Chương 34: Đồ trà xanh đĩ rưởi

Phó Cảnh Đình đang nhìn những lá thư đó thẫn thờ thì cửa phòng ngủ bị gõ nhẹ vài cái, ngay sau đó có người đẩy cửa bước vào.

"Em thấy phòng ngủ của anh còn sáng đèn, đoán là anh vẫn đang bận." Cố Mạn Âm đi vào mặc chiếc áo ngủ màu xanh lam thẫm, sợi dây đai buộc lỏng lẻo ngang hông, để lộ xương quai xanh cùng một khoảng da thịt trắng nõn, trên người còn xịt nước hoa, trông vô cùng quyến rũ.

Cô ta đặt ly trà hoa quả lên bàn, cố tình ghé lại rất gần người đàn ông: "Em có làm một ly trà hoa quả, anh uống vào làm việc cho tỉnh táo hơn."

"Anh làm xong rồi." Phó Cảnh Đình nói, kéo hộc bàn ra, đem những lá thư bên trong cho cô ta xem, "Lúc anh định lấy mực thì nhìn thấy mấy lá thư ngày xưa, không ngờ chúng ta lại viết thư qua lại nhiều như thế này."

Khi nhìn thấy những lá thư đó, Cố Mạn Âm hốt hoảng trong thoáng chốc, nhưng rất nhanh đã giữ vững lại tinh thần: "Thư từ sáu bảy năm trước rồi, sao anh vẫn còn giữ thế?"

"Rất có ý nghĩa kỷ niệm." Ngón tay Phó Cảnh Đình vuốt ve qua những lá thư, đáy mắt hiện lên vài phần ý cười.

Bởi vì em là người phụ nữ đầu tiên khiến anh xao xuyến.

Cố Mạn Âm áp tới ôm lấy người đàn ông, cơ thể cũng thuận thế tựa vào người anh: "Cảnh Đình, dù sao em cũng đã ở bên cạnh anh rồi, những lá thư này cũng chẳng cần dùng tới nữa, ngày mai bảo người làm đem đi vứt nhé?"

Thấy người đàn ông không lên tiếng, cô ta giả vờ uất ức nói: "Anh giữ lại những lá thư này chẳng khác nào cứ mãi hoài niệm về quá khứ. Lẽ nào một người bằng xương bằng thịt như em đây lại không bằng mấy lá thư này sao? Anh vẫn muốn viết thư với em chứ không muốn em ở bên anh à?"

Thấy dáng vẻ uất ức của cô ta, Phó Cảnh Đình cũng có chút xót xa.

Cố Mạn Âm nói không sai, bản thân cô ta đã ở bên cạnh anh rồi, còn về những lá thư này, giữ hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Phó Cảnh Đình xoa xoa mái tóc cô ta: "Được, ngày mai bảo người làm xử lý."

"Vâng!" Trên mặt Cố Mạn Âm hiện lên nụ cười nhè nhẹ, ngửi mùi hương dễ chịu trên người nam nhân, không khỏi xao động.

Cô ta mau chóng lấy hết dũng khí ghé sát vào, hôn lên yết hầu của người đàn ông.

Cơ thể Phó Cảnh Đình cứng đờ vài giây. Đến khi Cố Mạn Âm hôn tới cằm anh, anh không hề ôm chặt cô ta vào lòng mà lại bất động thanh sắc đẩy ra.

Cố Mạn Âm đã cởi dây áo tắm ra, để lộ ra một mảng lớn làn da tuyết trắng.

Đối mặt với sự quyến rũ của cô ta, nét mặt người đàn ông không hề biến đổi, càng không nhìn thêm dù chỉ một giây, mà là giúp cô ta mặc lại áo tắm cẩn thận.

"Cảnh Đình, chúng mình đã sống chung với nhau rồi mà." Bị anh từ chối như thế, dù Cố Mạn Âm có táo bạo đến mấy thì lúc này cũng cảm thấy cực kỳ ngượng ngùng, "Chuyện gì cũng có thể làm được mà, hay là... anh chê bai em?"

Họ đã ở chung với nhau rồi, làm chuyện thân mật tới đâu cũng được, thế nhưng Phó Cảnh Đình đối với sự khêu gợi của cô ta lại chẳng có chút ham muốn nào.

Phó Cảnh Đình cũng có phần bực bội.

Nhưng thấy hốc mắt Cố Mạn Âm ửng đỏ, anh chỉ đành dịu giọng an ủi: "Em vừa mới bình phục, cơ thể vẫn cần phải bồi bổ thêm. Chuyện này, sau này hãy tính tiếp."

"Vâng, được ạ." Cố Mạn Âm gật gật đầu, dựa vào ngực người đàn ông, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi lo âu.

...

Kể từ sau khi ký hợp đồng với Chế Tạo Du Đồ, Dung Thù làm bất cứ việc gì cũng thuận buồm xuôi gió.

Trong thời gian ngắn ngủi, cô đã giải quyết xong đống hốt rác ngày trước cho Thiên Thịnh, giúp tình hình Thiên Thịnh từng bước khởi sắc. Biết Thiên Thịnh không còn một đồng tiền dư nào, cô tự bỏ tiền túi ra mua sắm đồ Tết cho nhân viên, lại còn cấp thưởng cuối năm.

Dung Thù đang bận rộn trong văn phòng thì thư ký gõ cửa đi vào, trình lên một tập tài liệu: "Dung tổng, cái này là do ông Trình Hoài gửi tới ạ."

"Anh ta thì có đồ gì gửi cho mình được cơ chứ." Dung Thù lẩm bẩm, nhận lấy túi tài liệu bóc ra.

Lật xem tài liệu một chút, Dung Thù phát hiện ra đây lại là hồ sơ của công ty Giai Ngẫu, viết vô cùng chi tiết, giống như vì muốn thâu tóm Giai Ngẫu nên mới làm ra bản tài liệu này.

Dung Thù lập tức gọi điện cho Lục Khởi, đem chuyện này nói cho anh biết.

Lục Khởi nói: "Giai Ngẫu thì tớ biết, công ty đó có mấy nhân viên làm phát triển phần mềm đỉnh lắm, các công ty lớn khác chèo kéo thế nào cũng không đi, cho nên bọn họ vẫn luôn âm thầm rình rập, muốn tìm cơ hội thu mua lại Giai Ngẫu."

"Tài liệu Trình Hoài gửi tới chi tiết thế này, nếu chúng ta có thể nói chuyện với ông chủ Giai Ngẫu thì chưa chắc đã thua." Lục Khởi có chút phiền não nói, "Thế nhưng dạo này công ty tớ dòng tiền ra lớn quá, không có nhiều tiền đưa cho cậu đâu."

"Chín mươi triệu tệ chắc là đủ chứ?" Dung Thù hỏi.

Cô nhìn trên tài liệu, giá dự toán thâu tóm rơi vào tầm chín mươi triệu đến một trăm bốn mươi triệu tệ.

"Đù, cậu lấy đâu ra lắm tiền thế?"

"Lê Xuyên cho đấy."

Lục Khởi "ối" lên một tiếng, vô cùng ngưỡng mộ nói: "Không ngờ làm nam mẫu mà thu nhập khủng thế, sau này tớ mà phá sản thì cũng đi làm nam mẫu kiếm tiền cho xong."

Dung Thù bực mình đáp: "Thôi đi ông tướng, cậu mà đi làm nam mẫu thì chắc đến mười vạn cũng chả kiếm nổi."

"Được rồi được rồi, dù sao trong lòng cậu thì ai cũng đẹp trai hơn tớ hết." Lục Khởi chép miệng, "Tớ khá tò mò nhé, Trình Hoài đã cho người làm tài liệu thâu tóm rồi, sao anh ta không tự mình thâu tóm Giai Ngẫu đi? Tại sao lại đưa tài liệu cho cậu?"

Lục Khởi bồi thêm một câu: "Anh ta đối xử với cậu tốt thế, có phải là tăm tia cậu rồi không?"

"..."

Dung Thù chẳng buồn nghe anh nói nhảm nữa, dứt khoát cúp điện thoại.

Không lâu sau, Lục Khởi lại gửi WeChat tới: Bảo bối, hôm nay là sinh nhật tớ đấy. Trước đây cậu bảo sau khi kết hôn bận rộn không có thời gian mừng sinh nhật tớ, giờ ly hôn rồi cũng không có thời gian luôn à?

Mấy ngày nay Dung Thù bận túi bụi, ngoài công việc ra thì chẳng có thời gian đâu mà quan tâm chuyện khác.

Không nhờ Lục Khởi nói thì cô đúng là không biết sinh nhật anh đã đến rồi.

Dung Thù mím môi cười, nhắn lại cho anh: Nhớ mà, đặt chỗ ở câu lạc bộ Minh Nguyệt ăn mừng cho cậu nhé, lát nữa tớ đi mua quà liền, chọn cái đắt nhất luôn!

Thời gian qua Lục Khởi giúp cô không ít, cô quả thực cũng phải cảm ơn anh đàng hoàng.

Lục Khởi: Chắc tớ phải cảm ơn Phó Cảnh Đình quá, không nhờ hai người ly hôn thì cậu làm gì có rảnh đón sinh nhật với tớ.

Làm Dung Thù cạn cả lời.

Xử lý xong công việc còn lại, Dung Thù rời khỏi công ty.

Trên đường đi mua quà, cô gọi điện cho câu lạc bộ Minh Nguyệt đặt một chỗ.

Dung Thù đến cửa hàng đồng hồ Audemars Piguet, vừa hay cô nhân viên bán hàng từng phục vụ cô hôm nay đi làm, liền nhiệt tình đón tiếp.

"Phó phu nhân, đã lâu không gặp ạ."

Dung Thù mím môi cười, rộng rãi nói: "Tôi và Phó tổng ly hôn rồi, sau này cô cứ gọi tôi là Dung tiểu thư nhé."

"Thành thật xin lỗi Dung tiểu thư, thời gian qua tôi đi nước ngoài tu nghiệp, mấy hôm nay mới về nên ít theo dõi tin tức giải trí ạ." Cô nhân viên vội vã xin lỗi.

"Không sao đâu, bạn tôi sinh nhật, tôi muốn tặng anh ấy một chiếc đồng hồ, cô giới thiệu giúp tôi nhé."

Nhân viên bán hàng thấy Dung Thù không giận liền thầm thở phào một cái, rất nhanh đã chọn ra vài mẫu đồng hồ đem tới giới thiệu cho Dung Thù.

Mấy mẫu đồng hồ đều cùng một dòng, rất đẹp.

Rõ ràng là chọn quà sinh nhật cho Lục Khởi, nhưng Dung Thù nhìn mấy chiếc đồng hồ đeo tay đó lại bất giác nghĩ đến nếu đeo trên cổ tay Phó Cảnh Đình chắc chắn sẽ rất đẹp.

Nhưng bao nhiêu năm kết hôn, cô mua cho Phó Cảnh Đình mấy chiếc đồng hồ đeo tay, ở cửa hàng Audemars Piguet này đã lên tới hạng khách hàng VVIP rồi, thế mà đồ cô tặng, Phó Cảnh Đình chưa từng đeo bao giờ.

Dung Thù nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ trên khay nhung hơi thẫn thờ, vừa định cầm chiếc đồng hồ lên thì bên tai truyền đến một giọng nói nghe có chút quen thuộc.

"Chiếc đồng hồ này đẹp đấy, phiền cô giới thiệu cho tôi một chút nhé."

Dung Thù ngoảnh đầu lại thì thấy Cố Mạn Âm đang đứng ngay bên cạnh mình, bên người còn đi cùng một cô bạn thân. Họ hình như vừa mới dạo phố xong, trên tay xách không ít túi đồ.

Cố Mạn Âm vốn dĩ nụ cười nhè nhẹ, nhưng khi phát hiện ra vị khách đang xem đồng hồ chính là Dung Thù thì nụ cười trên mặt từ từ sững lại.

Dung Thù khách khách khí khí cất lời chào: "Cố tiểu thư, thật khéo quá."

"Đúng là khéo thật." Cố Mạn Âm siết chặt túi đồ trong tay, mím môi cười hỏi, "Đến đây mua đồng hồ cho bạn trai à?"

Dung Thù "ừm" một tiếng, không thèm tiếp lời cô ta nữa.

Cô vừa định bảo nhân viên gói chiếc đồng hồ lại thì Cố Mạn Âm ở bên cạnh đã nhanh hơn cô một bước, chỉ vào chiếc đồng hồ đó dịu giọng cất lời:

"Chiếc đồng hồ này tôi lấy, gói lại giúp tôi nhé."

Nói xong lại quay sang mím môi cười nhè nhẹ với Dung Thù: "Tôi cảm thấy chiếc đồng hồ này Cảnh Đình đeo sẽ rất hợp, Dung tiểu thư chắc không phải cũng trùng hợp muốn mua chiếc này đấy chứ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập