Chương 50: Người phụ nữ này đang dạy anh làm việc sao?
Sau đó, anh bấm mở đoạn video đầu tiên.
Phó Cảnh Đình nhìn thấy Dung Thù thong dong bình thản cà khía mấy vị phụ huynh đó, lúc các phụ huynh nghi ngờ thực lực Phó Cảnh Lâm không được liền trực tiếp để mấy đứa trẻ thi đấu, thắng hai trên ba trận.
Hóa ra hôm đó Phó Cảnh Lâm chạy tới chỗ Dung Thù là vì muốn tham gia thử việc, không dám tìm anh nên mới nhờ Dung Thù giúp đỡ.
Lông mày Phó Cảnh Đình hơi nhíu lại, đối với việc Dung Thù tự ý chạy tới trường giúp Phó Cảnh Lâm có chút không hài lòng, nhưng vẫn nhẫn nại xem tiếp video.
"Thi đấu cho đàng hoàng, cậu mà thua thì đúng là làm mất mặt anh cậu đấy."
Dung Thù trong video đưa khăn lau cho thiếu niên, trò chuyện vài câu với cậu, lúc ngẩng đầu nhìn thiếu niên thì ánh mắt dừng lại trên mặt cậu khoảng mười mấy giây. Bởi vì Trình Hoài quay từ góc nghiêng nên Phó Cảnh Đình không nhìn thấy vẻ mặt người phụ nữ thế nào.
Xem xong, Phó Cảnh Đình lại mở đoạn video tiếp theo.
Dung Thù ngồi giữa ba bàn mạt chược đánh bài với các phụ huynh đó, Trình Hoài quay video hỏi cô không sợ Đình哥 tìm cô hỏi tội sao, Dung Thù trả lời lời anh ta, thần sắc từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh.
"Anh ta muốn hỏi tội thì cứ để anh ta đến đi."
"Anh ta nên tự phản tỉnh lại bản thân đi."
"Phản tỉnh xem bản thân làm anh trai thế nào, xem Phó Cảnh Lâm muốn cuộc sống ra sao, đừng để sau này xảy ra chuyện rồi mới hối hận."
Người phụ nữ này, tự ý giúp em trai anh, lại quay ngược lại đòi anh phản tỉnh?
Phó Cảnh Đình tức tới mức cười trừ.
Trong văn phòng rộng lớn ngoại trừ người đàn ông ra thì còn có một người đàn ông đội mũ lưỡi trai và trợ lý Trương.
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai cúi đầu đứng trước mặt bàn gỗ hồng, thoi thóp run rẩy.
Người đàn ông cảm nhận được luồng khí lạnh quanh người Phó Cảnh Đình càng thêm rét mướt thì cơ thể không tự chủ được mà rùng mình một cái, nhỏ giọng lên tiếng: "Phó, Phó tổng, đêm hôm đó là Cố tiểu thư chủ động tìm tôi, bảo tôi tới phòng bao đó đặt bút ghi âm..."
"Tôi tổng cộng chỉ lấy 200 nghìn, đều ở trong chiếc thẻ này, tiền chưa tiêu một xu nào." Người đàn ông vừa nói vừa đặt một chiếc thẻ ngân hàng lên bàn.
Người đàn ông đã nói vài câu, thấy Phó Cảnh Đình vẫn im lặng, áp lực vô hình đó khiến hắn gần như không thở nổi.
"Phó, Phó tổng, tôi biết sai rồi, xin ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho tôi một mạng." Đầu gối người đàn ông run rẩy, gần như muốn quỳ gối xuống: "Sau này Cố tiểu thư bảo tôi làm gì tôi sẽ lập tức báo cho ngài biết."
Tầm mắt Phó Cảnh Đình rời khỏi điện thoại, ngẩng đầu nhìn hắn: "Tổng thời lượng đoạn âm thanh là bao nhiêu phút?"
Trình Hoài lúc dọn dẹp camera nói đêm đó thấy một người đàn ông đi ra từ phòng bao của Dung Thù, lén lén lút lút, tra thông tin thì nói là phóng viên nhỏ của tòa soạn báo nào đó, lén lút nhận loại việc này để kiếm thêm thu nhập, nghi ngờ đoạn âm thanh đó là do nhà báo này tung ra.
Một tiếng trước, Phó Cảnh Đình bảo trợ lý Trương liên lạc bảo người đàn ông tới, sau khi vào văn phòng, anh còn chưa hỏi thì nhà báo này đã khai sạch bách.
"Hơn bốn mươi phút ạ." Người đàn ông lập tức trả lời: "Lúc phòng bao chưa có ai tôi đã đặt bút ghi âm vào rồi, đoạn âm thanh phát ra ngoài cũng là sau khi đã qua cắt ghép."
Người đàn ông nhanh nhẹn móc bút ghi âm từ trong túi ra đặt lên bàn: "Đây là bút ghi âm, tôi bảo đảm với ngài là tuyệt đối không có bản sao."
Phó Cảnh Đình cầm lấy chiếc bút ghi âm đó, ánh mắt tối tăm u ám.
Vụ tai nạn xe cố ý sáu năm trước, cộng thêm chuyện nhà báo này, khiến trong lòng Phó Cảnh Đình dần dần nảy sinh nghi ngờ: Người phụ nữ dịu dàng ra tay độc ác, tạo dựng tai nạn xe cộ để đổ thừa cho người khác này, liệu có thực sự là "Lá Phong" đã trao đổi thư từ với anh sáu năm trước không?
Anh và "Lá Phong" đã gửi vô số lá thư, thông qua những bức thư đó biết được tất cả sở thích của "Lá Phong".
Cô gái ở đầu bên kia bức thư nhiệt huyết bay bổng, yêu đời, rất nhiều suy nghĩ của họ luôn tâm đầu ý hợp, mà Cố Mạn Âm sau khi tỉnh lại rõ ràng ở bên cạnh anh nhưng bọn họ lại luôn không thể chuyện trò ăn khớp, cô ấy hình như ở rất xa anh.
Rất lâu sau, Phó Cảnh Đình bẻ gãy chiếc bút ghi âm đó, phá hủy con chip nhỏ bên trong.
"Tôi cho cậu một tiếng, về thu dọn đồ đạc rời khỏi Hải Thị." Phó Cảnh Đình ném đồ vào thùng rác, giọng nói lạnh trầm: "Sau khi đi rồi đừng bao giờ quay lại Hải Thị nữa, cô ta có hỏi thì cậu cứ nói là điều động công tác, hiểu chưa?"
"Vâng vâng, ngài yên tâm, phía Cố tiểu thư tôi tuyệt đối sẽ không để lộ sơ hở đâu ạ." Thấy mình thoát án tử, người đàn ông cũng thở phào một hơi, nhanh nhảu muốn đi, vừa xoay người lại bị Phó Cảnh Đình gọi lại.
Phó Cảnh Đình chỉ chỉ chiếc thẻ trên bàn: "Cầm đi."
"Cảm ơn Phó tổng, cảm ơn ngài!" Người đàn ông không ngừng cảm ơn, cầm lấy chiếc thẻ rồi lại cúi đầu chào trợ lý Trương một cái, nhanh chóng rời khỏi văn phòng.
Trợ lý Trương đứng một bên nghe toàn bộ quá trình vẻ mặt không chút sóng gió nhưng trong lòng lại thở dài.
Hazzi! Đúng là biết mặt không biết lòng, không ngờ Cố tiểu thư bề ngoài dịu dàng tốt bụng lại xúi giục người ta làm ra loại chuyện này.
Dung tiểu thư đúng là quá thảm rồi!
Sau khi người đàn ông hoàn toàn rời đi, trợ lý Trương tiến lên phía trước báo cáo với Phó Cảnh Đình: "Phó tổng, đã tra ra tung tích của ông chủ Giai Ngẫu rồi, ở khu nghỉ dưỡng Á Bố Lực."
Phó Cảnh Đình ừm một tiếng: "Không còn chuyện gì khác thì anh lui xuống trước đi."
"Phó tổng, trước đây tôi từng cùng ngài tới Cố gia, thấy cầu thang nhà họ đều trải thảm Ba Tư nhập khẩu, rất mềm mại." Trợ lý Trương nói: "Đèn chùm bên phía cầu thang cũng rất sáng, đi xuống cầu thang là nhìn thấy bậc thang liền."
Ý của anh ta chính là: Cho dù Cố Mạn Âm có mù dở đi nữa thì đi cầu thang như vậy cũng sẽ không bước hụt được.
Nhưng Cố Mạn Âm lại cứ bước hụt, còn đâm đầu vào trụ tay vịn cầu thang làm đầu rách máu chảy, nhìn thế nào cũng thấy có chút hoang đường vô lý.
Phó Cảnh Đình không tiếp lời.
Đối với việc Cố Mạn Âm vô tình ngã thương, Phó Cảnh Đình cũng từng nghi ngờ, chỉ là nhìn Cố Mạn Âm nằm trên giường bệnh sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đáng thương tội nghiệp, anh lại mủi lòng và xót xa, dập tắt ý định hỏi chuyện cô ta.
"Tôi biết rồi." Giọng nói Phó Cảnh Đình lạnh đi mấy phần: "Lui xuống đi."
Trợ lý Trương lặng lẽ lui xuống.
Phó Cảnh Đình ngồi một mình trong văn phòng rất lâu, ánh mắt lạnh nhạt nhìn tài liệu về tung tích của ông chủ Giai Ngẫu, mãi vẫn không cử động.
Rất lâu sau anh mới với lấy điện thoại, mở WeChat của Dung Thù lên, gửi một tin nhắn qua.
Bên trong nhà thi đấu bóng rổ, các thiếu niên trên sân vì bóng rổ mà xỉa xói chém giết nhau, mà ngoài sân, các phụ huynh ngồi lại cùng nhau xoa mạt chược, náo nhiệt cực kỳ.
Những phụ huynh đó đánh mạt chược không nói là quá giỏi nhưng ít nhất kỹ năng đánh bài cũng khá, câu nói "Một mình tôi chấp chín người" của Dung Thù khiến bọn họ bĩu môi khinh bỉ, muốn cho Dung Thù một bài học.
Kết quả sau khi đánh mạt chược, Dung Thù bốc bài đánh bài thao tác đều vô cùng nhanh lẹ, ba bàn mạt chược xoay chuyển liên tục, người xoay xở không kịp ngược lại chính là các phụ huynh.
Theo từng ván Ù của Dung Thù, sắc mặt các phụ huynh cũng từ cười khẩy, coi thường chuyển thành một màu xanh tầu lá thống nhất.
Trên sân, Phó Cảnh Lâm nắm bắt thời cơ ném bóng, thắng trận đấu với tỷ số 3-2. Bên này, Dung Thù sau khi bốc được bài liền nhếch môi mỉm cười, sau đó đẩy bài trước mặt ra.
"Xin lỗi nhé, tự Ù."
"Cô, cô gian lận!" Có phụ huynh tức tới mức bệnh tim suýt chút nữa phát tác, môi run rẩy nói: "Thấu ba vòng bài đều là cô Ù, tự Ù, cho dù có bốc được bài tốt đến mấy cũng không thể như vậy được, chắc chắn là cô gian lận rồi!"
"Phải đấy! Bàn mạt chược này do bạn cô mang tới, chắc chắn là có vấn đề!"
Trình Hoài nghe xong chỉ thấy buồn cười.
"Năm tôi sáu tuổi, vừa cầm bài lên là biết nó là quân gì, tôi muốn Lục Vạn thì nhất định sẽ bốc được, bài nằm trong tay tôi không ra ngoài được." Dung Thù mỉm cười, đứng dậy khỏi ghế.
"Năm mười tuổi, cha tôi cũng đánh không thắng được tôi, đừng nói là các vị. Chỉ cần tôi muốn, các vị đến cơ hội nghe bài cũng không có đâu."
Dung Thù quét ánh mắt qua sắc mặt của các vị phụ huynh đó, thản nhiên nói: "Kỹ năng không bằng người thì phải nhận, đừng có làm như mình trâu bò lắm, rốt cuộc lại biến thành kẻ hề nhảy múa."
Bình luận