Chương 42: Tối qua đi tìm trai lạ à?

Khi Dung Thù tỉnh dậy vào buổi sáng, cô vẫn còn chịu tác dụng phụ của trận say dường như hơi đau đầu nhẹ.

Cô vừa xoa thái dương vừa ngồi dậy từ trên giường, chiếc chăn trượt xuống, rất nhanh cô cảm thấy se lạnh, cúi đầu nhìn lại, trên người chỉ mặc một chiếc áo hai dây!

Rốt cuộc là thế nào?

Dung Thù vừa định vén chăn bước xuống giường, khóe mắt liếc qua thì thấy bên gối còn có một người đàn ông. Người đàn ông để trần lồng ngực ngủ rất say, tóc mái rủ trước trán, ngũ quan đẹp trai tuấn tú, khiến cô chấn động đến mức trợn tròn mắt, lâu lắm không nói thành lời.

Tối qua hình như cô uống quá chén, đầu óc mơ mơ màng màng, nhưng hình như mơ hồ nghe thấy giọng nói của Phó Cảnh Đình...

Chẳng lẽ tối qua cô bị kích động quá đỗi nên đã tùy tiện tìm một người đàn ông ngủ cùng?

Vừa nghĩ tới việc mình đã ngủ với một người đàn ông lạ mặt, Dung Thù thậm chí không dám nhìn người đàn ông bên gối thêm một lần nào nữa. Cô lấy quần áo trên ghế thay vào, vừa định lấy túi xách để lại chút tiền nhưng tìm một vòng lại không thấy túi đâu.

Lúc lấy giấy ghi chú định để lại số điện thoại, cô mới phát hiện bên trên đã viết sẵn một dãy số, không biết có phải người đàn ông sợ cô thức dậy sớm bỏ chạy nên để lại hay không.

Dung Thù xé tờ giấy ghi chú, như chạy trốn mà rời khỏi căn phòng đó.

Nửa tiếng sau, Dung Thù đã về nhà tắm rửa rồi bắt taxi đến công ty, người vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn, vẫn còn trong trạng thái bàng hoàng vì "mất thân".

"Dung tổng tới rồi!"

Dung Thù vừa bước xuống xe taxi, chân còn chưa đứng vững thì một đám phóng viên từ bốn phương tám hướng xông tới vây quanh cô, đèn flash gần như dí sát vào mặt cô mà chụp.

"Dung tổng, người đàn ông trong đoạn ghi âm đó là ai?"

"Giọng nói đó hình như không giống giọng của nam người mẫu họ Lê trước đó, xin cô giải thích một chút!"

"Dung tổng, cô đến Thiên Thịnh là vì công việc, hay vì cái danh phó tổng này có thể tạo thuận lợi cho cô đong đưa đàn ông?"

"..."

Nhất thời vô số câu hỏi sắc nhọn của giới phóng viên như những quả bom, liên tục ném về phía cô.

Tuy không biết đoạn ghi âm trong miệng các phóng viên là gì, nhưng Dung Thù nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản, không để họ bắt bài được một chút bất thường nào, đồng thời đẩy họ ra muốn thoát khỏi vòng vây.

"Xin lỗi, nhường đường giúp tôi."

"Dung tổng không dám trả lời, là có tật giật mình phải không?" Có phóng viên lên tiếng hỏi, "Nghe nói cô và Phó tổng ly hôn cũng vì đời sống riêng tư của cô không đứng đắn?"

"..."

Lúc này, Lục Khởi chen qua đám đông phóng viên tiến vào, như người hùng bảo vệ mỹ nhân ôm lấy Dung Thù, đớp lại tên phóng viên đó: "Anh cũng nói là nghe nói, vậy có thể là thật sao? Tôi còn nghe nói anh là GAY đấy, anh nói xem anh có phải không?"

Tên phóng viên bị Lục Khởi mắng đến mức mặt mày xanh xám.

Lục Khởi lườm một cái, vừa đẩy mấy cái micro đang chen tới vừa nói: "Giọng nam nói chuyện trong đoạn ghi âm là tôi, không tin các người cứ lấy giọng tôi đi so sánh là biết ngay."

"Dung Thù là bạn gái tôi, chúng tôi đang hẹn hò, chỉ là cô ấy kín tiếng không muốn công khai thôi. Còn về việc các người nói cô ấy hẹn hò với Lê Xuyên đều là nói nhảm! Chúng tôi và Lê Xuyên đều là bạn bè, bạn bè đi ăn cơm chung thì làm sao?"

"Còn nữa, bạn gái tôi và Phó tổng là ly hôn êm đẹp, còn về chuyện ngoại tình ấy à..." Lục Khởi cười khẩy, "Chi bằng các người đi hỏi Phó tổng xem, chưa kết hôn mà ngày nào cũng chạy đến bệnh viện chăm sóc người phụ nữ khác rốt cuộc là có ý gì?"

"Được rồi được rồi, những gì cần nói tôi cũng nói rồi, giải tán hết đi!" Lục Khởi đẩy đám phóng viên ra, chen ra ngoài.

"Bạn gái tôi vốn nhát gan, các người đừng làm cô ấy sợ, không bới móc được tin tức gì từ cô ấy đâu. Tôi nghe nói Phó tổng sắp tái hôn rồi, chi bằng các người đi theo tin tức của Phó tổng đi, lấy tiền thưởng từ chỗ anh ta dễ hơn đấy."

Dung Thù: "..."

Lục Khởi vừa đẩy vừa linh hoạt di chuyển, rất nhanh đã ôm Dung Thù phá vỡ vòng vây đi vào Thiên Thịnh.

Dung Thù quay đầu nhìn đám phóng viên chưa giải tán ngoài cửa, giơ ngón tay cái với Lục Khởi: "Cậu đúng là đỉnh thật đấy, hồi nhỏ ở nhà tớ không ăn cơm thừa rồi."

Sau khi ly hôn nếu không nhờ Lục Khởi thường xuyên giúp đỡ, ước chừng cô tiêu đời rồi.

"Chúng mình ở bên nhau hơn hai mươi năm, giờ cậu mới phát hiện tớ giỏi à?" Lục Khởi hừ một tiếng, ôm lấy cô đi vào thang máy, bấm nút chọn tầng xong, ánh mắt dò xét mới dừng trên người Dung Thù, "Tối qua cậu đi ra ngoài rồi không về, đi đâu đấy, túi cũng không mang theo?"

Lục Khởi tra hỏi, "Có phải đi tìm trai lạ không?"

Nghe cậu ấy nói vậy, Dung Thù sực nhớ tới cảnh tượng chấn động nhìn thấy buổi sáng, còn có trên cổ lúc tắm nữa...

"Tối qua tớ không khỏe, thấy mọi người đang vui vẻ nên không quấy rầy, về trước rồi." Dung Thù nói dối mà mặt không biến sắc, còn nhanh chóng đánh trống lảng, "Chuyện đoạn ghi âm phóng viên nói là thế nào?"

Lục Khởi nhíu mày, vừa rút điện thoại ra vừa chửi rủa: "Tối qua có kẻ lắp đồ lén trong phòng bao."

Cậu mở đoạn ghi âm lên cho Dung Thù nghe.

Đoạn ghi âm này là những lời Lục Khởi trêu chọc Dung Thù ở phòng bao tối qua, đoạn sau Dung Thù có giải thích chuyện này với Trần Tinh Nhuộc, nhưng đoạn ghi âm lại cố tình bị cắt đứt, còn thêm vào một số tiếng động mờ ám của nam nữ khiến đoạn ghi âm làm người nghe liên tưởng mờ ám.

"Cắt ghép một câu nói bình thường thành ra thế này, kẻ đó cũng thật tốn công vô ích đấy." Dung Thù cười khẩy, "Xem camera có tra ra ai làm không?"

"Không tra được, khó lắm." Lục Khởi lắc đầu thở dài, "Hôm qua có mấy nhân viên phục vụ ra vào phòng bao, căn bản không biết ai ra tay, tra hỏi từng người một cũng chưa chắc hỏi ra được gì."

Dung Thù cũng hiểu rõ, sắc mặt trở nên có chút ngưng trọng.

Nhưng kẻ chủ mưu sau lưng tạo ra đợt dư luận này, trong lòng cô có một đối tượng nghi vấn rõ ràng — Cố Manh Âm.

Cô vừa ly hôn với Phó Cảnh Đình, bạn bè trong giới ít, hầu như không kết thù với ai.

Cố Manh Âm luôn có định kiến với cô, hơn nữa tối qua Lục Khởi ở phòng bao còn sỉ nhục Cố Manh Âm một trận tơi bời, Cố Manh Âm hoàn toàn có động cơ ra tay với cô.

Chỉ là không có bằng chứng chứng minh chuyện này do Cố Manh Âm thuê người làm.

"Tớ thấy bình thường cậu ít khi quàng khăn khăn lụa, sao hôm nay lại quàng khăn lụa?" Lúc Dung Thù đang ngẩn ngơ, Lục Khởi đã liếc thấy chiếc khăn lụa trên cổ cô, nhạy bén cảm thấy có gì đó không đúng, "Cậu không phải thật sự đi tìm trai lạ tối qua đấy chứ?"

Cậu đưa tay qua định kéo chiếc khăn lụa ra: "Có phải đang che vết hôn không?"

"Đã bảo là không có rồi." Dung Thù đập mạnh vào tay cậu, cố giữ bình tĩnh, "Làm gì có tên trai lạ nào đẹp trai bằng cậu chứ!"

Lục Khởi ngơ ra vài giây, sau đó đánh giá Dung Thù từ trên xuống dưới, xoa cằm chẹp chẹp miệng: "Tớ đúng là rất muốn dùng thân thể để an ủi cậu, nhưng bảo bối à cậu gầy quá, tớ thích người đẫy đà chút, ngực nở mông cong cơ."

Dung Thù: "..."

Khi cửa thang máy mở ra, Dung Thù bước ra trước: "Cậu không có việc gì thì về công ty mình đi, ở đây tớ không cần cậu giúp đâu!"

"Bảo bối cậu thật vô tình." Lục Khởi đi theo tới, khoác tay lên vai cô, "Vừa rồi nếu không có tớ thì cậu đã bị mấy câu hỏi của phóng viên phun chết rồi, giờ dùng xong rồi vứt bỏ tớ à? Cậu là bạn gái tớ đấy nhé, công ty tớ dù trời có sập xuống thì cậu vẫn quan trọng hơn!"

Thư ký Đồng vừa đưa tài liệu xong đi ra khỏi văn phòng của Dung Thù thì nghe thấy câu này của Lục Khởi.

Thấy Lục Khởi thân mật ôm Dung Thù, trên mặt cô ấy hiện rõ sự kinh ngạc, hỏi: "Dung tổng, hai người... thật sự quen nhau rồi sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập