Chương 44: Tự biên tự diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân?
Đôi môi người phụ nữ mềm mại, nhưng Phó Cảnh Đình lại có chút chán ghét.
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Vương Thục Cầm xách một hộp giữ nhiệt đi vào, thấy cảnh này, bà ta ngẩn ra một chút rồi lập tức cười mỉm: "Ái chà, xem ra bác đến không đúng lúc rồi, làm phiền hai đứa quá, hay là bác ra ngoài đợi một chút nhé?"
Bà ta làm bộ lùi lại vài bước định đi ra ngoài.
Cố Manh Âm bị Vương Thục Cầm nói đến mức mặt đỏ bừng, cuống quýt buông người đàn ông ra: "Không phiền đâu ạ, bác mau vào đi ạ."
"Không phiền hai đứa là tốt rồi." Vương Thục Cầm xách hộp giữ nhiệt đi vào, "Buổi sáng bác gọi điện cho mẹ cháu mới biết tối qua cháu vô tình ngã, lập tức hầm canh móng giò mang tới thăm cháu."
Bà ta lại liếc Phó Cảnh Đình một cái, hiểu ra: "Thảo nào tối qua Cảnh Đình không về nhà cũng chẳng có tin tức gì, hóa ra là đến bệnh viện chăm sóc cháu."
Cố Manh Âm nhớ tới những tin nhắn WeChat Mạnh Kha gửi tối qua, trong lòng không vui nhưng sắc mặt lại giấu rất tốt, dịu dàng nói: "Bác đừng trách Cảnh Đình, là do cháu quá sợ hãi nên mới bảo Cảnh Đình ở lại bệnh viện chăm sóc cháu thôi ạ."
"Không sao, nó chăm sóc cháu là điều nên làm!" Vương Thục Cầm lại quan tâm hỏi, "Ngã ở đâu, còn đau không?"
"Chân vẫn còn hơi đau ạ, nhưng bác sĩ bảo không sao rồi."
"Cháu đấy, sau này cẩn thận một chút, mau uống chút canh móng giò đi, canh móng giò bổ dưỡng lại còn dưỡng huyết làm đẹp nữa." Vương Thục Cầm múc một bát canh móng giò đưa cho cô ta.
Cố Manh Âm mỉm cười nhận lấy: "Cháu cảm ơn bác gái."
"Thật sự muốn cảm ơn bác thì cháu cố gắng chút, sớm chút cho bác bế cháu nội." Vương Thục Cầm nháy mắt với Cố Manh Âm.
"Bác gái..." Cố Manh Âm cúi đầu, mặt đỏ tới mức không dám nhìn.
Cố Manh Âm không chỉ xinh đẹp, ăn nói dịu dàng nhỏ nhẹ, mà chủ yếu là gia thế Cố gia cũng hùng hậu, hai nhà Phó Cố thông gia có rất nhiều cái lợi.
Người con dâu dịu dàng lại nhiều tiền thế này, Vương Thục Cầm chỉ mong cô ta sớm gả vào Phó gia.
"Bác vừa nhìn thấy cháu đã thích ngay rồi, cháu đúng là biết làm người ta yêu mến!" Vương Thục Cầm vừa nói vừa nhắc tới Dung Thù, nhưng mặt tràn đầy chê bai, "Chẳng giống con Dung Thù đó, ở Phó gia sáu năm mà chẳng thể làm người ta yêu thích nổi."
"Sáng nay bác còn thấy mấy tin tức bừa bãi của nó, ôi chao, bố nó như thế, nhân phẩm nó cũng chẳng ra sao, lại còn quay video xô xát bôi nhọ bác nữa!"
"Mấy năm nay nếu không nhờ Phó gia chúng ta nuôi dưỡng nó, nó sống chắc còn không bằng ăn mày nữa!"
"Lục Khởi phẩm chất không ra sao nhưng rất biết làm ăn, thật không biết sao cậu ta lại nhìn trúng Dung Thù nữa. Bác phải đi bảo mẹ Lục Khởi mới được, đứa con dâu như Dung Thù có cho không bác cũng chẳng thèm!"
"..."
Phó Cảnh Đình đứng ở một bên giường bệnh, nghe mẹ mình nói Dung Thù như vậy, lông mày hơi nhíu lại, trong lòng không mấy dễ chịu.
Dung gia là sụp đổ rồi, nhưng Dung Thù sau khi kết hôn với anh chưa từng đòi hỏi anh điều gì. Ở Phó gia sáu năm đều mang dáng vẻ người vợ hiền thục, anh nghe người làm nói Dung Thù chưa từng cãi lại Vương Thục Cầm câu nào, lúc nào cũng chiều theo bà ta.
Là do Vương Thục Cầm chạy tới Thiên Thịnh quậy phá trước, bị nhân viên Thiên Thịnh quay video lại, chuyện này về sau anh cũng đã đè xuống rồi, vậy mà Vương Thục Cầm lại trút lên đầu Dung Thù.
Sáu năm kết hôn đó, Dung Thù ở Phó gia, dưới tay Vương Thục Cầm đã sống những ngày tháng thế nào?
Nghĩ đến đây, người đàn ông cảm thấy trong lồng ngực âm ỉ đau nhói.
"Mẹ, con và Dung Thù đã ly hôn rồi, mẹ bớt nhắc tới cô ấy đi." Phó Cảnh Đình bực bực ngắt lời thao thao bất tuyệt của Vương Thục Cầm.
Anh cầm lấy chiếc áo khoác trên ghế, vẻ mặt lạnh nhạt: "Nếu mẹ không có việc gì thì ở lại bệnh viện bạn với Manh Âm đi, công ty còn có việc, con về công ty xử lý."
"Được rồi được rồi, con đi đi." Thấy anh lên tiếng, Vương Thục Cầm cũng không dám càm ràm nữa, lập tức ngậm miệng.
Cố Manh Âm dịu dàng dặn dò: "Cảnh Đình, đi đường cẩn thận nhé."
"Ừm."
Ánh mắt dõi theo Phó Cảnh Đình bước ra khỏi phòng bệnh, nụ cười nơi đáy mắt Cố Manh Âm từng chút từng chút biến mất không còn tăm hơi.
...
Mãi đến hơn ba giờ chiều, Dung Thù mới thấy đối phương nhận tiền của mình, đáp lại một chữ "Được".
Cô thật sự không nhớ nổi tối qua quấn quýt lấy người đàn ông này thế nào, nhưng nhìn dáng vẻ của anh ta thì không phải loại người thích dây dưa, hình như còn có chút cao ngạo lạnh lùng.
Rất tốt, cô có thể yên tâm rồi.
Nhưng vẫn còn một điểm khiến Dung Thù rất nghi ngờ, cô suy nghĩ một chút rồi tìm số điện thoại của Trình Hoài gọi sang.
Trình Hoài nghe máy rất nhanh, giọng nói lười biếng: "Dung tổng, có việc gì sao?"
"Tôi biết anh là một trong những ông chủ của hội sở Minh Nguyệt, muốn nhờ anh giúp một việc nhỏ." Dung Thù nhớ lại vài đoạn ngắn có thể nhớ được, nói: "Tối qua tôi từ phòng bao đi ra tới nhà vệ sinh nôn, có một nhân viên phục vụ đi qua đưa cho tôi một chai nước khoáng."
"Ừm?" Trình Hoài vút cao giọng, "Dung tổng có ý gì đây?"
"Uống chai nước đó xong, về sau rất nhiều chuyện tôi đều không nhớ nữa." Dung Thù nói, "Tửu lượng của tôi tôi biết rõ, hơn nữa tôi mới vào nhà vệ sinh nôn xong, sao có thể hoàn toàn mất ý thức được chứ, tôi nghi ngờ chai nước đó có vấn đề."
"Ối chà?" Trình Hoài nhướng mày, cảm thấy chuyện này thú vị rồi đây.
Mười phút trước, lúc Phó Cảnh Đình gửi tin nhắn tới, anh ta mới biết hai người này tối qua làm cái gì trên tầng hội sở, xóa sạch bách đoạn video giám sát đó.
Kết quả bây giờ Dung Thù lại tới tìm anh ta hỏi chuyện này.
Chẳng lẽ Cảnh Đình vì muốn có được vợ cũ mà dùng đủ mọi thủ đoạn, bỏ thuốc vào nước rồi tự biên tự diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân?
Dung Thù vô cùng khó hiểu: "Đang yên đang lành anh 'ối chà' cái gì?"
"Tôi chỉ là không ngờ Dung tổng lại nghi ngờ có người mua chuộc phục vụ." Trình Hoài cười nói, "Bởi vì hội sở đâu đâu cũng có camera, thông tin phục vụ đều trải qua kiểm tra nghiêm ngặt."
"Cứ hỏi tên phục vụ đó đi, có tin tức thì báo cho tôi." Dung Thù sợ anh ta hóng hớt lôi chuyện cũ ra hỏi nên cắt lời trước: "Những gì không nên hỏi thì đừng hỏi!"
Nói xong liền cúp điện thoại.
Khi Dung Thù buông tay xuống, vô tình làm rơi chiếc khăn lụa trên cổ, cô vừa cúi người định nhặt chiếc khăn lụa thì thư ký Đồng gõ cửa, mang tài liệu và cà phê đi vào.
"Dung tổng, cà phê của cô."
Thư ký Đồng nhìn thấy vết hôn rõ mùng một trên cổ Dung Thù, tay cầm cà phê run lên, không ít cà phê sóng ra khỏi ly làm ướt tài liệu.
Bọn họ đã... ngủ với nhau rồi sao?
Cô ấy cúi đầu che giấu thần thái, lấy giấy lau vết cà phê trên tài liệu: "Xin lỗi cô."
"Không sao, tài liệu này chưa ký, hỏng thì in lại bản khác là được." Dung Thù nói, còn mỉm cười khen ngợi Đồng Khê, "Tài liệu cô sắp xếp vô cùng rõ ràng, tiện cho tôi quá, tôi phải cảm ơn Lục Khởi đàng hoàng vì đã đưa cô tới công ty tôi mới được."
"Vâng." Sau khi dọn dẹp cà phê xong, Đồng Khê vẫn cúi đầu, cầm lấy những tài liệu đã xử lý xong: "Dung tổng, tôi xin phép ra ngoài trước."
Dung Thù ngửi ra giọng điệu của thư ký Đồng có gì đó không đúng.
Cà phê đổ ra cô cũng không mắng cô ấy, nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy cảm xúc của thư ký Đồng không tốt?
Lúc tan làm, Dung Thù tự tay đưa tài liệu cho Đồng Khê, muốn trò chuyện với cô ấy chút, nhưng lại phát hiện Đồng Khê vẫn như mọi khi, mỉm cười tươi tắn, còn hẹn mấy đồng nghiệp đi ăn đồ Nhật, giống như sự bất thường lúc chiều chỉ là do cô nhìn lầm.
Thấy cô ấy không sao, Dung Thù cũng không nghĩ nhiều, lái xe trở về Thiển Thủy Wan.
Dung Thù bận rộn cả ngày, lúc này thả lỏng ra mới cảm thấy trên người âm ỉ đau, hình như có liên quan tới tối qua. Cô chỉ muốn về nhà ngâm mình trong bồn tắm thật dễ chịu.
Bước ra khỏi thang máy, Dung Thù nhấc mắt đã nhìn thấy cậu thiếu niên mặc đồng phục nhà trường đang khoanh chân ngồi trước cửa nhà mình, lông mày giật nảy một cái.
Tên tiểu quỷ này sao lại tới nữa rồi!
Phó Cảnh Lâm nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu nhìn một cái, sau đó nhanh nhẹn bò từ dưới đất đứng dậy, bất mãn nói: "Mấy giờ chị mới tan làm hả, về muộn thế này, tôi ngồi trước cửa nhà chị nửa tiếng đồng hồ rồi đấy!"
Bình luận