Chương 46: Hóa ra kẻ hề lại là chính cô
Phó Cảnh Lâm tức tới đỏ cả mặt, vừa định tranh luận với cô rằng mình vẫn còn ưu điểm thì điện thoại đặt trên bàn trà vang lên.
Thấy người gọi là anh trai mình, Phó Cảnh Lâm trong lòng liền nhụt chí.
Dung Thù cũng liếc thấy, nhanh hơn cậu một bước cầm lấy điện thoại nghe máy, còn bấm bật loa ngoài: "Phó tổng, gọi điện tới có phải là vì biết em trai anh mất tích rồi không?"
Đầu dây bên kia im lặng một chút, sau đó giọng nói trầm thấp của người đàn ông truyền đến: "Phó Cảnh Lâm, xuống cổng Nam, ba phút."
"Anh, ba phút không đủ đâu." Phó Cảnh Lâm gào lên, nhưng không dám công khai cãi lại Phó Cảnh Đình: "Nơi cô ấy ở gần cổng Bắc..."
"Hai phút." Giọng điệu người đàn ông càng thêm âm u.
Phó Cảnh Lâm sợ tới mức run bắn cả người, sau khi cúp điện thoại, liền nhanh chóng vác ba lô lên vai, chẳng cần Dung Thù đuổi, tự mình lao ra phía cửa.
Khi mở cửa chuẩn bị đi, Phó Cảnh Lâm ngoảnh lại cảnh cáo Dung Thù: "Cô nhận quà của tôi rồi, thứ Bảy nhất định phải tới trường giúp tôi! Nếu cô mách anh tôi, tôi cũng sẽ nói với anh ấy rằng cô vừa ly hôn với anh ấy xong đã ngủ với tiểu bạch kiểm rồi!"
Dung Thù cạn lời.
Phó Cảnh Lâm dùng tốc độ chạy nhanh nhất từ trước đến nay, vừa vặn hai phút chạy tới cổng Nam.
Vừa tới bên đường đã nhìn thấy chiếc xe đắt tiền của anh trai mình, chính chủ đang ngồi ở ghế lái hút thuốc, tư thái thong dong, làn khói vờn quanh đầu ngón tay.
Cậu thở hồng hộc leo lên ghế phụ, tự thắt dây an toàn.
Phó Cảnh Đình lạnh tống liếc cậu một cái, toàn thân tỏa ra áp lực thấp, khiến Phó Cảnh Lâm cúi đầu không dám nói năng gì.
Đợi xe chạy ra đường lớn, lăn bánh êm ru rồi, Phó Cảnh Đình mới cất lời: "Không phải đã nói với cậu là đừng tới chỗ cô ta sao, cậu coi lời tôi như gió thoảng bên tai à?"
"Trên người em không mang tiền..."
Phó Cảnh Đình cười khẩy: "Khách sạn dưới trướng Phó thị có mấy cái, ai mà không biết cậu là nhị thiếu gia nhà họ Phó."
"Dạo này dạ dày em không tốt, tới chỗ cô ấy bồi bổ chút." Phó Cảnh Lâm đành liều mạng nói: "Chị dâu nấu ăn rất ngon, anh không phải cũng biết sao?"
Nói xong cậu mới nhận ra mình xưng hô sai, lập tức sửa lại: "Là chị dâu cũ. Anh, hai người ly hôn rồi, cũng không đến mức em tới chỗ cô ấy ăn cơm cũng không được chứ? Với lại là cô ấy mở cửa cho em, nấu cơm cho em, em đâu có ép buộc."
Người đàn ông lại hừ lạnh một tiếng, rõ ràng không tin lời bịa đặt của cậu.
"Anh, thật ra chị dâu cũ tốt lắm." Phó Cảnh Lâm cẩn thận lên tiếng.
Cậu chỉ trông cậy vào Dung Thù tới trường giúp mình một tay, nên muốn nói giúp cô vài câu trước mặt anh trai, hơn nữa Dung Thù quả thực khá tốt.
Có đôi khi, xem một người có tốt hay không không thể chỉ nghe lời người khác đánh giá, mắt thấy mới là thực.
Thấy Phó Cảnh Đình không nói lời nào, Phó Cảnh Lâm lấy hết dũng khí nói tiếp: "Em nghe nói công ty nhà cô ấy dạo này không ổn lắm, anh giúp chút đi, hoặc lúc nào rảnh dạy cô ấy cách làm ăn kinh doanh. Lúc ly hôn với anh cô ấy chẳng lấy thứ gì, sống khá vất vả..."
Chuyện Dung Thù trước đây từng hẹn hò qua mạng với người khác, cậu cũng quyết định không nói cho anh trai biết nữa.
Dù sao thì ai mà chẳng có quá khứ?
"Mặt còn đau không?" Phó Cảnh Đình ngắt lời cậu.
Phó Cảnh Lâm liếm liếm bên trong khoang miệng: "Lúc trước đau, cô ấy bôi thuốc cho em xong thì không đau nữa."
"Về rồi thì xin lỗi mẹ một tiếng, bóng rổ cũng đừng chơi nữa, tập trung học hành cho đàng hoàng." Phó Cảnh Đình đặt tay lên cửa xe, vẻ mặt lạnh tùng: "Lúc tôi mười sáu tuổi, ba đã giao cho tôi một đống việc, còn bắt tôi vào cấp cao của Phó thị học tập."
Ánh mắt Phó Cảnh Lâm tối sầm lại, cử động môi định nói gì đó, Phó Cảnh Đình đã thản nhiên cất lời trước: "Hay là ngày mai cậu muốn đi nước ngoài du học luôn?"
Phó Cảnh Lâm không dám cãi lời người đàn ông, cúi đầu câm nín hoàn toàn.
...
Dung Thù chẳng để tâm đến lời của Phó Cảnh Lâm, cô bận rộn họp hành, xử lý một đống công việc.
Đến khi Lục Khởi có thời gian tới Thiên Thịnh, cô gọi nhóm làm việc lại, cùng Lục Khởi mở một cuộc họp bàn thảo luận phân tích việc thâu tóm Giai Ngẫu, cuối cùng đưa ra ý kiến thống nhất.
Giai Ngẫu nếu chỉnh đốn đàng hoàng có thể trở thành cánh tay đắc lực của Thiên Thịnh, hơn nữa mức giá thâu tóm Dung Thù cũng có thể gánh được.
Nhưng muốn thâu tóm Giai Ngẫu thì người tìm đến ông chủ đàm phán quá nhiều, ông chủ Giai Ngẫu bị làm phiền tới mức phát phiền, sau khi đi du lịch nước ngoài vào tháng Mười Hai thì chưa từng quay về, điện thoại cũng trong trạng thái không có người nghe máy, muốn liên lạc với ông ta vô cùng khó khăn.
Mấy ngày nay Dung Thù đều bận rộn tìm kiếm các mối quan hệ, muốn liên lạc với ông chủ Giai Ngẫu nhưng đều không nghe ngóng được gì.
Cô phiền tới mức phát điên, thiên hạ lại nhằm đúng buổi sáng gọi tới mấy cuộc điện thoại, đều là do Phó Cảnh Lâm gọi, hỏi cô mấy giờ tới trường.
Cô trực tiếp kéo vào danh sách đen.
Sau đó Phó Cảnh Lâm dùng điện thoại bàn của trường gọi cho cô, giọng điệu không hề hống hách chút nào, thậm chí còn có chút van xin: "Đêm đó anh tôi đón tôi về, tôi còn nói tốt cho cô trước mặt anh ấy, cô không thể giúp tôi một lần sao?"
"Xin cô đấy, nếu cô không tới thì cuộc đời tôi coi như chấm hết rồi."
Dung Thù vừa tức vừa buồn cười.
Một thằng nhóc mười sáu tuổi, cuộc đời mới chỉ vừa bắt đầu, chỉ vì không được chơi bóng rổ mà đã thấy cuộc đời u tối rồi sao?
Cô tàn nhẫn cúp điện thoại, không thèm đếm xỉa tới. Nhưng khi bận xong công việc nghỉ ngơi, Dung Thù nhớ lại giọng điệu khúm núm khi Phó Cảnh Lâm gọi tới, lại hơi mủi lòng.
Cô quen Phó Cảnh Lâm lâu như vậy, ngoại trừ anh trai cậu ta ra, đây là lần đầu tiên thấy cậu ta van xin người khác như thế.
"Sếp, cô bận không?" Trần Tinh Nặc gõ gõ cánh cửa đang mở, sau đó đi vào: "Bà nội em sức khỏe không tốt, em muốn xin nghỉ ba ngày về thăm bà."
Nghe cô ấy nhắc tới người nhà, Dung Thù liền nhớ tới Phó lão phu nhân.
Sau khi cô ly hôn với Phó Cảnh Đình cũng cắt đứt liên lạc với Phó lão phu nhân, không biết sức khỏe bà lão có tốt không.
"Được rồi, nếu em gấp thì hôm nay đi luôn cũng được, tôi duyệt." Dung Thù nói: "Nếu muốn ở lại nhà thêm vài ngày thì khi về nộp đơn xin nghỉ bổ sung sau."
Mắt Trần Tinh Nặc sáng lên: "Chà, Dung tổng chị tốt quá, vừa đẹp người vừa đẹp nết!"
Tuy nhiên sau khi xin được nghỉ, cô ấy cũng không vội đi ngay mà nói với Dung Thù: "Dung tổng, em có một người bạn gia cảnh rất nghèo, ngày nào cũng phải làm ba công việc, em muốn giúp cậu ấy nhưng lại không muốn làm tổn thương đến tự trọng của cậu ấy, chị có thể giúp em không?"
"Cậu ta bao nhiêu tuổi rồi, biết làm gì?" Dung Thù hỏi: "Nếu không biết làm gì thì tới Thiên Thịnh làm bảo vệ cũng được, tôi trả lương cao cho cậu ta một chút."
Trần Tinh Nặc và Lục Khởi là bạn học cùng trường, nếu có thể chiếu cố bạn của cô ấy thì Dung Thù cũng sẵn lòng chiếu cố.
"Em sắp xếp xong hết rồi, chỉ cần Dung tổng đồng ý là được." Trần Tinh Nặc cười hì hì nói: "Cứ để cậu ấy làm tài xế cho chị, khi nào cần dùng xe thì gọi cậu ấy, tiền lương em trả cho cậu ấy."
Dung Thù quả thực cần một tài xế, thỉnh thoảng lái xe giúp mình: "Được rồi, tiền lương tôi trả, dù sao thu nhập của em cũng không cao."
"Không sao đâu, em có nhà mà." Trần Tinh Nặc phẩy phẩy tay, hoàn toàn không bận tâm: "Nhà ở nội thành bán ra được khối tiền đấy, đủ để trả lương cho cậu ấy một năm rồi."
Dung Thù ngẩn người ra một chút, hỏi: "Em chỉ có căn nhà này hay là..."
"Nhiều căn lắm ạ, biệt thự em cũng có mấy căn," Trần Tinh Nặc chống cằm nhớ lại: "Đều là mẹ em mua cho, nhưng em cũng quên mất mua ở đâu rồi. Dung tổng chị muốn mua nhà không, em bán giảm giá 90% cho chị một căn biệt thự nhé?"
"..." Dung Thù tuyệt vọng xoa xoa trán.
Vừa rồi cô còn xót xa Trần Tinh Nặc thu nhập không cao, kết quả người ta là ra đời trải nghiệm cuộc sống, kẻ nghèo lại chính là bản thân cô.
Lát nữa Dung Thù phải tới trường của Phó Cảnh Lâm nên giao chìa khóa xe cho Trần Tinh Nặc, bảo cô ấy gọi người bạn đó tới, chút nữa lái xe đưa cô đi.
Khoảng mười lăm phút sau, Trần Tinh Nặc gọi điện tới: "Dung tổng cậu ấy tới rồi, đang ở dưới nhà chờ chị. Chị nói chuyện với cậu ấy chú ý một chút nhé, đừng để cậu ấy nhận ra điều gì."
"Biết rồi."
Dung Thù thu dọn xong rời khỏi công ty, sau khi nhìn thấy xe của mình liền đi thẳng tới, kéo cửa sau leo lên.
"Bạn của Tinh Nặc phải không?" Dung Thù vừa hỏi vừa ngẩng đầu, vừa định bảo tài xế đi đâu thì tài xế cũng vừa vặn xoay người nhìn cô, đôi mắt hẹp dài đong đầy ý cười.
Bình luận