Chương 43: Người phụ nữ này xem anh là trai bao đấy à?

"Tôi tuyên bố trước mặt các phóng viên, còn có thể là giả sao?" Lục Khởi nhướng mày, "Ngày mai tôi mang ít kẹo hỷ tới cho thư ký Đồng nếm thử nhé."

"Căn... vâng..."

Lục Khởi từ nhỏ đến lớn chẳng bao giờ đứng đắn, Dung Thù đã quen rồi, mặt không cảm xúc gạt tay cậu ra, bước vào văn phòng.

"Một ấm Phổ Nhĩ, một ly cà phê không đường." Lục Khởi dặn dò xong liền theo sau Dung Thù vào văn phòng, "Bảo bối, đợi cậu xử lý xong việc chúng ta bàn chuyện thâu tóm Gia Ngẫu nhé, buổi sáng tớ còn tra thử Gia Ngẫu..."

Thư ký Đồng nhìn Lục Khởi đi vào văn phòng, cửa nhanh chóng đóng lại, tiếng nói chuyện của cậu cũng bị ngăn cách.

Cô ấy siết chặt tài liệu trong tay, ánh mắt ảm đạm.

...

Dung Thù vốn vì chuyện mất thân tối qua mà đầu óc có chút rối loạn.

Cô không thể tập trung làm việc, Lục Khởi nói gì cô cũng không lọt tai, cuối cùng còn chê Lục Khởi ồn ào mà đá cậu ra khỏi văn phòng.

Đến giữa trưa, Dung Thù mới bình tĩnh lại.

Cô và Phó Cảnh Đình đã ly hôn từ lâu, cô là người độc thân, cho dù ngủ với người đàn ông lạ mặt thì cũng chẳng sao cả.

Điều khiến Dung Thù thắc mắc là tửu lượng của cô xưa nay vốn tốt, tối qua vào nhà vệ sinh nôn xong vẫn rất tỉnh táo, sao sau đó lại say khướt?

Hơn nữa quen biết người đàn ông đó thế nào, lên phòng ra sao, cô đều hoàn toàn không nhớ rõ.

Dung Thù nhớ tới tờ giấy ghi chú viết số điện thoại xé ra lúc rời đi buổi sáng, cô móc từ trong túi áo khoác ra, tìm kiếm số này trên WeChat.

Rất nhanh đối phương đã chấp nhận yêu cầu kết bạn của cô.

Chưa đợi đối phương lên tiếng, Dung Thù đã gửi tin nhắn sang trước.

Dung Thù: Chúng ta đều là người trưởng thành cả rồi, tối qua chỉ là trò chơi giữa những người trưởng thành thôi, quên đi là tốt cho cả anh và tôi.

Dung Thù: [Chuyển khoản 88.888 NDT]

Lúc này, Phó Cảnh Đình vẫn đang ở bệnh viện chăm sóc Cố Manh Âm.

Tối qua nghe tin Cố Manh Âm bị đưa vào phòng cấp cứu, anh rất lo lắng. Sau khi đến bệnh viện mới biết Cố Manh Âm không sao, chỉ là rách da trán, cộng thêm rạn xương hai chân nhẹ, cần nhập viện một thời gian.

Cố Manh Âm cũng nhanh chóng tỉnh lại, nắm lấy tay anh, mắt đỏ ửng, giọng nói nghẹn ngào: "Cảnh Đình, em sợ lắm, anh ở lại đây được không?"

Phó Cảnh Đình không lỡ từ chối, đành bảo trợ lý Trương đưa Cố phu nhân về, còn mình ở lại bệnh viện.

Buổi sáng thấy sắc mặt Cố Manh Âm vẫn còn tái nhạt, anh đành bảo trợ lý Trương mang máy tính tới, ở trong phòng bệnh xử lý công việc, đồng thời ở bên Cố Manh Âm.

Đến trưa, điện thoại Phó Cảnh Đình rung lên, có tin nhắn WeChat mới tới.

Anh bấm vào phát hiện là WeChat cá nhân, đoán là Dung Thù đã kết bạn với mình nên liền chuyển tài khoản.

Phó Cảnh Đình vừa chấp nhận yêu cầu kết bạn của Dung Thù, còn đang suy nghĩ làm sao để nhắc về chuyện tối qua thì Dung Thù đã gửi tin nhắn tới, tiếp đó lại chuyển khoản cho anh.

Nhìn tin nhắn đó của Dung Thù, dần dần, lông mày người đàn ông cau lại, mặt cũng đen như đít nồi.

Người phụ nữ này...

Bất thình lình, phía trên màn hình điện thoại nhảy ra một tin tức.

Thấy trong tin tức nhắc tới Dung Thù, anh ma xui quỷ khiến bấm vào, phát hiện trong video, Lục Khởi ôm lấy Dung Thù, làm rõ tin đồn giữa Dung Thù và Lê Xuyên trước đó với các phóng viên, cao điệu tuyên bố đang hẹn hò với Dung Thù, còn không quên châm biếm anh một trận.

Tin tức này, cộng thêm những lời nói bừa lúc say khướt của Dung Thù tối qua, khiến trong lòng Phó Cảnh Đình dấy lên cảm giác bực bội bồn chồn.

Tối qua nếu như không phải là anh, có phải đổi thành bất kỳ người đàn ông nào tiến lên giúp đỡ thì cô cũng sẽ không từ chối?

Cố Manh Âm vừa gọi video xong với Cố phu nhân, tâm trạng rất tốt, vừa định hỏi Phó Cảnh Đình buổi trưa ăn gì thì phát hiện áp lực quanh người Phó Cảnh Đình thấp thấy rõ, sắc mặt u uất sa sầm, không khỏi siết chặt chăn.

Chẳng lẽ, lại là vì Dung Thù?

"Cảnh Đình." Cố Manh Âm dịu dàng nói, "Em thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại, có phải rất bận không? Hay là anh về công ty trước đi, em ở một mình cũng được."

Ánh mắt Phó Cảnh Đình dời khỏi điện thoại: "Không bận, hôm nay anh ở bệnh viện với em."

"Vâng." Cố Manh Âm mỉm cười, "Vậy trưa nay anh muốn ăn gì?"

Cô ta làm bộ định đặt đồ ăn ngoài, khi mở điện thoại ra lần nữa thì "vô tình" bấm vào một ứng dụng tin tức, đọc vài dòng tin tức đó rồi ngạc nhiên nói: "Cảnh Đình anh xem tin tức chưa, cô Dung và Lục Khởi ở bên nhau rồi."

"Ừm, anh vừa thấy thông báo tin tức rồi."

"Trước đây cô Dung nhất quyết đòi ly hôn với anh, em còn thấy có lỗi với cô ấy, nhưng giờ thì em yên tâm rồi." Cố Manh Âm nói, "Cô Dung đã tìm được hạnh phúc của mình, biết đâu đám cưới còn tổ chức trước cả chúng mình đấy."

Ánh mắt Phó Cảnh Đình thâm trầm xuống, không hiểu sao lại thốt ra một câu: "Lục Khởi không hợp với cô ấy."

Cố Manh Âm ngẩn ra một chút, nhanh chóng mỉm cười nói: "Sao lại thế được? Bọn họ là thanh mai trúc mã mà, hơn nữa Lục mẫu luôn coi Dung Thù như con dâu để đối xử, Lục Khởi cũng từng nói với bạn bè rằng chỉ cần Dung Thù nói một câu, dù là hôm nay cô ấy muốn kết hôn thì anh ấy cũng cưới."

"Cảnh Đình, có phải cô Dung có bạn trai rồi khiến anh không dễ chịu không?" Cố Manh Âm cẩn thận hỏi, sắc mặt tái nhạt, yếu đuối đáng thương.

"Không phải." Phó Cảnh Đình đáp.

Lục Khởi có hợp với Dung Thù hay không không phải chuyện anh nên bận tâm.

Dù sao Dung Thù cũng đã gửi WeChat nói quên chuyện tối qua đi, không cần anh phải chịu trách nhiệm, vậy anh cũng không cần bận lòng nữa.

Phó Cảnh Đình bước tới trước giường bệnh, lòng bàn tay xoa xoa tóc Cố Manh Âm, giọng điệu trầm lắng: "Lục Khởi đào hoa nổi tiếng bên ngoài, anh nói bâng quơ vài câu thôi. Anh kết hôn với Dung Thù là vì em, cũng sẽ không có tình cảm, em mới là người phụ nữ anh cần yêu thương trân trọng."

Người đàn ông hôn lên trán cô ta: "Ngoan, nghỉ ngơi cho tốt đi, anh thấy em chắc không muốn tới lúc đó phải ngồi xe lăn đính hôn với anh đâu nhỉ?"

Cố Manh Âm lập tức lắc đầu, nũng nịu: "Tất nhiên là không rồi, như thế xấu hổ chết mất! Hay là buổi trưa em không ăn nữa, em sợ nằm lười không vận động tới lúc đó không mặc vừa váy cưới, anh muốn ăn gì em đặt cho anh nhé?"

Phó Cảnh Đình mở điện thoại ra, rất nhanh đã đặt xong bữa trưa: "Không ăn không được, anh đặt đều là món em thích ăn."

"Cảnh Đình anh nhất định là cố ý, muốn nuôi em béo mầm lên để em xấu mặt chứ gì." Cố Manh Âm đấm nhẹ hai cái vào người anh, giọng điệu nũng nịu rất đậm.

Cô ta tựa vào ngực người đàn ông, cảm nhận sự hạnh phúc ngập tràn.

Thật ra rạng sáng lúc Phó Cảnh Đình ngủ, cô ta từng tỉnh lại, chuẩn bị nhận ảnh đối phương gửi tới để sắp xếp báo chí đưa tin, không ngờ đối phương không những không gửi ảnh tới mà phản lại còn chuyển trả lại tiền cho cô ta.

May mà đoạn ghi âm còn lại đã mang tới sóng gió không nhỏ cho Dung Thù.

Cô ta còn phải cảm ơn Lục Khởi đấy!

"Đợi em xem anh đặt những gì nào." Tâm trạng Cố Manh Âm cực kỳ tốt, cầm lấy điện thoại của Phó Cảnh Đình, khi nhìn thấy bữa trưa anh đặt, nụ cười sững lại.

Những món này, đều không phải món cô ta thích ăn...

"Bất ngờ lắm sao?" Phó Cảnh Đình cười khẽ, "Trước đây em hôn mê mấy năm, nhưng những đồ vật, món ăn em thích, lúc chúng ta viết thư qua lại em từng nói, anh vẫn luôn nhớ rõ, biết em thích ăn xoài nên anh còn đặt một phần chè xoài."

Rõ ràng những bức thư đó cô ta đã đốt hết rồi, tại sao anh vẫn còn nhớ nội dung trong thư, nhớ tới người bạn qua thư đó!

Cố Manh Âm gạt đi sự chua xót trong lòng, ôm lấy người đàn ông dịu dàng nói: "Cảnh Đình, sở thích và khẩu vị của con người sẽ thay đổi mà. Bắt đầu từ hôm nay, anh chỉ cần nhớ những thứ hiện tại em thích ăn thôi, có được không?"

Phó Cảnh Đình cũng không nghĩ nhiều, ừm một tiếng.

Cố Manh Âm thỏa mãn.

Cô ta ngẩng đầu nhìn đôi môi mỏng của người đàn ông, đột nhiên vươn tay ôm lấy anh, kéo anh xuống rồi hôn lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập