Chương 32: Có một tiểu bạch kiểm, ngay trước mắt

Dung Thù nhìn dáng vẻ mặt mũi sưng xỉa như gấu trúc của thằng nhóc, thở dài một hơi sâu, không thèm nói nhảm với nó nữa, kéo cửa xe bước lên.

Phó Cảnh Lâm hoàn toàn không coi mình là người ngoài, giơ tay lật tìm chỗ này một chút, bới móc chỗ kia một chút.

Xe của Dung Thù là dòng xe tiêu chuẩn, nhưng Phó Cảnh Lâm vóc dáng cao lớn, đôi chân dài đành ấm ức co lại dưới ghế ngồi, cậu ta còn cảm thấy là do xe có vấn đề: "Xe phá gì thế này, chân tôi còn chẳng để vừa! Này, lúc ly hôn cô không biết đòi anh tôi một chiếc xe à?"

"Thích ngồi thì ngồi, không ngồi thì cút xuống." Dung Thù nói năng không chút khách khí, chẳng muốn chiều chuộng tên này chút nào, "Đi mà ngồi xe sang của anh cậu!"

Phó Cảnh Lâm: "..."

Xe nhanh chóng chạy vào hầm gửi xe của Vịnh Thiển Thủy.

Phó Cảnh Lâm thấy Dung Thù xuống xe liền lập tức đẩy cửa bước xuống, từng bước một bám đuôi sau lưng cô: "Nghe nói giá nhà ở đây không rẻ đâu, có phải cô đem viên Trái Tim Xanh Thẫm kia đi bán lấy tiền rồi mua nhà ở đây không?"

"Lúc ly hôn, anh tôi thật sự không cho cô một xu nào à?"

"Này cô có bệnh không đấy, cô đòi anh tôi chút tiền thì cũng có ai nói gì cô đâu!"

Dung Thù ngó lơ những lời cậu ta nói, thậm chí coi cậu ta như không khí. Sau khi lên tới tầng, cô quét dấu vân tay rồi bước vào nhà.

May mà Phó Cảnh Lâm lẹ chân, nếu không đã bị cô nhốt ở bên ngoài.

Phó Cảnh Lâm tức đến xanh cả mặt, muốn chửi Dung Thù, nhưng nghĩ đến việc buổi tối cần có chỗ ngủ nên cậu ta hừ một tiếng, không thèm chấp với Dung Thù.

Thấy Dung Thù đi về phía bàn bếp, Phó Cảnh Lâm hét lên với cô: "Tôi muốn ăn mì bò, hai bát!"

Tuy rằng cậu ta không vừa mắt Dung Thù, nhưng tay nghề nấu nướng của Dung Thù khá tốt, ít nhất hợp khẩu vị của cậu ta.

Trước đây khi Dung Thù còn ở Phó gia, bữa trưa đi học của cậu ta đều do Dung Thù chuẩn bị. Sau khi Dung Thù rời khỏi Phó gia, Vương Thục Cầm lại thuê một đầu bếp khác. Tên đầu bếp đó tự xưng là từ khách sạn 5 sao ra, rốt cuộc làm thức ăn chẳng ngon chút nào, còn không bằng Dung Thù.

"Chỉ có mì nước thanh đạm, ăn thì ăn không ăn thì thôi!" Dung Thù cũng chẳng ngoảnh đầu lại, lạnh nhạt nói, "Hộp sơ cứu ở ngăn thứ hai tủ lưu trữ, tự đi mà lấy."

"..."

Đúng là tà môn, người phụ nữ này chỉ ly hôn với anh cậu ta thôi mà, sao cảm giác như biến thành người khác thế này?

Phó Cảnh Lâm thầm mắng chửi Dung Thù một trận trong lòng, bất đắc dĩ đi tới tủ lưu trữ lấy hộp sơ cứu, tìm chai thuốc xịt ngoài da rồi xịt lên vết thương trên mặt.

Thấy Dung Thù vẫn đang chuẩn bị bữa tối, Phó Cảnh Lâm đi dạo quanh nhà, phát hiện một phòng ngủ phụ đang để trống, còn trong phòng ngủ chính chỉ có quần áo và mỹ phẩm của Dung Thù, hoàn toàn không thấy bất kỳ dấu vết nào của người đàn ông khác.

Lẽ nào tên tiểu bạch kiểm tên Lê Xuyên đó không sống ở đây?

Phó Cảnh Lâm đi tới bàn làm việc cạnh cửa sổ sát đất, thấy trên bàn đặt máy tính xách tay, giấy bút, và một hộp sắt cũ nắp mở một nửa. Cậu ta ngó ra phía cửa một chút rồi lén lút mở hộp sắt cũ ra.

Trong hộp sắt cũ chất đầy một xấp phong thư đã ố vàng.

Phó Cảnh Lâm không kìm được tò mò, cầm một lá thư ra bóc, đọc xong thì phát hiện ra đây là thư Dung Thù trao đổi với một bạn qua thư tên là "Tiểu Trọng", chia sẻ những chuyện thú vị trong cuộc sống với người đó, lại còn hỏi thăm sức khỏe bà nội của người kia thế nào.

Nhìn thời gian đề tên ở dưới cùng tờ thư, Phó Cảnh Lâm vô cùng khinh bỉ: "Hừ, thối tha, không chịu học hành đàng hoàng lại còn đi yêu qua mạng, sao không bị lừa luôn đi!"

Cậu ta bảo sao Dung Thù sau khi ly hôn với anh mình lại thay tính đổi nết, hóa ra Dung Thù vốn dĩ là người như thế này, không hề an phận!

