Chương 52: Chị dâu nói hút thuốc nhiều mau chết
Phó Cảnh Lâm bỏ ra số tiền lớn mời Dung Thù và Trình Hoài ăn tối, sau khi về đến Phó gia, đi đứng cũng phấp phới như có gió.
Cậu đã ký hợp đồng thử việc, hơn nữa Trình Hoài và Dung Thù đều sẽ giấu giúp cậu trước, đợi qua đợt thử việc chính thức bước vào đội tuyển bóng rổ quốc gia, đến lúc đó Phó Cảnh Đình có tìm cậu tính sổ cậu cũng chẳng sợ nữa.
Phó Cảnh Lâm ngân nga câu hát, vào huyền quan đổi giày.
Đến phòng khách, cậu bất ngờ thấy Phó Cảnh Đình đang ngồi trên sofa, mặc đồ ở nhà hút thuốc, dáng vẻ thong dong.
"Anh, anh." Phó Cảnh Lâm giật bắn mình, nói năng cũng giật cục: "Sao anh về sớm thế? Chị Mạn Âm không phải vẫn đang ở bệnh viện sao, sao anh không đi thăm chị ấy?"
Phó Cảnh Đình liếc cậu một cái: "Ăn chưa?"
"Ăn rồi."
"Lại đây." Đầu ngón tay Phó Cảnh Đình gõ nhẹ điếu thuốc vào mép gạt tàn, "Chúng ta nói chuyện."
Da đầu Phó Cảnh Lâm lập tức tê dại.
Mạt nó chứ, chẳng lẽ Cố Mạn Âm nói chuyện cậu muốn tham gia thử việc cho anh cậu biết rồi?
Phó Cảnh Lâm ôm cặp sách, nơm nớp lo sợ đi tới ngồi xuống sofa bên cạnh Phó Cảnh Đình, toàn thân căng cứng: "Anh, đều là lỗi của em..."
Cậu muốn nhận lỗi trước để gánh tội, cùng lắm thì bị phạt quỳ, tránh để Phó Cảnh Đình điều tra ra điều gì lại đi bắt tội Dung Thù.
"Em muốn chơi bóng rổ thì đi chơi đi."
Kết quả cậu mới nói được vài từ đã bị Phó Cảnh Đình ngắt lời.
Cậu ngơ ngác nhìn người đàn ông, nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm không: "Anh, anh cho em... chơi bóng rổ?"
"Ừ, chơi đi." Phó Cảnh Đình thản nhiên nói, "Em thích làm gì thì làm, anh sẽ không cản, chơi bóng rổ cũng thế, phía mẹ anh sẽ nói với bà."
Tối nay khi về, anh lại xem hai đoạn video Trình Hoài gửi, vì những lời của Dung Thù mà suy nghĩ rất lâu.
Sau đó anh cuối cùng cũng nghĩ thông suốt.
Lúc anh đi học đã tham gia vào việc kinh doanh của gia đình là vì có thiên phú, và cũng không ghét bỏ, còn Phó Cảnh Lâm thì rất ghét tài chính, không muốn vào Phó thị.
Vừa rồi anh đã gọi điện cho vị huấn luyện viên đến trường hôm nay, từ lời nói có thể cảm nhận được huấn luyện viên rất thích Phó Cảnh Lâm, liên tục khen Phó Cảnh Lâm có thiên phú, nói mầm non này đào tạo tốt nhất định có thể tỏa sáng rực rỡ trong giới thể thao.
Phó Cảnh Lâm không muốn tiếp quản việc kinh doanh gia đình, anh không nên miễn cưỡng, tránh để sau này Phó Cảnh Lâm hận anh.
Anh cũng không muốn bóp chết thiên phú chơi bóng rổ của Phó Cảnh Lâm.
"Thật sao ạ?" Mắt Phó Cảnh Lâm sáng lên, bàng hoàng đến mức không thể tin nổi: "Anh tốt quá rồi! Anh là người anh khai sáng nhất trên đời! Anh yên tâm, em sẽ không làm anh mất mặt đâu, em nhất định sẽ vào đội tuyển quốc gia, rinh thêm vài chiếc cúp về!"
Phó Cảnh Đình nói: "Đường là do em tự chọn, vậy thì đi cho tốt, đừng làm bản thân và Phó gia mất mặt."
"Em biết rồi!" Phó Cảnh Lâm gật đầu thật mạnh, vừa đưa nước vừa đưa hoa quả cho anh trai: "Anh, hôm nay anh nắm được dự án tốt nào sao? Em thấy hôm nay anh đặc biệt ôn hòa, lại còn thấu tình đạt lý nữa!"
"Thế trước đây trong mắt em anh thế nào?" Phó Cảnh Đình cười như không cười nhìn cậu: "Hung thần ác sát à?"
Phó Cảnh Lâm gãi gãi đầu, nhỏ giọng nói: "Cũng không phải, trước đây toàn cảm thấy em giống như nhân viên của anh, làm việc dưới trướng anh, anh nói một câu em đều nơm nớp lo sợ."
Phó Cảnh Đình phì cười, im lặng một lúc mới nói: "Bởi vì hôm nay có một người phụ nữ đã dạy cho anh một bài học."
Sống đến từng này tuổi, anh tự cho rằng mình cái gì cũng biết, nhưng nghe những lời Dung Thù nói, anh mới phát hiện ra mình chưa từng quan tâm Phó Cảnh Lâm muốn gì.
Đứng trước mặt Phó Cảnh Lâm giống như một nhà lãnh đạo, không có dáng vẻ của một người anh, tình anh em giữa họ rất nhạt nhẽo.
"Oa, người phụ nữ nào ngông cuồng thế, dám dạy dỗ cả anh cơ à?" Phó Cảnh Lâm ngạc nhiên hỏi, "Chủ nhiệm giáo dục ngày xưa của anh à?"
Phó Cảnh Đình không trả lời mà tiện miệng hỏi cậu: "Tối nay ăn gì với Dung Thù?"
"Ăn lẩu bò, siêu ngon luôn, một mình em ăn hết bốn đĩa thịt bò ba chỉ..." Bữa tối hôm nay làm Phó Cảnh Lâm khen không ngớt lời, cậu liến thoắng một hồi rồi mau chóng cảm thấy không ổn, phanh gấp lại.
"À thì, em còn bài tập chưa làm... Anh, em lên tầng trước nhé!"
Phó Cảnh Lâm ôm cặp sách rời đi, lên tầng rồi lại quay đầu gọi anh: "Anh hút ít thuốc thôi, chị dâu bảo hút thuốc nhiều mau chết đấy."
"..." Ánh mắt lạnh lẽo của Phó Cảnh Đình quét qua làm Phó Cảnh Lâm rụt cổ lại, nhanh nhảu chạy mất.
Phó Cảnh Đình đăm chiêu nhìn nửa điếu thuốc trên tay, mờ mịt nhớ lại Dung Thù đêm đó, cùng với nụ hôn vị thuốc lá ấy, vùng bụng dưới bỗng thắt lại.
Anh không còn hứng hút nữa, ném vào gạt tàn.
...
Dung Thù gọi điện hỏi Lục Khởi thời gian, sáng sớm ngày 26 Tết, hai người bắt máy bay đi Nam Giang.
Khu nghỉ dưỡng Á Bố Lực nằm ở cực bắc Nam Giang, là khu nghỉ dưỡng trượt tuyết lớn nhất trong nước. Mỗi năm sau khi sang đông, khách đến đây trượt tuyết nghỉ dưỡng nối đuôi nhau không ngắt.
Bên ngoài sân bay toàn là xe đi đến khu nghỉ dưỡng.
Trên đường ngồi xe đến khu nghỉ dưỡng, Dung Thù ngắm nhìn cảnh tuyết ngoài cửa sổ, lại hỏi Lục Khởi: "Mấy người trượt tuyết ở ngoài trời âm mười mấy độ không lạnh sao?"
"Mặc đồ trượt tuyết đương nhiên không lạnh." Lục Khởi biết Dung Thù không thích náo nhiệt, mấy môn thể thao này chưa chơi bao giờ, nhướng mày: "Tớ từng đoạt giải quán quân trượt tuyết cấp quốc gia đấy nhé, thế nào, có muốn tớ làm thầy dạy cậu không?"
Dung Thù trừng mắt nhìn anh: "Chúng ta đến bàn công chuyện, không phải đến chơi."
"Phải phải, bàn công chuyện là quan trọng nhất, tớ không quan trọng." Lục Khởi thở ngắn thở dài, "Hành tung sếp Gia Ngẫu giấu kín lắm, bảo bối cậu lấy thông tin từ đâu thế?"
"Biết ông ấy ở đây là được rồi, đừng hỏi nhiều." Dung Thù quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không thèm bắt chuyện với anh nữa.
Chẳng lẽ lại nói là thông tin do đối tượng tình một đêm cung cấp sao?
Sau khi đến khu nghỉ dưỡng, Dung Thù và Lục Khởi đến khách sạn làm thủ tục nhận phòng.
Cô còn đang suy nghĩ tìm cơ hội nào để nói chuyện với sếp Gia Ngẫu thì vừa hay sếp Gia Ngẫu cùng bạn đi trượt tuyết về, bước vào khách sạn đụng mặt bọn họ.
"Sếp Đàm." Dung Thù tiến lên chào hỏi người đàn ông đi đầu: "Tôi là Phó tổng Công ty Thiên Thịnh, Dung Thù."
Sau khi lấy được tài liệu, Dung Thù lại tra cứu gia thế của sếp Gia Ngẫu Đàm Vị, biết cha ông ấy cũng là doanh nhân, bản thân ông ấy tự khởi nghiệp kiếm được không ít.
Vì có mâu thuẫn với cha nên thà để Gia Ngẫu phá sản cũng không cần cha tài trợ.
Rất tốt, đã cho cô một cơ hội.
"Tôi biết, vị nữ Phó tổng mới nhậm chức của Thiên Thịnh." Đàm Vị bắt tay Dung Thù, nụ cười trên mặt hơi nhạt: "Thật trùng hợp, lại gặp ở đây."
"Không trùng hợp đâu, tôi cố ý đến tìm ông đấy." Dung Thù biết ông ấy không phải kẻ ngốc nên cũng không giấu giếm, "Thấy ông vừa đi trượt tuyết về? Đợi ông nghỉ ngơi xong, có thể xin ông mười phút được không, tôi muốn trò chuyện với ông."
Đàm Vị nói: "Được thôi, đợi tôi nghỉ ngơi xong sẽ liên lạc với cô, tạm biệt."
Nói xong ông ấy và bạn đi mất.
"Ông ta đến số điện thoại của cậu còn chẳng xin, có ma mới liên lạc với cậu ấy!" Lục Khởi bên cạnh hừ hừ, "Hay là bây giờ chúng ta đuổi theo, ép ông ta nói chuyện! Dù sao công ty ông ta sớm muộn gì cũng bị thâu tóm, thà bị Thiên Thịnh thâu tóm còn hơn."
"Cậu tưởng ai cũng mặt dày như cậu à?" Dung Thù bực bội nói, "Biết đâu ông ấy có số điện thoại công ty chúng ta."
"Hừ hừ!" Lục Khởi cười khẩy.
Kết quả đến ngày hôm sau, Dung Thù cũng không đợi được Đàm Vị liên lạc với mình.
Lục Khởi không thèm khách khí chế giễu: "Bảo bối cậu xem đi, tớ đã bảo ông ta sẽ không thèm đếm xỉa đến cậu mà cậu không tin, giờ thì tin rồi chứ?"
"Cậu đừng có ném đá xuống giếng nữa." Dung Thù cạn lời.
"Tớ vừa hỏi lễ tân rồi, ông ta và bạn đi đến sân trượt tuyết rồi." Lục Khởi khoác vai Dung Thù đi ra ngoài, "Đi, chúng ta đến sân trượt tuyết tìm ông ta!"
"Sân trượt tuyết rộng như vậy, cậu chắc chắn tìm được à?"
"Không tìm được thì trượt tuyết thôi!"
"..."
Chân trước bọn họ vừa bước ra khỏi khách sạn, chân sau thang máy bên kia mở ra, một nam một nữ bước ra.
Bình luận