diệu Thiên thấy cô ta quả thật không hiểu, cũng không úp úp mở mở nữa, lạnh giọng nói: “Chuyện mi dùng mưu kế hại Dung Thù ở khu nghỉ dưỡng, ta đã biết cả rồi.”

Ánh mắt Cố Mạn Âm giật giật vì giật mình: “Ba làm sao mà biết được?”

“Ta làm sao mà biết?” Cố Diệu Thiên hừ một tiếng: “Người ta đã đem mảnh đất đó đăng lên mạng tát vào mặt ta rồi, ta còn có thể không biết sao? Mi nói xem mi kìa, mi dùng mưu kế thì cứ dùng mưu kế, lại còn để người ta nắm được thóp, đền mất cả mảnh đất, mi đúng là...”

Những lời phía sau, ông tức đến mức không thốt ra lời được nữa.

Cố Mạn Âm tự biết mình đuối lý nên cúi đầu xuống.

Cố phu nhân xót xa ôm lấy cô ta, oán trách chồng mình: “Được rồi được rồi, chẳng phải chỉ là một mảnh đất thôi sao, ông hung hăng với con làm gì?”

Chẳng phải chỉ là một mảnh đất?

Cố Diệu Thiên bị câu nói này của vợ làm cho run bắn cả người: “Bà có biết mảnh đất đó quan trọng thế nào với chúng ta không? Vốn đầu tư của chúng ta đã bỏ ra rồi, chỉ chờ Cảnh Đình giao bằng khoán đất cho là có thể khởi công, kết quả bây giờ đất không còn, toàn bộ dự án đều phải dừng lại, tổn thất trong đó chúng ta hoàn toàn không gánh nổi!”

Mấy năm nay Tập đoàn Tam Thịnh đã dần đi xuống dốc, thế nên ông mới muốn phát triển một khu biệt thự số một để khôi phục Tam Thịnh về thời kỳ đỉnh cao.

Nhưng hiện tại, mọi thứ đều tan thành mây khói.

Cố Mạn Âm không hiểu chuyện thương trường nên không cảm thấy vấn đề nghiêm trọng đến thế, đứng dậy không hề cuống quít nói: “Cảnh Đình nói rồi, mảnh đất ở phía bắc thành phố sẽ cho ba.”

Cố Diệu Thiên suýt chút nữa ngất đi: “Mảnh đất ở phía bắc thành phố thì làm được cái gì? Đất khỉ ho cò gáy, ta xây khu biệt thự ở đó thì ai mà mua? Đến lúc đó không bán được thì cũng lỗ chổng gọng như thường!”

Nghiêm trọng đến vậy sao?

Cố Mạn Âm cuối cùng cũng có chút hoảng loạn: “Ba...”

“Đừng gọi ta là ba.” Cố Diệu Thiên tức đến mức bắt đầu nói năng không suy nghĩ: “Mấy lần nhằm vào người ta đều bị người ta nắm thóp đòi hỏi lợi ích, lần này mi còn đẩy Tam Thịnh, đẩy Cố gia tới bờ vực thẳm, ngu ngốc đến mức độ này quả nhiên không phải ruột...”

“Ông nó!” Sắc mặt Cố phu nhân biến đổi, vội vàng ngắt lời ông.

Cố Diệu Thiên lúc này mới phản ứng lại bản thân suýt chút nữa lỡ lời, lập tức ngậm miệng lại, một lúc sau mới cất lời tiếp: “Tóm lại thời gian này mi cứ ngoan ngoãn lấy lòng Cảnh Đình cho tốt là được. Phía Dung Thù ta sẽ ra tay đối phó, mi không được phép ra tay nữa, tránh để cô ta nắm thóp lần nữa, nghe rõ chưa?”

Cố Mạn Âm rũ mí mắt: “Nghe rõ rồi.”

Cố Diệu Thiên không nói thêm gì nữa, hất tay bỏ đi.

Sau khi ông đi, Cố Mạn Âm nắm lấy tay Cố phu nhân: “Mẹ, câu nói vừa rồi của ba có ý gì vậy, không phải ruột cái gì cơ?”

Trong lòng cô ta có một giọng nói đang bảo với cô ta rằng, câu nói này nhất định phải làm cho rõ ràng.

Nếu không kết quả chắc chắn là điều cô ta không thể gánh vác nổi.

Ánh mắt Cố phu nhân lóe lên một chút, rất nhanh đã lấy lại sắc thái biểu cảm, mỉm cười chỉnh lại tóc cho Cố Mạn Âm: “Không có gì đâu, ba con nói nhảm đấy, đừng bận tâm. Được rồi con nghỉ ngơi đi, buổi tối chẳng phải còn cùng Cảnh Đình ra ngoài ăn tối sao, mẹ đi dỗ dành ba con một chút.”

Nói xong bà cũng đi ra ngoài.

Cố Mạn Âm nhìn ra cửa, ánh mắt u tối không rõ.

Nếu mẹ đã không định nói cho cô ta biết, vậy cô ta sẽ tự mình đi điều tra, cô ta nhất định sẽ tra ra được.

Còn cả Dung Thù nữa, lần trước không hại chết được khiến Dung Thù thoát được một kiếp, lần sau sẽ không có may mắn như vậy đâu!

...

Tập đoàn Thiên Thịnh, Dung Thù và Lục Khởi vừa họp xong bước ra khỏi phòng họp thì Đồng Khê đã chặn trước mặt hai người.

Cô ấy đầu tiên lén nhìn Lục Khởi một cái, che giấu tình cảm trong mắt rồi mới nghiêm túc báo cáo với Dung Thù: “Dung tổng, Tập đoàn Tam Thịnh vừa gọi điện tới, nói Cố tổng của họ muốn gặp cô.”

“Cố Diệu Thiên muốn gặp tôi?” Dung Thù nhướng mày.

“Vâng ạ, ông ấy hiện tại đã đang trên đường tới đây rồi.”

Lục Khởi cười lạnh một tiếng: “Bảo bối à, ông ta đây là đến cơ hội từ chối cũng không cho em luôn đấy. Đúng rồi, ông ta có nói gặp bảo bối làm gì không?”

“Cái này thì không ạ.” Thư ký Đồng lắc đầu trả lời, giọng điệu so với lúc nói chuyện với Dung Thù thì hơi dịu dàng hơn một chút.

Có điều cả hai người đều không nhận ra.

Dung Thù gật đầu: “Đã vậy thì gặp một lần xem sao, thư ký Đồng, cô đi pha trà trước đi.”

“Vâng ạ.” Đồng Khê gật đầu.

Dung Thù cùng Lục Khởi đi về phía văn phòng.

Trên đường đi, Lục Khởi xoa cằm đoán mò: “Cố Diệu Thiên tới tìm em không lẽ là vì chuyện mảnh đất đó chứ?”

“Chắc là vậy, ngoài cái này ra tôi nghĩ không có lý do thứ hai.” Dung Thù đẩy cửa văn phòng.

Lục Khởi lùi lại một bước đóng cửa lại: “Anh thấy mười mươi là ông ta muốn đòi lại mảnh đất rồi.”

Dung Thù mỉm cười vừa định tiếp lời thì thư ký Đồng đẩy hé cửa ra, thò đầu vào: “Dung tổng, Lục tổng, Cố tổng tới rồi ạ.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập