Chương 51: Ân cần với chị dâu cũ như vậy, thích cô ấy rồi à?

"..." Phụ huynh hai bên tức tới mức cạn lời.

"Cháu thắng rồi! Cháu thắng rồi!" Phó Cảnh Lâm chạy về phía Dung Thù, vừa thở hổn hển vừa hào hứng không giấu nổi: "Cú úp rổ vừa rồi của cháu ngầu bá cháy luôn! Cô có thấy không, quay lại chưa?"

"Không thấy." Dung Thù chỉ tay ra sau lưng, "Mấy đứa đánh bóng rổ, bọn cô chơi mạt chược."

Nụ cười trên mặt Phó Cảnh Lâm khựng lại.

Mạt nó chứ!

Cậu cứ tưởng Dung Thù đứng ngoài sân xem mình, lúc thi đấu tập trung cao độ, chỉ sợ sơ suất bị cô nhìn thấy, kết quả cô lại ngồi xoa mạt chược với người ta?

"Cô, cô..." Phó Cảnh Lâm tức tới tức ngực, "Sao cô lại không xem cháu chứ!"

"Thua thì cháu với anh cháu mất mặt chứ có phải cô đâu, có gì mà xem? Được rồi đừng cản đường, cô đi ký hợp đồng giúp cháu." Dung Thù đẩy Phó Cảnh Lâm ra, đi về phía huấn luyện viên.

Lúc nói chuyện với huấn luyện viên, cô rất khách khí lịch sự: "Xin lỗi, đã làm mất thời gian của thầy."

Phó Cảnh Lâm: "..."

Trình Hoài chụp lại biểu cảm bàng hoàng của Phó Cảnh Lâm, đi tới khoác vai cậu cười hỏi: "Nghe nói lúc Dung Thù còn ở Phó gia, ngày nào chú mày cũng ăn hiếp cô ấy. Giờ sông có khúc người có lúc, cảm giác bị cô ấy ăn hiếp thấy thế nào?"

"Tôi là đàn ông, không chấp nhặt với cô ấy!" Phó Cảnh Lâm hừ một tiếng, sực nhớ ra gì đó, nhíu mày hỏi Trình Hoài: "Tôi nghe nói kỹ thuật đánh bài của cô ấy tệ lắm, lần trước tới Hồng Mai Sơn Trang đánh bài thua mất bao nhiêu tiền. Cậu Hoài, vừa rồi cô ấy đánh bài với mấy người đó có thua thảm hại không?"

"Thế thì không đâu."

"Thế thì tốt." Phó Cảnh Lâm thở phào một hơi, "Sắc mặt cô ấy bình thường, chắc lần này vận may tốt, thắng được vài ván."

"Cô ấy không phải vận may tốt, mà là gian lận đấy." Trình Hoài nhịn cười, bảo cậu nhìn vẻ mặt cay đắng của mấy vị phụ huynh kia, "Chị dâu chú mày một chấp chín, ván nào không ù thì cũng tự hốt, làm mấy người đó tức điên lên rồi."

"Hả?" Phó Cảnh Lâm trố mắt, không thể tin nổi.

"Hả cái gì?" Dung Thù quay đầu, lườm Phó Cảnh Lâm một cái, "Không muốn chơi bóng rổ nữa đúng không? Mau lại đây ký tên!"

Liên quan đến việc lớn đời người, Phó Cảnh Lâm nhanh nhảu chạy lại ký tên vào hợp đồng.

Huấn luyện viên dặn dò học sinh và phụ huynh, đến lúc đó sẽ cử xe đến đón bọn họ tới căn cứ thử việc, trò chuyện vài câu rồi dẫn người rời đi.

Các phụ huynh cũng dắt con mình về.

Phó Cảnh Lâm và Dung Thù rời khỏi nhà thi đấu sau cùng. Cậu cứ lật qua lật lại bản hợp đồng trong tay, cảm thấy có chút không thực tế.

Thực ra chiều nay lúc Dung Thù không nghe máy, cậu còn gọi cho Cố Mạn Âm, muốn nhờ cô ta giúp.

Nhưng Cố Mạn Âm lại khéo léo nói mình đang dưỡng bệnh ở bệnh viện, không tiện giúp, còn bảo: "Cảnh Lâm, nghe lời anh trai em đi, đừng làm anh ấy giận."

Cậu tưởng đã tuyệt vọng rồi, nhưng sau đó Dung Thù vẫn tới.

Dung Thù không chỉ giúp cậu dạy dỗ mấy vị phụ huynh đó, mà còn kiên định đứng về phía cậu, không bảo cậu phải sợ Phó Cảnh Đình, chỉ nói: "Đánh cho tốt vào."

Phó Cảnh Lâm ngẩng đầu nhìn Dung Thù phía trước.

Lúc này trời đã chạng vạng, ánh hoàng hôn đã tắt, nhưng Dung Thù trong mắt cậu như được bao phủ bởi ánh vàng, lấp lánh và đầy uy nghiêm.

Giống như đấng cứu thế của cậu vậy!

Phó Cảnh Lâm nhét hợp đồng vào cặp sách, rảo bước đuổi theo, đi sóng vai với Dung Thù: "Chị dâu, hôm nay chị mặc bộ này đẹp thật đấy, dáng người chuẩn đét, siêu mẫu đứng trước mặt chị cũng phải lu mờ!"

"..." Dung Thù quay đầu thấy ánh mắt chân thành đáng yêu của cậu thiếu niên, chỉ thấy nổi hết cả da gà.

Dung Thù xoa xoa cánh tay: "Tôi không phải chị dâu cậu nữa, gọi là chị đi."

"Vâng, chị." Phó Cảnh Lâm đổi miệng cực nhanh.

Dung Thù đã giúp cậu một việc lớn như vậy, giờ bảo cậu gọi là tổ tông cậu cũng không ngần ngại mà gọi.

Đến trước xe, Phó Cảnh Lâm nhanh chân mở cửa xe sau: "Chị lên xe đi, cẩn thận đụng đầu."

Dung Thù cảm thấy không tự nhiên chút nào, nhanh chóng bước lên xe.

"Chú mày làm gì đấy?" Trình Hoài đi tới, lấy tay đẩy thiếu niên một cái, húng hắng hỏi: "Ân cần với chị dâu cũ thế, nhìn trúng cô ấy rồi à?"

"Cậu Hoài nghĩ vớ vẩn gì thế, tôi mới mười sáu!"

"Tốt mà." Trình Hoài gạt tàn thuốc, trêu ghẹo: "Trẻ trung, tràn đầy sức sống, mà chú mày còn tốt hơn anh chú mày, nhiệt tình nắng ấm, biết đâu cô ấy lại thích."

Phó Cảnh Lâm bị anh trêu đến đỏ gay cả mặt, nửa ngày không thốt ra được từ nào, tức giận leo lên ghế phụ.

Lúc họ nói chuyện, Dung Thù vô tình hạ cửa kính xe xuống hóng gió, vừa hay nghe trọn không sót một từ, hoàn toàn bái phục cái miệng thả thính của Trình Hoài.

Cô thật khó tin một Phó Cảnh Đình lạnh lùng nhạt nhẽo lại có một anh bạn như Trình Hoài, hai người quan hệ còn rất tốt nữa.

Đúng là cạn lời!

Dung Thù đau đầu day day thái dương, lấy điện thoại ra xem có việc gì cần xử lý không thì thấy mấy tin nhắn WeChat mới.

Trong đó có một tin nhắn do Z-H gửi tới.

Dung Thù còn thắc mắc người này là ai, sao mình không lưu tên. Bấm vào xem, cô lập tức nhìn thấy khoản chuyển khoản 88888 ở trên cùng, cả người ngượng ngùng.

Hôm đó sau khi đợi người đàn ông trả lời tin nhắn, chắc do nhiều việc quá nên cô quên xóa anh ta.

Dung Thù định xóa người này đi, nhưng lại thấy tin nhắn mới người đàn ông gửi tới 30 phút trước: Sếp của Gia Ngẫu đang trượt tuyết ở khu nghỉ dưỡng Á Bố Lực.

Z-H chia sẻ vị trí bản đồ cho bạn.

Sao người đàn ông này lại biết sếp của Gia Ngẫu ở đâu?

Dung Thù gửi tin nhắn lại: Anh rốt cuộc là ai, sao lại biết tôi đang dò hỏi hành tung của sếp Gia Ngẫu? Anh đang điều tra tôi à?

Ở văn phòng Phó thị xa xôi, Phó Cảnh Đình thấy tin nhắn thì hơi nhíu mày.

Tối hôm đó Dung Thù không nhận ra anh sao?

Anh nhớ lại đêm đó Dung Thù uống rất say, liên tục gọi "anh đẹp trai", chắc là say đứt phim rồi, cho nên ngày hôm sau tỉnh dậy không nhớ nhiều cảnh tượng đêm đó.

Phó Cảnh Đình vừa gõ ba chữ "Phó Cảnh Đình" vào ô nhập liệu chuẩn bị gửi đi, thì chợt nhớ ra anh và Dung Thù đã ly hôn. Nếu Dung Thù biết chuyện đêm đó, nhất định sẽ ngượng ngùng, càng không chấp nhận bất kỳ sự giúp đỡ nào của anh.

Cuối cùng, Phó Cảnh Đình xóa mấy chữ đó đi, soạn lại tin nhắn gửi qua.

Z-H: Tôi là bạn của Trình Hoài, cũng biết cô. Trình Hoài nói có hợp tác kinh doanh với cô, muốn giúp cô thâu tóm Gia Ngẫu.

Z-H: Một người bạn của tôi đi chơi ở khu nghỉ dưỡng Á Bố Lực vô tình thấy sếp Gia Ngẫu cũng ở đây nên tán phét vài câu trong nhóm. Lần trước cô cho không ít tiền, tin nhắn này coi như tôi tặng miễn phí cho cô.

Dung Thù đọc kỹ tin nhắn người đàn ông hồi đáp, sự cảnh giác mới hạ xuống.

Hóa ra là bạn của Trình Hoài.

Dung Thù nhắn lại một câu cảm ơn, rồi mau chóng ngẩng đầu nhìn Trình Hoài đang lái xe, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Bạn của Trình Hoài sao lại vừa hay xuất hiện trước mặt cô đêm đó, cô lại khéo léo nhào vào lòng người đàn ông đó, còn...

Dường như nhận ra Dung Thù đang nhìn mình, Trình Hoài ngừng nói chuyện với Phó Cảnh Lâm, nhìn Dung Thù qua kính chiếu hậu: "Sếp Dung, ánh mắt này của cô nguy hiểm quá nha, chẳng lẽ lời tôi nói làm cô động lòng rồi?"

"Lời gì?" Phó Cảnh Lâm lập tức truy hỏi Trình Hoài: "Anh nói gì với cô ấy, sao cô ấy lại động lòng?"

"Muốn biết à?" Trình Hoài nhướng mày, cố tình thong thả nói: "Lúc nãy đến đây tôi nói với sếp Dung, tôi tốt hơn anh trai chú mày, đẹp trai hơn..."

"Tài xế Trình." Dung Thù không thể chịu đựng thêm: "Không muốn lái xe thì cút xuống, tôi tự lái!"

Trình Hoài chẹp miệng, không nói hết câu đó nữa mà bảo với Phó Cảnh Lâm: "Người ta bảo gần mực thì đen, cô Dung ở chung với anh chú mày sáu năm, tính khí lại khá giống anh chú mày đấy, chú mày thấy đúng không?"

Phó Cảnh Lâm suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Đúng thật."

"..." Dung Thù thật sự muốn lôi một cuộn băng dính dưới ghế ra dán chặt cái miệng của Trình Hoài lại!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập