Chương 33: Chữ xăm này của cô, có phải tên anh tôi không?

Phó Cảnh Lâm cậy mình cao ráo chân dài, dùng chân chặn chặt tủ ở chỗ huyền quan, nhất quyết không chịu ra ngoài: "Này cô đừng có thái quá, tôi đã rửa bát cho cô rồi, cho tôi ngủ nhờ sofa nhà cô một đêm thì chết ai à!"

Thấy đẩy không nhúc nhích, Dung Thù đi tìm điện thoại.

Phó Cảnh Lâm liếc thấy dãy số cô bấm là của anh trai mình liền lập tức lao tới giành điện thoại với cô: "Không được gọi, cô mau cúp máy đi."

"Cậu không đi thì tôi gọi anh cậu qua đây." Dung Thù né qua né lại, không để cậu ta cướp được.

"Chị! Dâu!"

"Cậu gọi một trăm tiếng chị dâu cũng vô ích. Một là đi, hai là tôi bảo anh cậu tới."

Phó Cảnh Lâm thấy cuộc gọi đã kết nối liền lập tức nhào tới, giật lấy điện thoại từ tay Dung Thù rồi cúp ngang.

Còn Dung Thù không kịp đề phòng, cả người ngã nhào vào sofa. Tuy lưng ghế sofa khá mềm, nhưng đầu bị va mạnh một cái vẫn thấy hơi đau.

Sau khi cúp điện thoại, Phó Cảnh Lâm thở phào một cái, rồi mới chú ý tới Dung Thù đang nằm trên sofa chắc là bị ngã đau rồi. Chân mày mảnh mai của cô nhíu lại, vạt áo len lật ngược lên trên, tiết lộ một đoạn thắt lưng trắng ngần, còn có...

"FJT?" Phó Cảnh Lâm thị lực rất tốt, nhìn thấy mấy chữ cái xăm bên hông phải của Dung Thù.

Cậu ta nhanh chóng nghĩ ra ý nghĩa của mấy chữ cái này, ngẩn ngơ nhìn Dung Thù: "Cô... xăm tên anh tôi lên người cô à?"

Đúng lúc này, tiếng chuông cửa vang lên.

Dung Thù vội vã kéo vạt áo len xuống, che đi hình xăm chữ cái kia rồi ra mở cửa. Không ngờ người đứng ngoài cửa lại là Phó Cảnh Đình và Cố Mạn Âm, khiến cô có chút bất ngờ.

Phó Cảnh Đình khoác trên mình bộ vest đen, còn Cố Mạn Âm bên cạnh anh mặc chiếc váy dài màu sâm panh, làn da trắng nõn, dung nhan kiều diễm.

Hai người đứng bên nhau vô cùng xứng đôi vừa lứa.

Phó Cảnh Đình thấy tóc Dung Thù hơi rối, đôi má còn ửng đỏ, khí thế trên người đột nhiên lạnh đi vài phần, trầm giọng hỏi cô: "Cảnh Lâm đâu?"

"Phó tổng làm sao biết cậu ta ở chỗ tôi?" Dung Thù hỏi ngược lại, "Đến cả nơi tôi ở cũng biết, theo dõi tôi đấy à?"

Cố Mạn Âm tiến lên một bước, dịu dàng nói: "Dung tiểu thư cô hiểu lầm rồi, tối nay bố mẹ Cảnh Đình cùng ăn cơm với bố mẹ tôi, Cảnh Đình thấy Cảnh Lâm không tới khách sạn, điện thoại lại gọi không được nên mới tra vị trí điện thoại của em ấy rồi tìm tới đây. Còn về số nhà của cô là do chúng tôi hỏi bảo vệ đấy."

Dung Thù "ồ" một tiếng, nụ cười nơi khóe môi rực rỡ uể oải: "Tôi còn tưởng sau khi ly hôn, Phó tổng vẫn lưu luyến không quên tôi, luôn âm thầm theo dõi tôi cơ đấy."

Nụ cười trên mặt Cố Mạn Âm khựng lại, rất nhanh lại ôn hòa nói: "Chúng tôi đến đón Cảnh Lâm, cô bảo em ấy ra đây đi."

"Phó Cảnh Lâm, anh cậu với chị dâu cậu tới rồi kìa." Dung Thù gọi vào trong nhà, "Không phải tôi mách đâu nhé, là anh cậu cài vị trí trên điện thoại cậu rồi tìm tới đây đấy."

Phó Cảnh Lâm thấy anh trai nhà mình tới thì vai xị xuống, trông có vẻ khá nhát tay, chậm chạp xách cặp sách bước ra.

Khi ba người định rời đi, Dung Thù gọi họ lại: "Phó tổng, em trai anh dùng thuốc của tôi, lại còn ăn của tôi hai bát mì bò, anh không định trả chút tiền à?"

Phó Cảnh Lâm tức giận: "Hai bát mì bò đáng giá bao nhiêu tiền chứ, cô chui vào hũ tiền rồi à?"

"Bây giờ thịt bò đắt mà." Dung Thù đáp, "Hơn nữa chúng ta lại chẳng có quan hệ gì, tại sao tôi phải để cậu ăn chực uống chực ở nhà tôi?"

Phó Cảnh Lâm: "..."

Phó Cảnh Đình rút từ trong ví ra năm tờ tiền giấy đưa cho Dung Thù, vẻ mặt nhạt nhẽo: "Đủ chưa?"

"Đủ rồi, cảm ơn Phó tổng, đi thong thả nhé." Dung Thù nhận lấy tiền xong liền dứt khoát đi vào nhà đóng cửa lại, không thèm nhìn họ thêm một cái.

Ba người đi thang máy xuống tầng.

Mãi cho đến khi lên xe, Phó Cảnh Đình mới hỏi Phó Cảnh Lâm: "Tại sao không đến khách sạn mà lại chạy sang chỗ Dung Thù? Vết thương trên mặt là thế nào?"

Phó Cảnh Lâm trước mặt anh trai thì sợ rụt cổ, anh vừa hỏi liền thành thật trả lời: "Đánh nhau với bạn học nên bị thế đấy. Em biết tối nay anh ăn cơm cùng gia đình chị Mạn Âm, em sợ vác cái mặt này qua đó không hay nên mới gọi chị d... Dung Thù đến bảo lãnh em ra, rồi ăn tối ở nhà cô ấy."

Thấy Phó Cảnh Lâm định gọi Dung Thù là chị dâu, Cố Mạn Âm siết chặt tay lại.

Cố Mạn Âm lấy hộp sơ cứu trên xe ra giúp Phó Cảnh Lâm xử lý lại vết thương, động tác nhẹ nhàng, lời nói cũng dịu dịu dàng dàng: "Cảnh Lâm, sau này có chuyện gì cứ gọi điện cho chị hoặc anh em, chúng ta là người một nhà, không có gì gọi là phiền phức hay không đâu."

"Dung tiểu thư có bạn trai rồi, em cứ làm phiền cô ấy hoài cũng không tốt, bạn trai cô ấy sẽ có ý kiến đấy."

Phó Cảnh Lâm nhớ lại câu nói Dung Thù trêu mình lúc ăn cơm vừa nãy, vẻ mặt có chút không tự nhiên: "Hình như cô ấy sống một mình, không sống chung với tên tiểu bạch kiểm kia."

Phó Cảnh Đình qua gương chiếu hậu liếc nhìn cậu ta một cái, không hiểu vì sao, nghe Phó Cảnh Lâm nói như vậy, trong lòng anh đột nhiên thấy nhẹ nhõm hẳn.

"Có lẽ họ có chỗ ở khác." Cố Mạn Âm mím môi mỉm cười nhẹ nhàng, "Vết thương đã sát trùng rồi, còn đau không em?"

"Không đau nữa rồi, cảm ơn chị Mạn Âm." Phó Cảnh Lâm nhe răng cười một cái, cảm thấy Cố Mạn Âm thật sự rất dịu dàng, nói năng nhẹ nhàng từ tốn, tốt hơn Dung Thù nhiều!

Cố Mạn Âm đậy nắp hộp sơ cứu rồi cất gọn gàng, cố ý như vô tình nói với Phó Cảnh Đình: "Cảnh Đình, những tin tức trong giới nghe nói anh đã bảo trợ lý Trương xử lý xong rồi à? Chỉ là chuyện nhỏ thôi, không ngờ nhân viên của Thiên Thịnh lại quay video rồi phát tán lung tung trong giới, làm danh tiếng của bác gái bị bôi đen, lại còn lây hân sang cả anh nữa."

"Chị Mạn Âm ý chị là sao, nghi ngờ là Dung Thù bảo nhân viên cô ấy quay video à?" Phó Cảnh Lâm thắc mắc hỏi.

"Chị không có ý đó." Cố Mạn Âm vội giải thích, "Ý chị là, Dung Thù biết sớm chuyện này, nếu ngăn cản nhân viên dưới quyền một chút thì video đã không lan truyền nhanh như vậy trong giới nhân viên."

"Nhân viên Thiên Thịnh đông như thế, cô ấy dù có cảnh báo thì cũng có những đứa muốn gây chuyện lén lút đăng ra ngoài thôi." Phó Cảnh Lâm bĩu môi, "Với lại vốn dĩ là do mẹ em sai mà, anh em với Dung Thù đã ly hôn rồi, mẹ còn vì chút chuyện vặt vãnh mà chạy tới Thiên Thịnh làm loạn lên."

Phó Cảnh Lâm tuy rằng không thích Dung Thù, nhưng sống chung dưới một mái nhà với Dung Thù suốt sáu năm, cậu ta biết cô sẽ không làm ra những trò dơ bẩn đó.

Huống hồ là do Vương Thục Cầm tự chạy tới Thiên Thịnh gây sự, chứ đâu phải Dung Thù kiếm chuyện trước.

Cố Mạn Âm không thể tin nổi.

Rõ ràng Phó Cảnh Lâm rất ghét Dung Thù, tại sao bây giờ lại lên tiếng nói giúp Dung Thù?

"Chị Mạn Âm, sao chị lại nhìn em như thế?" Phó Cảnh Lâm thấy Cố Mạn Âm nhìn mình liền đưa tay rờ rờ mặt, lại vô tình đụng trúng vết thương vừa sát trùng, nhăn nhó rên lên, "Em bị hủy hoại nhan sắc nặng lắm à?"

Cố Mạn Âm lập tức lấy lại tinh thần, mỉm cười dịu dàng: "Cũng hơi hơi, chị đang nghĩ ngày mai em tới trường chắc chắn sẽ bị các bạn nhìn chằm chằm cho xem."

Phó Cảnh Lâm xị mặt ra, định bảo xin nghỉ học cho xong, nhưng ngại người lái xe lại là anh trai mình, cậu ta mà dám bảo không đi học thì ngày mai e rằng đến cái cửa nhà cũng chẳng bước vào nổi, sợ tới mức không dám lên tiếng.

Xe nhanh chóng về tới Phó gia.

Vương Thục Cầm thấy Cố Mạn Âm vẫn chưa về liền vồn vã nắm lấy tay cô ta: "Ôi dào Mạn Âm à, bắt cháu với Cảnh Đình cùng đi tìm thằng Lâm, thật là vất vả quá. Muộn thế này rồi, cháu ở lại đây ngủ đi, dù sao cháu cũng đã chuyển tới ở từ lâu rồi mà."

Cố Mạn Âm cũng muốn ở lại, cô ta liếc nhìn về phía Phó Cảnh Đình, thấy người đàn ông không nói gì liền mím mím môi, dịu dàng đáp: "Vâng, cháu cảm ơn bác gái."

"Đều là người một nhà cả, khách khí cái gì chứ!" Vương Thục Cầm thấy cô ta ở lại ngủ thì mừng rỡ không xiết.

Phó Cảnh Đình tắm xong bước ra, không vội đi ngủ ngay mà xử lý mấy tài liệu.

Khi anh kéo hộc bàn ra lấy mực thì lại kéo nhầm ngăn, nhìn thấy ở góc trong cùng đặt một xấp phong thư đã ố vàng được xếp vô cùng ngay ngắn.

Nhìn những lá thư đó, ánh mắt người đàn ông không khỏi dịu lại.

Anh và người bạn qua thư tên "Lá Phong" này tình cờ quen biết, qua lại vài lần, trò chuyện nhiều hơn, không ngờ hai người lại hợp cạ đến thế.

Lần đầu tiên anh rung động là với người giao lưu với anh qua những tờ thư giấy này.

Vạn lần không ngờ, người ở đầu bên kia lá thư lại là Cố Mạn Âm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập