Chương 49: Anh ta muốn hỏi tội, cứ để anh ta đến
"Cậu ấy chơi bóng rổ coi như sở thích, dù không chơi nữa vẫn có thể về nhà tiêu xài, còn cậu chơi bóng rổ là vì cuộc sống, vì kiếm tiền, huống hồ mới chỉ là thử việc, có vào được đội hay không vẫn là chuyện chưa biết chừng." Ánh mắt Dung Thù nhìn nam sinh đó tràn ngập sự thương hại: "Đúng là quá đáng thương."
"Cô cô!" Mẹ nam sinh tức tới mức mặt mày xanh lè.
Phó Cảnh Lâm nhìn Dung Thù vẻ mặt bình thản cà khía người khác, thở cũng không cần gấp, làm cho mấy người đó tức tới mức mặt xanh nanh vàng, trong lòng cảm thấy sảng khoái không gì bằng.
Thấy cô đi về phía mình, cậu liền run bắn người, gần như là xông lên trước, kéo tay áo khoác của cô, nhỏ giọng van xin: "Tôi thật sự rất muốn chơi bóng rổ, cô đừng để Hoài哥 dẫn tôi về, cho tôi tham gia thử việc đi mà."
"Tôi nói để Trình Hoài dẫn cậu về từ bao giờ thế?" Dung Thù nghiêng đầu nhìn cậu: "Hay là cậu muốn về cùng anh ta?"
Phó Cảnh Lâm ngẩn ra một chút: "Thế... thế sao Hoài哥 lại..."
"Anh ta đưa tôi tới."
"Thì ra là thế." Phó Cảnh Lâm xoa xoa lồng ngực: "Tôi lại cứ tưởng anh ấy tới bắt tôi về chứ, dọa tôi sợ chết mất."
Dung Thù không thèm đếm xỉa tới cậu, đi tới bắt tay huấn luyện viên: "Chào thầy, tôi là chị gái của Phó Cảnh Lâm, xin lỗi thầy, công ty có việc nên bây giờ mới vội vã tới đây được."
"Không sao, tới là tốt rồi."
Sau khi bắt tay xong, huấn luyện viên lấy hợp đồng đưa cho Dung Thù: "Phó Cảnh Lâm là một mầm non tốt, đợt thử việc của em ấy chắc chắn sẽ qua! Cô cứ yên tâm giao em ấy cho tôi, tôi sẽ dẫn dắt em ấy đàng hoàng."
Dung Thù mỉm cười: "Có câu này của thầy là tôi yên tâm rồi."
Cô giở hợp đồng ra chuẩn bị ký tên thì các phụ huynh đằng sau lại nhao nhao lên: "Vừa rồi lúc tụi nó chơi bóng rổ tôi đã xem rồi, Phó Cảnh Lâm đánh cũng bình thường thôi, còn không bằng con tôi, nó dựa vào đâu mà được tham gia thử việc?"
"Đúng vậy, tôi cũng thấy nó chơi chẳng ra làm sao!"
Huấn luyện viên bình tĩnh giải thích với mấy vị phụ huynh đó: "Tôi là huấn luyện viên, học sinh chơi thế nào tôi rõ hơn các vị, Phó Cảnh Lâm thực sự rất khá..."
"Ôi dào, huấn luyện viên thầy cứ khen nó mãi, chẳng thấy thầy khen người khác bao giờ." Một vị phụ huynh nói: "Thầy làm vậy làm sao chúng tôi bằng lòng cho được."
"Phải đấy, con chúng tôi nếu chơi bóng rổ không tốt thì thầy có lấy tụi nó không?"
"Huấn luyện viên, có phải anh trai nó từng tìm thầy rồi không?" Có phụ huynh thăm dò hỏi, ý tứ không thể rõ ràng hơn.
"..."
"Mấy người... nói phét!" Phó Cảnh Lâm suýt chút nữa thốt ra lời chửi thề, tức tới mức khi nói chuyện răng cựa vào nhau cộp cộp: "Tôi chơi bóng rổ giỏi thật, liên quan gì tới anh tôi? Mấy người đừng có ngậm máu phun người!"
"Phó Cảnh Lâm, bọn tớ cũng thấy cậu chơi chẳng ra sao thật mà!" Mấy nam sinh đã ký hợp đồng thử việc cũng xen vào vài câu.
"Ấy, các em..." Huấn luyện viên chỉ sợ nói thêm một câu lại gây ra chiến tranh.
Nhìn dáng vẻ huấn luyện viên tức giận nhưng bất lực lại đầy vẻ khó xử, mắt Dung Thù nheo lại, đặt bút xuống, gọi Phó Cảnh Lâm: "Phó Cảnh Lâm, nếu các bạn học của cậu đều thấy các cậu chơi bóng rổ không được thì các cậu đấu một trận đi."
Cô lại hỏi mấy nam sinh đó: "Thắng hai trên ba trận, thế nào?"
"Đấu thì đấu!" Bọn họ đều là người được huấn luyện viên đội tuyển quốc gia chọn trúng, thực lực cũng không chênh lệch bao nhiêu, dĩ nhiên không sợ đấu với Phó Cảnh Lâm.
"Thế thì được." Dung Thù áy náy nhìn về phía huấn luyện viên: "Huấn luyện viên, lại làm phiền thầy thêm một lúc nữa rồi."
Huấn luyện viên thấy Dung Thù đứng ra dàn xếp thì thở phào một hơi: "Không sao, tôi cũng muốn quan sát thêm một chút, xem từng em bọn họ sở trường nhất ở vị trí nào."
Rất nhanh huấn luyện viên đã sắp xếp số lượng người hai bên và vị trí của từng người.
Dung Thù lấy khăn lau tay cho Phó Cảnh Lâm: "Thi đấu cho đàng hoàng, cậu thắng tôi sẽ giúp cậu ký tên vào hợp đồng thử việc, cậu mà thua thì chúng ta cùng mất mặt, về nhà có khi cậu còn bị ăn tát đấy."
Cô lại bồi thêm một câu: "Cậu thua thì bọn họ sẽ nghĩ dự đoán của mình là không sai, cậu có thể vào thử việc nhất định là có khuất tất, cũng sẽ làm cho anh cậu mất mặt nữa."
"Tôi sẽ không làm anh tôi mất mặt đâu." Ánh mắt Phó Cảnh Lâm kiên định, tràn đầy nhiệt huyết: "Tôi nhất định sẽ thắng!"
Chỉ là trận thi đấu giữa các bạn học với nhau, nhưng Dung Thù lại nhìn thấy trong mắt thiếu niên một đốm lửa rực rỡ, giống như cậu không chỉ coi bóng rổ là một sở thích, mà bóng rổ đã trở thành một nửa cuộc sống tươi đẹp của cậu.
Phó Cảnh Đình mà cô gặp luôn luôn bình tĩnh kiềm chế, xử lý mọi việc một cách ngăn nắp trật tự, còn thiếu niên trước mặt này lại tràn đầy nhiệt huyết.
Thiếu niên dường như là một dáng vẻ khác của Phó Cảnh Đình.
Dung Thù đè nén những cảm xúc trong lòng xuống, nhẹ nhàng nói: "Đi đi, hy vọng cậu không làm tôi đi uổng công."
Phó Cảnh Lâm gật gật đầu, nhanh chóng tiến vào sân.
Dung Thù đi về phía các vị phụ huynh kia, nhếch môi mỉm cười: "Thời gian thi đấu của mấy đứa trẻ khá dài, có huấn luyện viên trông chừng là được rồi, hay là chúng ta chơi vài ván mạt chược đi, không đánh tiền, chỉ chơi cho vui thôi, thế nào?"
Trong mấy vị phụ huynh cũng có người thích chơi mạt chược, nghe thấy cô nói vậy thì tay cũng ngứa ngáy lên.
Có phụ huynh hỏi: "Cô giỏi chơi mạt chược lắm à?"
"Cũng bình thường thôi, tôi lâu lắm rồi không chơi, chắc tay chân ngượng nghịu rồi." Dung Thù trả lời vị phụ huynh đó, đồng thời dùng mắt đếm số lượng người: "Xem ra không đủ người nhỉ, hay thế này đi, một mình tôi chấp ba bàn."
"Cái gì? Cô không đùa đấy chứ?" Mấy phụ huynh đó giễu cợt Dung Thù: "Kỹ năng đánh bài của cô bình thường mà còn đòi chấp chín người chúng tôi, điên rồi sao?"
Nụ cười trên khóe môi Dung Thù rất nhạt: "Cứ thử xem, biết đâu lại thắng các vị được hai ván thì sao."
Nghe vậy, mấy phụ huynh đó cười ồ lên.
"Được thôi, cô đã muốn chấp chín người chúng tôi thì chúng tôi phụng phịu!" Có phụ huynh nói: "Nhưng mà không có bàn mạt chược thì làm thế nào?"
Trình Hoài sau khi đi cùng Dung Thù vào đây vẫn luôn âm thầm lắng nghe ở bên cạnh, không ngờ Dung Thù lại bạo dạn như vậy, dám giấu Phó Cảnh Đình, với danh nghĩa phụ huynh tới giúp Phó Cảnh Lâm ký hợp đồng thử việc đội bóng rổ.
Lúc Dung Thù nói chuyện với Phó Cảnh Lâm, anh ta còn âm thầm quay lại video.
Lúc này thấy Dung Thù yêu cầu đánh mạt chược với các phụ huynh, Trình Hoài thông minh, đại khái biết Dung Thù đang giở trò gì, chỉ cảm thấy cực kỳ thú vị, bèn gọi một cuộc điện thoại đi, sau đó lên tiếng: "Tôi đã cho người mang bàn mạt chược tới rồi, ba phút nữa."
Ba phút sau, công nhân vận chuyển khiêng ba cái bàn mạt chược cùng ghế ngồi đi vào nhà thi đấu.
Mấy vị phụ huynh vốn nhanh tay lẹ mắt đều kinh ngạc.
Bởi vì một mình Dung Thù chấp ba bàn nên bàn mạt chược được đặt theo hình tam giác.
Bản thân cô ngồi ở giữa các bàn mạt chược, xoay xở rửa bài cho cả ba bàn, sắc mặt bình thản, không một chút rối loạn.
Mặc cho Trình Hoài ở bên cạnh lại quay video tiếp, từ trong video nhìn Dung Thù đánh bài, đột nhiên cất lời: "Phó Cảnh Lâm sau này phải vào Phó thị giúp việc, cô giúp cậu ta ký hợp đồng thử việc, để cậu ta đi chơi bóng rổ, không sợ Đình哥 trách tội cô sao?"
"Anh ta muốn hỏi tội thì cứ để anh ta đến đi." Dung Thù đánh ra một quân bài, chân dùng lực một cái, ngồi trên chiếc ghế có bánh xe trượt sang bàn khác bốc bài: "Dù sao trong lòng anh ta tôi cũng chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì rồi, hơn nữa anh ta cũng nên tự phản tỉnh lại bản thân đi."
"Ồ?" Trình Hoài mướt mày: "Anh ấy phản tỉnh cái gì?"
Dung Thù thản nhiên nói: "Phản tỉnh xem bản thân làm anh trai thế nào, xem Phó Cảnh Lâm muốn cuộc sống ra sao, đừng để sau này xảy ra chuyện rồi mới hối hận."
"Dung tổng cô nói rất đúng, tôi tán thành." Trình Hoài tán đồng.
Sau khi anh ta quay xong video liền mở WeChat, gửi cả hai đoạn video cho Phó Cảnh Đình, lại gõ chữ gửi qua.
Trình Hoài: Chắc, Đình哥 vợ cũ của anh cừ thật đấy, một chấp chín luôn kìa.
Phó Cảnh Đình đang ở trong văn phòng, sau khi nhận được WeChat của Trình Hoài thì mở ra, đầu tiên nhìn thấy tin nhắn chữ của Trình Hoài, ánh mắt hơi trầm xuống.
Bình luận