Chương 48: Lựa chọn tốt nhất cho người chồng tái hôn
Dung Thù vốn dĩ là giả vờ ngủ để tránh trò chuyện với Trình Hoài.
Thấy sắp tới Trường Trung học Số 1 Hải Thị, cô móc điện thoại ra định hỏi Phó Cảnh Lâm ở đâu thì lại nhận được thông báo tin tức thương mại từ ứng dụng báo chí.
Hóa ra là hai vị quản lý cấp cao của chi nhánh Nam Giang và chi nhánh Giang Thành thuộc Cố thị đã cuỗm tiền bỏ chạy, số tiền lên tới hơn 500 triệu, làm Cố Diệu Thiên tức tới mức ngất xỉu.
Hình ảnh đi kèm bên dưới là cảnh Cố Diệu Thiên hôn mê được đưa vào bệnh viện.
Tiền của Cố Diệu Thiên bị người ta cuỗm mất rồi sao?
Tốt lắm!
Tin tức này khiến Dung Thù vỗ tay hả hê vô cùng, thậm chí cô còn muốn gửi lời cảm ơn tới hai vị quản lý cấp cao đã cuỗm tiền của Cố Diệu Thiên bỏ chạy kia.
Từ sau khi biết nhà họ Dung phá sản có liên quan tới Cố Diệu Thiên, cô vẫn luôn tìm cách thu thập chứng cứ, muốn rửa sạch nỗi oan cho cha mình, nhưng lại chẳng tìm ra được một chút manh mối nào.
Nhìn thấy Cố Diệu Thiên bị khiêng vào bệnh viện, dĩ nhiên cô rất vui mừng!
Khi xe dừng lại trước cổng Trường Số 1, Trình Hoài đỗ xe cẩn thận, vừa tháo dây an toàn vừa hỏi Dung Thù: "Cô tới đây làm gì? Tôi nhớ sau khi nhà họ Dung phá sản thì nhà cô đâu còn người thân thích nào qua lại nữa."
Dung Thù liếc anh ta một cái: "Trình tiên sinh quan tâm tôi như vậy, điều tra sạch bách thông tin của tôi rồi sao?"
"Chúng ta có hợp tác mà, vì lợi ích bản thân, tôi điều tra thông tin của cô là rất bình thường." Trình Hoài nhếch môi cười nhẹ: "Sao hả Dung tổng, cô tưởng tôi nhắm trúng cô rồi à?"
"..."
"Cô nghĩ như vậy cũng được." Anh ta xoa xoa cằm nói: "Một người phụ nữ đã ly hôn, lại còn là của anh em tốt, tôi rất muốn thử xem sao, để xem có gì khác biệt với những người phụ nữ khác không."
"..." Cô thấy so với Trình Hoài thì Lục Khởi tốt hơn gấp vạn lần.
Dung Thù không thèm đếm xỉa tới Trình Hoài, đi tới báo tên Phó Cảnh Lâm với bảo vệ cổng trường, ở cột khách ghé thăm thì điền vào hai chữ "Phụ huynh".
Lúc này điện thoại rung lên, một tin nhắn mới gửi tới, là tài khoản ngân hàng nào đó của cô có một khoản tiền chuyển vào.
Đếm đếm chuỗi chữ số đó, Dung Thù ngẩn người.
100 triệu?
Không lẽ công ty nào chuyển tiền thanh toán dự án cho bên B mà lại chuyển nhầm vào số tài khoản của cô rồi chứ?
Dung Thù đang ngạc nhiên thì nhận được tin nhắn WeChat của Lê Xuyên.
Lê Xuyên: Chị, dạo này em nhận vài dự án, tiền thưởng khá nhiều, em không dùng tới số tiền này, chị cầm lấy mà dùng đi, đề phòng công ty thiếu tiền mặt.
Dung Thù: Em mới đi Bourbon không lâu đúng không, nhận dự án gì mà thù lao cao như vậy?
Lần đó Lê Xuyên đi cùng cô tới Thiên Thịnh, dùng giọng điệu ôn hòa thu phục những cổ đông khó nhằn đó, còn có lúc tới trung tâm thương mại, thái độ kính trọng của quản lý trung tâm thương mại đối với Lê Xuyên xẹt qua trong đầu Dung Thù.
Cô nhớ tới những lời Lục Khởi từng nói trước đây, cũng bắt đầu nghi ngờ Lê Xuyên.
Cậu ấy thực sự chỉ là một người mẫu thôi sao?
Chưa đợi Lê Xuyên trả lời, Dung Thù lại gửi một tin nhắn WeChat qua: Hai chi nhánh của Cố thị bị quản lý cấp cao cuỗm mất 500 triệu tiền mặt bỏ chạy, Tiểu Xuyên, chuyện này có liên quan tới em không?
Qua vài giây, Lê Xuyên trả lời WeChat: Tiền của Cố Diệu Thiên bị người ta cuỗm mất rồi sao? Thế thì ông ta đáng thương quá.
Lê Xuyên: Chị, em chỉ là một người mẫu, không biết kinh doanh. Mới lại em với các quản lý cấp cao chi nhánh của Cố thị cũng không quen biết, lấy đâu ra bản lĩnh lớn như vậy để bảo họ cuỗm mấy trăm triệu tiền mặt của Cố Diệu Thiên bỏ chạy vì em chứ.
Rất nhanh Lê Xuyên lại gửi tới một bản chụp màn hình hợp đồng.
Lê Xuyên: Chị, đây là hợp đồng em ký với hãng C, chị nhìn số tiền xem, có phải khớp với số tiền em chuyển qua không?
Dung Thù sau khi xem kỹ hợp đồng xong thì thở phào một hơi, lại cảm thấy bản thân quá đáng.
Dung Thù: Xin lỗi Tiểu Xuyên, em lo lắng cho chị và Thiên Thịnh như vậy mà chị còn nghi ngờ em làm chuyện phạm pháp, là chị không đúng.
Lê Xuyên: Không sao đâu ạ. Chị, em không thể về Hải Thị ăn Tết rồi, chị nhớ tự chăm sóc tốt cho bản thân nhé.
Dung Thù: Ùm, em ở nước ngoài cũng chú ý an toàn nhé.
"Cậu người mẫu này chuyển tiền cho cô toàn tính bằng trăm triệu, xem ra khá là quan tâm tới cô đấy." Bất ngờ thay, bên tai Dung Thù vang lên giọng nói của Trình Hoài: "Tuổi còn nhỏ, lại chu đáo với cô, đúng là lựa chọn tốt nhất cho người chồng tái hôn."
"Cậu ấy là em trai tôi." Dung Thù thoát khỏi khung chat, không cho anh ta vẻ mặt tốt lành gì trước hành vi lén nhìn của anh ta: "Đây là tiền cậu ấy mua cổ phần Thiên Thịnh."
Cô không thể lấy không tiền của Lê Xuyên, tới lúc đó sẽ chuyển nhượng một nửa cổ phần Thiên Thịnh cho cậu ấy.
"Cậu ta cũng cao tay đấy chứ, biết dùng chiêu gần nước giữ lấy nguyệt trước." Trình Hoài "chắc" một tiếng: "Dung tổng, cổ phần trong tay cô bán thế nào, chi bằng tôi cũng mua một ít nhỉ?"
Dung Thù không thèm tiếp lời anh ta, hỏi bảo vệ nhà thi đấu bóng rổ ở đâu rồi xoay người đi luôn.
Bên trong nhà thi đấu bóng rổ, từ 10 giờ sáng đến giờ, huấn luyện viên bóng rổ đến từ đội tuyển quốc gia đã ký hợp đồng với vài học sinh được chỉ định, trò chuyện vài câu với phụ huynh của họ.
Duy chỉ có phụ huynh của Phó Cảnh Lâm là mãi không thấy tới.
Huấn luyện viên nhìn nhìn thời gian, đi về phía Phó Cảnh Lâm: "Phó Cảnh Lâm, thầy đã cho em thêm nửa tiếng rồi, phụ huynh của em sao vẫn chưa tới?"
Phó Cảnh Lâm chỉ nhìn ra ngoài nhà thi đấu, không cất tiếng.
Từ sáng cậu đã gọi điện cho Dung Thù, Dung Thù liên tục cúp máy, đến giờ vẫn chưa tới, xem ra là sẽ không tới giúp cậu rồi.
"Em là một mầm non tốt, có tiềm năng, thầy rất coi trọng em, nhưng thầy cũng muốn nói chuyện với phụ huynh của em." Huấn luyện viên vỗ vỗ vai thiếu niên, vẻ mặt đầy tiếc nuối: "Nếu người nhà em không đồng ý cho em chơi bóng rổ thì thầy cũng bó tay."
