Chương 35: Bạch nguyệt quang trong lòng chồng cũ tôi

Cố Mạn Âm ăn nói dịu dịu dàng dàng, nhưng lại đang trắng trợn khiêu khích Dung Thù.

Dung Thù chỉ nhướn mày một cái, rồi mím môi cười vô cùng phóng khoáng: "Là Cố tiểu thư mở lời trước mà. Được thôi, Cố tiểu thư mua đi."

Cố Mạn Âm không ngờ Dung Thù đến tranh cũng chẳng buồn tranh với mình mà lại nhường lại cho mình, trong chớp mắt chưa kịp phản ứng.

"Mạn Âm, tớ thấy Dung Thù là không dám đắc tội với cậu đấy." Cô bạn thân ghé lại gần, nịnh hót Cố Mạn Âm, "Cô ta ly hôn với Phó tổng rồi, chống lưng chẳng còn, công ty thì đang bên bờ vực phá sản, thế nên mới không dám tranh giành đồ với cậu."

Đúng vậy, Dung Thù của hiện tại ngoại trừ một công ty rách nát ra thì chẳng còn cái gì cả.

Nghe cô bạn nói thế, trong lòng Cố Mạn Âm khoan khoái cực kỳ. Cô ta cầm lấy chiếc đồng hồ đeo tay cùng thẻ ngân hàng đưa lên: "Quẹt thẻ, gói lại giúp tôi."

Cô nhân viên bán hàng không nhận thẻ mà cẩn trọng hỏi: "Thưa quý khách, quý khách có phải là hội viên VVIP bên em không ạ?"

"Không phải." Cố Mạn Âm nhíu nhíu mày, có chút không hài lòng, "Lẽ nào đồng hồ nhà cô lại không thể quẹt thẻ mua trực tiếp sao?"

"Đồng hồ nhà em đều có thể quẹt thẻ mua được, nhưng dòng này thì không ạ." Nhân viên bán hàng vẻ mặt khó xử nói, "Dòng sản phẩm này chỉ dành cho khách hàng tích lũy tiêu dùng đạt đủ 60 triệu tệ và là hội viên VVIP từ 2 năm trở lên của bên em mới được mua ạ."

Cố Mạn Âm: "..."

"Chỉ là cửa hàng bán đồng hồ thôi, lấy đâu ra lắm sự thượng đẳng thế chứ!" Cô bạn thân bên cạnh Cố Mạn Âm gắt gỏng, "Gọi quản lý của các người ra đây! Đúng là nực cười, bỏ tiền ra mà còn không mua nổi đồng hồ à!"

Nhân viên bán hàng đáp: "Việc bán dòng đồng hồ này đúng là có điều kiện hạn chế ạ, dù quản lý bên em có đến thì cũng không thể thay đổi được gì đâu ạ."

"Chúng tôi không mua được, lẽ nào người phụ nữ này lại mua được chắc?"

"Dung tiểu thư quả thực mua được ạ." Nhân viên nói, "Cô ấy từ năm kia đã trở thành khách hàng VVIP của bên em rồi, mức tiêu dùng tích lũy cũng đã đủ rồi ạ."

"..."

Nghe nhân viên bán hàng nói như vậy, Cố Mạn Âm không biết phải tốn bao nhiêu sức lực mới giữ cho nét mặt dịu dàng của mình không bị vỡ vụn.

Dung Thù đứng một bên xem kịch cũng đủ rồi, cô cầm lấy chiếc đồng hồ từ tay Cố Mạn Âm đưa cho nhân viên bán hàng: "Nếu Cố tiểu thư đã không thể mua được thì chiếc này tôi lấy."

"Vâng ạ."

Một lúc sau, nhân viên bán hàng mang hóa đơn cùng chiếc đồng hồ đã đóng gói quay lại.

Dung Thù nói lời cảm ơn, khi xách túi quà định rời đi thì dừng lại bên cạnh Cố Mạn Âm một chút, tiếc nuối nói: "Cố tiểu thư, có những thứ dù tôi có nhường thì cô cũng chưa chắc đã mua nổi đâu."

Lời này rơi vào tai Cố Mạn Âm chẳng khác nào giáng một cái tát vào mặt cô ta, đau rát ê chề.

Đăm đăm nhìn theo bóng lưng Dung Thù rời đi, rồi lại nhớ tới hai câu nói vô tình của Phó Cảnh Lâm lúc ăn tối qua, ánh mắt Cố Mạn Âm từ từ tối sầm xuống.

Tại sao Dung Thù lúc nào cũng muốn đến cướp đồ của cô ta chứ?

...

Dung Thù xem một màn kịch hay, tâm trạng cực kỳ tốt, lúc đi thang máy xuống hầm gửi xe thì vừa hay gặp phải một người quen.

"Dung tổng."

"Trần Tinh Nặc?" nhìn người phụ nữ trẻ tuổi cao ráo trước mắt, Dung Thù mau chóng nhận ra cô.

Trần Tinh Nặc và Lục Khởi là bạn học cũ, vốn dĩ định vào làm việc tại công ty của Lục Khởi. Lục Khởi biết Dung Thù ở Thiên Thịnh không có người thân tín nên mới bảo Trần Tinh Nặc sang giúp Dung Thù.

Dung Thù dạo này vô cùng bận rộn, nhưng cô cũng biết Trần Tinh Nặc đang làm thủ quỹ ở phòng tài chính, làm việc rất cẩn thận.

"Công ty đông người như thế, không ngờ Dung tổng vẫn nhớ rõ em." Trần Tinh Nặc hì hì cười, trên tay cầm một chiếc bánh ngọt nhỏ, "Ở đây có một tiệm đồ ngọt ngon cực kỳ luôn, hôm nay em được nghỉ bù nên ghé qua mua bánh. Còn Dung tổng thì sao, đến mua quần áo ạ?"

"Hôm nay sinh nhật Lục Khởi, chị đi mua quà cho cậu ấy." Dung Thù quơ quơ túi quà trước mặt cô, "Tối nay em có lịch trình gì không?"

"Dạ không ạ, em tính về nhà nằm sofa cày vài tập phim truyền hình."

"Thế thì đi cùng đi cho vui, càng đông càng náo nhiệt." Dung Thù nói, "Em với Lục Khởi là bạn học, mọi người cũng quen biết nhau cả."

"Nếu Dung tổng đã nói thế thì em không khách khí nữa đâu nha!" Trần Tinh Nặc cũng chẳng từ chối nữa, nhấn nút thang máy, "Thế mình lên tầng hai đi, em mua cho Lục Khởi cái bật lửa, tham dự sinh nhật anh ấy thì không thể đi tay không được."

Trần Tinh Nặc sở hữu ngoại hình nghiêng về phong cách ngây thơ nhưng quyến rũ, trắng trẻo mảnh khảnh, cực kỳ xinh đẹp, nhưng tính tình lại rất năng động, hễ mở miệng là nói không ngừng nghỉ, nói nhiều vô cùng.

Lần đầu tiên Dung Thù phát hiện ra có người còn lắm lời hơn cả Lục Khởi, thật sự dở khóc dở cười.

Dung Thù đưa Trần Tinh Nặc vừa tới câu lạc bộ Minh Nguyệt thì Lục Khởi đã gọi điện tới: "Bà nội tớ nhất quyết đòi tổ chức sinh nhật cho tớ, bắt tớ về nhà chính ăn cơm. Chán thật! Chắc tầm mười giờ hơn tớ mới qua câu lạc bộ Minh Nguyệt tìm cậu được."

"Được rồi, thế bọn tớ ăn cơm xong sẽ vào phòng riêng đợi cậu." Dung Thù cúp điện thoại, dẫn Trần Tinh Nặc vào nhà hàng dùng bữa.

Vào nhà hàng tìm chỗ ngồi xuống, Trần Tinh Nặc ngó nghiêng xung quanh rồi hỏi Dung Thù: "Dung tổng, em nghe nói vào câu lạc bộ này phải thẩm định tài sản hả, có thật không vậy?"

"Ừm, chị đặt chỗ bằng tên của Lục Khởi."

"Sao không báo tên Phó tổng ạ?" Trần Tinh Nặc tò mò hỏi, "Chị với Phó tổng không phải là vợ chồng sao? Dùng thẻ của anh ấy tiện hơn nhiều mà."

Nét mặt Dung Thù không có mấy biến đổi, chỉ nhạt giọng hỏi: "Sao em lại biết chị với Phó tổng là vợ chồng?"

"Mọi người đều biết mà, hai người đâu có kết hôn bí mật." Trần Tinh Nặc nhún vai, "Nhưng em khá tò mò nhé, chị là vợ anh ấy, tình hình Thiên Thịnh tệ như vậy mà Phó tổng lại chẳng thấy ra tay giúp đỡ chút nào."

Phó Cảnh Đình đừng nói là giúp cô, kết hôn ngần ấy năm đến cả một ánh mắt cũng chẳng thèm nhìn cô.

"Anh ta có nhiều việc phải xử lý, không rảnh rỗi đâu." Dung Thù cúi đầu nhìn ly trà hồng trên tay, "Mấy tuần trước chị đã ly hôn với Phó tổng rồi, không còn là vợ anh ta nữa."

Trần Tinh Nặc "á" lên một tiếng, có chút ngơ ngác.

Cô rất nhanh nhận ra tâm trạng Dung Thù không tốt liền bưng ly trà hồng lên cụm ly với cô: "Nào, chúc mừng Dung tổng ly hôn, khôi phục trạng thái độc thân! Độc thân sướng biết bao, năm nào cũng độc thân năm nào cũng sướng, lại chẳng có nhiều chuyện phiền lòng!"

"Nếu Dung tổng còn muốn kết hôn thì có thể cân nhắc Lục Khởi đó, hai người cùng nhau lớn lên, anh ấy lại cưng chiều chị, quả thực không thể xứng đôi hơn!"

Bị cô trêu như vậy, Dung Thù cũng bật cười, tâm trạng cũng khá hơn rất nhiều.

Ăn xong bữa tối, Dung Thù vừa đi vừa trò chuyện với Trần Tinh Nặc, định bụng vào phòng bao hát hò chờ Lục Khởi tới.

Hai người vừa bước ra khỏi nhà hàng thì đụng độ ngay mấy người phụ nữ đi ngược chiều.

Dung Thù đang định né người sang một bên nhường cho mấy người phụ nữ đi trước thì không ngờ trong số đó lại có Cố Mạn Âm và cô bạn thân mà cô vừa gặp ở cửa hàng đồng hồ chiều nay.

Dung Thù: "..."

Cố Mạn Âm cũng không ngờ trong cùng một ngày lại đụng phải Dung Thù tới hai lần, sắc mặt suýt nữa thì sụp đổ.

"Dung tiểu thư." Cố Mạn Âm lần này nói chuyện với Dung Thù, từng chữ như nghiến qua kẽ răng mà thốt ra, vô cùng gượng gạo, "Nghe nói tình hình tài chính của Thiên Thịnh không được tốt lắm, mà đến câu lạc bộ này là phải thẩm định tài sản đấy."

Dung Thù mím môi cười nhạt nhòa: "Ừm, tôi biết chứ, tôi dùng thẻ của bạn trai, sao nào, Cố tiểu thư có ý kiến gì à?"

Đôi môi hồng của Cố Mạn Âm mím chặt lại, rất nhanh lại nghĩ ra điều gì đó, dịu giọng nói: "Tôi với mấy người bạn đang định đi đánh bài nhưng lại thiếu mất một người, vừa hay gặp được Dung tiểu thư, mọi người đều quen biết cả, hay ngồi xuống đánh vài ván đi."

Cô ta lại giới thiệu với người phụ nữ bên cạnh: "Đây là phó tổng của Thiên Thịnh, Dung Thù."

Cố Mạn Âm nói chuyện với người phụ nữ bên cạnh vô cùng khách khí, thậm chí còn hạ thấp thái độ vài phần, hình như có chút nịnh bợ, khiến Dung Thù cũng đưa mắt nhìn thêm hai lượt. Cô phát hiện người phụ nữ đó mặc một chiếc váy hai dây màu đen, nhan sắc kiều diễm rực rỡ, khí chất áp đảo, lấn át hoàn toàn những người phụ nữ xung quanh.

"Cố tiểu thư này là ai thế ạ, sao lại có địch ý lớn với chị như vậy?" Trần Tinh Nặc ghé sát lại bên cạnh Dung Thù, thì thầm hỏi.

"Là bạch nguyệt quang trong lòng chồng cũ chị đấy."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập