Chương 45: Chị dâu cũ cũng là chị dâu!
"Cậu không có nhà à?" Dung Thù lướt qua mặt cậu ta, má bên phải sưng vù lên, ước chừng lại đánh nhau rồi, "Đánh nhau rồi coi chỗ tôi làm nơi trú ẩn à?"
"Chị là chị dâu tôi."
"Chị dâu cũ."
"Chị dâu cũ cũng là chị dâu!" Phó Cảnh Lâm ngẩng cổ nói, "Chị mau mở cửa làm chút gì cho tôi ăn đi, tôi đói rồi!"
"Đói thì đặt đồ ăn ngoài, hoặc ra tiệm mà ăn." Dung Thù không hề có ý định mở cửa, chẳng muốn chiều chuộng cậu ta chút nào, "Đây là nhà tôi, cậu còn không đi tôi gọi điện bảo bảo vệ lên đuổi cậu đi đấy."
Phó Cảnh Lâm hơi trợn tròn mắt, trừng cô: "Ăn một bữa cơm thôi mà, tôi đưa tiền không được sao? Trước đây chị đâu có thế này, hung dữ thế..."
Lúc này ở gần, Phó Cảnh Lâm nhìn thấy rõ thứ trên cổ cô.
Cậu nhìn vết hằn này liền biết là cái gì, giọng nói ngưng lại, âm lượng tăng lên tám tông: "Đệch, vết hôn? Chị ngủ với ai thế, cái tên mặt trắng nhỏ đó à?"
Dung Thù lập tức lấy tay che cổ lại.
Vừa rồi ở trong thang máy, cô nghĩ sắp về tới nhà nên tháo khăn lụa nhét vào túi xách, ai mà ngờ tên tiểu quỷ này lại tới chứ!
Tầng này không chỉ có một mình Dung Thù ở, cô sợ cái giọng oang oang của Phó Cảnh Lâm làm phiền người ta liền hạ giọng nói: "Tôi ngủ với ai cũng không tới lượt cậu quản, cậu nhỏ tiếng chút có được không?"
Phó Cảnh Lâm càng tức giận hơn: "Liên quan tới tôi đấy! Chị và anh tôi mới ly hôn bao lâu, chị đã thế này rồi, quá đáng lắm rồi, chị còn là người không đấy!"
Dung Thù cười khẩy: "Lúc tôi và anh cậu còn chưa ly hôn, Cố Manh Âm đã đến nhà cậu ở rồi, tôi nói gì chưa?"
"Thì cũng đâu có ở chung một phòng với anh tôi!" Phó Cảnh Lâm lý do lý lẽ thẳng thắn nói, "Đến tận bây giờ anh tôi còn chưa từng chạm vào chị ấy, hai người người nào người nấy đàng hoàng, đâu có như chị, vừa ly hôn đã bậy bạ!"
Nghe vậy, ánh mắt Dung Thù trở nên có chút kỳ quặc.
Cô còn tưởng Phó Cảnh Đình không chạm vào cô là vì Cố Manh Âm, không ngờ anh đến cả Cố Manh Âm cũng chưa chạm vào...
Chẳng lẽ anh ta không được thật?
Phó Cảnh Lâm vẫn còn hò hét ở đó: "Sao chị không cho tôi vào nhà, có phải tên mặt trắng nhỏ đó đang ở bên trong không? Chị bảo hắn ra đây, tôi phải dạy dỗ hắn một bài học!"
"Được rồi cậu câm miệng đi!" Dung Thù mở cửa, xách cổ áo đồng phục của Phó Cảnh Lâm lôi người vào trong.
Phó Cảnh Lâm vào nhà liền nhìn dòm ngó khắp nơi, chưa nhìn được mấy cái đã bị Dung Thù lôi tới sofa ngồi xuống: "Nhà tôi chỉ có một mình tôi thôi, không có ai khác đâu, đừng tìm nữa."
Cô lấy hộp thuốc ra, bôi rượu thuốc lên gò má sưng đỏ cho Phó Cảnh Lâm.
Phó Cảnh Lâm xị mặt xuống, hừ lạnh nói: "Gu của tên mặt trắng nhỏ đó đỉnh thật đấy, ngay cả người phụ nữ ly hôn rồi cũng muốn... Suýt! Đau!"
Không ngờ bông gòn trong tay Dung Thù ấn mạnh một cái lên mặt cậu khiến cậu đau đến nỗi gào lên.
"Ăn nói cho đàng hoàng, đừng mở miệng ra là một tiếng tiểu bạch kiểm, giống hệt mẹ cậu, không có giáo dục!" Dung Thù lạnh lùng nói, ánh mắt mang theo vẻ cảnh cáo, "Có phải cậu cũng muốn vào trại giáo dưỡng ở vài tháng không?"
Phó Cảnh Lâm biết người bạn học xô xát với mình trước đây thật sự bị đưa tới trại giáo dưỡng tiếp nhận giáo dục rồi, Dung Thù thật sự không phải hù dọa cậu.
Cậu rụt vai có chút nhát tay, cúi đầu không dám hó hé nữa.
Sau khi Dung Thù xử lý xong vết thương cho Phó Cảnh Lâm liền lấy một miếng nước dùng trong tủ lạnh ra, ninh lửa nhỏ, làm hai món mặn một món canh.
Phó Cảnh Lâm đang ăn cơm tối, cô hỏi: "Vết thương trên mặt lại là do anh hùng cứu mỹ nhân mà ra à?"
"Không phải." Phó Cảnh Lâm tống hai miếng cơm, giọng nói ậm ừ buồn bực, "Mẹ tôi tát đấy."
Dung Thù ngẩn người.
Cô ở Phó gia sáu năm, biết Vương Thục Cầm cưng chiều Phó Cảnh Lâm thế nào, muốn gì cho nấy, một tiếng con trai cưng hai tiếng con trai cưng, chưa từng nói lời nặng nề với Phó Cảnh Lâm, cũng chưa từng thấy Vương Thục Cầm ra tay đánh Phó Cảnh Lâm bao giờ.
Dung Thù ăn một miếng táo rồi hỏi lại: "Mẹ cậu không phải coi cậu như cục vàng sao, sao lại tát cậu?"
Phó Cảnh Lâm bĩu môi: "Bà ấy bảo tôi rảnh rỗi đừng suốt ngày ra ngoài chơi nữa, học hỏi anh tôi nhiều chút, sớm vào tập đoàn Phó Thị. Nhưng tôi đâu có hứng thú quản lý công ty, thích chơi bóng rổ thì làm sao chứ? Tôi cãi nhau với bà ấy vài câu, bà ấy giận lên tát cho một cú..."
Dung Thù có thể tưởng tượng ra cảnh Vương Thục Cầm bị tức điên lên rồi tát Phó Cảnh Lâm, không kìm được bật cười thành tiếng.
"Chị cười cái gì chứ!" Phó Cảnh Lâm trừng mắt nhìn cô.
"Trước đây lúc mẹ cậu dạy dỗ tôi, không phải cậu đứng bên cạnh hả hê xỏ xiên sao?" Dung Thù nói, "Không ngờ cũng có ngày cậu bị mẹ cậu tát cho một cú, tôi thương hại cậu một chút cũng không được à?"
Phó Cảnh Lâm: "..."
Ăn cơm xong, Phó Cảnh Lâm ngoan ngoãn dọn dẹp bát đĩa đi rửa.
Cậu lấy từ trong cặp sách ra một bộ mỹ phẩm dưỡng da ném cho Dung Thù, có chút ý vị nịnh bợ, nhưng giọng điệu vẫn rất hách dịch: "Đây là tôi nhịn tiêu vặt ba tháng trời mua đấy, chị nhận lấy rồi thứ Bảy tới trường tôi một chuyến!"
Dung Thù cầm một chai mỹ phẩm lên nhìn nhãn hiệu, là thương hiệu lớn, một chai nước thần đã gần năm ngàn tệ rồi.
Cả bộ này ước chừng cũng ngót nghét cả trăm ngàn tệ.
Dung Thù còn tưởng cậu không có nơi nào để đi, giờ mới phát hiện ra mục đích của cậu: "Gây họa thì tìm anh cậu ấy."
"Tôi không có gây họa!" Liếc nhìn cô một cái, giọng Phó Cảnh Lâm lại dịu xuống, "Huấn luyện viên đội tuyển bóng rổ quốc gia thứ Bảy tới trường tôi tuyển người, tới căn cứ của họ huấn luyện. Nếu thử việc qua thì có thể vào đội, nhưng họ muốn nói chuyện với phụ huynh..."
Dung Thù hiểu ra, thẳng thừng từ chối: "Không được, tôi và Phó gia không còn quan hệ gì nữa, chuyện này tôi không quản được. Hơn nữa mẹ cậu sau này muốn cậu vào Phó Thị giúp sức, nếu tôi giúp cậu vào đội tuyển quốc gia, bà ấy nhất định sẽ giết tôi mất."
"Có chuyện gì tôi gánh, tuyệt đối không liên lụy tới chị!" Phó Cảnh Lâm giơ tay thề với cô, "Chị dâu, chỉ có chị mới giúp được tôi thôi."
"Tôi biết trước đây tôi hay nặng lời với chị, không tôn trọng chị, nhưng lúc đó tôi tưởng chị bắt nạt chị Manh Âm, giật anh tôi khỏi tay chị ấy, cộng thêm mẹ tôi suốt ngày nói này nói nọ về chị nên tôi mới ghét chị theo..."
"Xem ra cậu thích Cố Manh Âm làm chị dâu cậu lắm nhỉ, đến cả chuyện hình xăm của tôi cậu cũng nói cho cô ta biết." Nhắc tới chuyện này, Dung Thù liền chướng mắt tên tiểu quỷ này, "Tôi thấy cậu chi bằng đi tìm Cố Manh Âm đi, cô ta nhất định rất sẵn lòng giúp cậu đấy."
"Hả?" Phó Cảnh Lâm ngẩn ra một chút, "Tôi đâu có nói với chị ấy chuyện chị có hình xăm đâu!"
Dung Thù chằm chằm nhìn cậu: "Cậu thật sự không nói với cô ta?"
"Thật sự không nói!"
Dung Thù biết tính cách Phó Cảnh Lâm có chút ngỗ ngược nhưng không thèm nói dối, cô cũng tin, bèn bảo Phó Cảnh Lâm: "Tối qua tôi gặp Cố Manh Âm ở hội sở, cô ta bảo cậu nói với cô ta trên người tôi có hình xăm FJT, cô ta yêu cầu tôi đi xóa hình xăm đó..."
"Đệch, sao chị ấy lại như thế!" Nghe xong, Phó Cảnh Lâm vô cùng bực bội.
Trong lòng cậu, Cố Manh Âm luôn là người chị gái dịu dàng đáng yêu, mỏng manh yếu ớt, cùng anh cậu là một cặp kim đồng ngọc nữ.
Nhưng giờ nghe Dung Thù nói vậy, ấn tượng của cậu về Cố Manh Âm giảm đi vài phần.
Dung Thù thích xăm gì lên người, có xử lý hay không là việc của cô ấy, cần gì Cố Manh Âm phải chỉ tay khua chân chứ!
Dung Thù nói: "Nếu cậu đã không nói, cô ta làm sao biết được?"
"Có thể chị ấy nghe lén tôi nghe điện thoại rồi." Phó Cảnh Lâm nói, có phần có chút giật mình cắn rứt, "Tôi gọi điện thoại cho bạn học hỏi cậu ấy xăm hình có đau không, về sau càm ràm vài câu về chị, tôi bảo chị xăm tên anh tôi lên người hơi biến thái, chứ không nói gì khác."
"Tiểu quỷ." Dung Thù cười như không cười nhìn cậu, "Cậu chắc chắn là con ruột một trăm phần trăm của bà Vương, tôi đảm bảo đấy."
"Ý gì thế?"
"Cậu giống hệt bà Vương, tính cách tệ hại lại còn nhiều chuyện." Ánh mắt Dung Thù đong đầy vẻ giễu cợt, "Những khuyết điểm mà anh cậu tránh được thì cậu đều thừa hưởng hết rồi."
"..."
Bình luận