Phó Cảnh Lâm nắm chặt tay, một lúc lâu sau mới nhỏ giọng nói: "Thầy có thể đợi thêm một chút nữa không, em gọi lại điện thoại..."
"Phó Cảnh Lâm, huấn luyện viên đã cho em thêm một tiếng rồi, nhà em không có ai tới, rõ ràng là không ủng hộ em chơi bóng rổ." Có nam sinh nói: "Tớ thấy em cũng đừng làm lãng phí thời gian của huấn luyện viên nữa, để các thầy về nghỉ ngơi đi!"
Bên cạnh cậu ta còn đứng vài nam sinh, đều là những người đã ký hợp đồng thử việc, lúc này trên mặt đều mang nụ cười đắc ý.
"..." Phó Cảnh Lâm trừng mắt nhìn cậu ta.
"Cậu trừng mắt nhìn tớ làm gì, chẳng lẽ tớ đâm trúng tim đen của cậu rồi sao?" Nam sinh vẻ mặt cợt nhả, còn giễu cợt Phó Cảnh Lâm: "Hazzi! Làm thiếu gia nhà họ Phó thì có tác dụng gì cơ chứ, chẳng phải vẫn bị người nhà thâu tóm cai trị, đến bóng rổ cũng không được chơi sao."
Nói rồi cậu ta còn lắc lắc đầu: "Đúng là đáng thương, quá đáng thương."
Các nam sinh bên cạnh cậu ta đều rúc rích cười thầm.
"Cậu thử nói lại lần nữa xem!" Phó Cảnh Lâm gầm lên với nam sinh đó, tức giận muốn xông lên đánh nhau với bọn họ một trận.
"Ấy ấy cậu làm gì đấy, muốn đánh con tôi đúng không?" Mẹ của nam sinh đó chắn trước mặt cậu ta, chống nạnh trừng mắt nhìn Phó Cảnh Lâm: "Thằng ranh con, đừng tưởng mày là người nhà họ Phó thì bà đây sợ mày nhé, mày động vào con trai bà một cái xem!"
Huấn luyện viên vội vã xông lên cản Phó Cảnh Lâm lại, giảng hòa: "Được rồi được rồi, dù sao hợp đồng cũng ký rồi, mọi người đều cùng phụ huynh..."
"Bạn học này, tôi thấy cậu mới là người đáng thương đấy." Một giọng nữ thanh lạnh chen ngang vào.
Học sinh và phụ huynh trong nhà thi đấu bóng rổ đều nhìn ra phía cửa nhà thi đấu, thấy một người phụ nữ cao ráo mặc áo khoác dáng dài màu đen đi vào, khí chất dịu dàng điềm tĩnh, đằng sau cô còn có một người đàn ông trẻ tuổi đi theo, cũng đẹp trai phong độ.
Thấy là Dung Thù tới, mắt Phó Cảnh Lâm sáng lên, nhìn lại Trình Hoài đằng sau cô, cả người liền căng thẳng hẳn lên.
Mẹ kiếp, người phụ nữ này mách chuyện này với anh trai cậu rồi sao?
Trình Hoài tới bắt cậu về đấy à?
Lông mày mẹ của nam sinh dựng ngược lên, trừng mắt nhìn Dung Thù: "Cô vừa nói ai đáng thương?"
"Dĩ nhiên là nói bà, và cả con trai bà nữa." Dung Thù đứng khựng lại trước mặt người phụ nữ, đôi môi đỏ mọng nhếch lên: "Em trai tôi làm thiếu gia nhà họ Phó dĩ nhiên là có tác dụng rồi, có hàng trăm triệu tài sản để tiêu xài, làm gì cũng không cần tự mình ra tay."
Dung Thù hơi hất cằm, hỏi nam sinh kia: "Bạn học, trực thăng cậu đã từng ngồi chưa?"
Nam sinh theo bản năng lắc đầu: "Chưa..."
"Đúng là đáng thương, đến trực thăng cũng chưa từng ngồi." Dung Thù lắc lắc đầu: "Cũng phải thôi, cha mẹ cậu đều là người đi làm thuê, chẳng có bao nhiêu tiền, cậu dĩ nhiên không hiểu thế nào là hưởng thụ rồi, sau này cậu vẫn phải tiếp tục đi làm thuê cho người khác thôi."
Bình luận