"Phó Cảnh Lâm." Bên ngoài phòng ngủ truyền đến giọng nói rất thiếu kiên nhẫn của Dung Thù, "Mười giây, cậu không sang đây ăn mì thì tôi đổ đi đấy!"

Mẹ kiếp, người phụ nữ này lại dám đe dọa cậu ta!

Phó Cảnh Lâm tức không chịu nổi, nhét đại lá thư kia vào túi áo đồng phục, trong lòng thầm nhủ: Cậu ta nhất định phải mang về cho anh mình xem, nói cho anh mình biết hồi Dung Thù đi học đã đi yêu qua mạng với người ta!

Phó Cảnh Lâm đi ra bếp, thấy trên bàn ăn đặt một bát mì bò, cảm thấy Dung Thù còn biết điều, liền ngồi xuống ăn mì.

Dung Thù không thấy thèm ăn lắm nên nấu một ly trà sữa uống.

Thấy Phó Cảnh Lâm ăn ngấu nghiến như mấy bữa chưa được ăn, cô lên tiếng nhắc nhở: "Ăn gấp thế làm gì, coi chừng nghẹn chết đấy. Căn nhà này mà có người chết thì sau này tôi khó bán lắm."

"Khụ! Khụ khụ!" Phó Cảnh Lâm bị câu nói của Dung Thù làm cho sặc, trừng mắt lườm cô một cái dữ dội, tốc độ ăn mì chậm lại đáng kể.

Dung Thù ngồi xuống đối diện cậu ta: "Tại sao lại đánh nhau với người ta?"

"Cần cô quản chắc!"

"Tôi quả thực không quản nổi cậu." Dung Thù gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, mím môi cười nhạt, "Tôi vẫn nên gọi anh cậu tới đây thì hơn."

Phó Cảnh Lâm vừa nghe thấy câu này thì đôi lông mày đang dựng ngược liền dịu xuống, hồi lâu sau mới miễn cưỡng nói: "Trong lớp tôi có một bạn nữ hay bị mấy đứa đó ăn hiếp, tụi nó còn cắt tóc bạn đó nữa. Tôi nhìn ngứa mắt nên nhảy vào đánh nhau với tụi nó..."

Ai mà biết lúc tụi nó đánh nhau thì vừa hay có cảnh sát đi làm về ngang qua, thế là cả lũ bị xách cổ về đồn hết.

"Không nhìn ra nha, cậu cũng biết xả thân vì nghĩa đấy chứ." Dung Thù nói.

Bởi vì tính tình Phó Cảnh Lâm tệ hại, trước đây ở Phó gia luôn thích nhắm vào cô, thế nên chuyện của cậu ta Dung Thù chẳng bao giờ hỏi tới, toàn để Phó Cảnh Đình tự giải quyết.

Phó Cảnh Lâm bĩu môi: "Tôi chỉ là không ưa mấy thằng con trai to xác lại đi ăn hiếp một đứa con gái mà thôi."

Cậu ta đẩy cái bát trống rỗng về phía Dung Thù: "Cho bát nữa!"

"Mì ở trong nồi, thịt bò ở trong bát nhỏ, tự gắp lấy." Dung Thù chỉ về phía bàn bếp, chẳng buồn chiều cậu ta, "Ăn xong nhớ rửa bát luôn."

Phó Cảnh Lâm trợn tròn mắt, không thể tin nổi: "Cô bảo tôi rửa bát?"

"Cậu ăn thì không phải cậu rửa, lẽ nào tôi rửa?" Dung Thù hỏi ngược lại, "Được thôi, vậy giờ tôi đi rửa bát đây, chỗ mì thừa cũng đem bỏ luôn."

Phó Cảnh Lâm thấy cô sắp đứng dậy liền vội vã cầm bát trống đi về phía bàn bếp, chỉ sợ cô đem mì đổ đi mất.

Phó Cảnh Lâm bưng bát mì quay lại, vừa ăn mì vừa hỏi Dung Thù: "Vừa nãy tôi đã muốn hỏi rồi, tên tiểu bạch kiểm đó đâu, không sống chung với cô à?"

"Thằng nào?"

"Cái tên Lê Xuyên gì đó ấy!" Phó Cảnh Lâm đảo mắt một cái, ú ớ nói, "Vừa nãy tôi vào phòng cô xem rồi, chẳng có lấy một bộ quần áo đàn ông."

Dung Thù rất khó chịu với kiểu hành vi đến nhà người khác làm khách mà còn soi mói quyền riêng tư của chủ nhà như thế này.

Cô chống cằm nhìn thằng nhóc, khóe môi đỏ mọng nhếch lên: "Lê Xuyên thì không có, nhưng có một tiểu bạch kiểm khác, ngay trước mắt đây."

Ngay trước mắt?

Phó Cảnh Lâm ngẩn người một chút, thấy Dung Thù chằm chằm nhìn mình thì nhanh chóng hiểu ra ý trong lời cô, lại bị mì làm cho sặc.

"Cô thật không biết xấu hổ!" Phó Cảnh Lâm mắng cô, mặt tức đến đỏ bừng, "Tôi mới mười sáu tuổi, lại còn là em trai ruột của chồng cũ cô, cô... cô cũng dám nghĩ bậy bạ hả!"

Dung Thù uể oải hỏi: "Hình tượng của tôi trong lòng cậu còn ra gì nữa đâu, chẳng phải thấy người đàn ông nào cũng muốn thả thính sao?"

"..." Phó Cảnh Lâm bị nghẹn đến mức không thốt nên lời.

Ăn xong bát mì bò, Phó Cảnh Lâm miễn cưỡng đi rửa bát.

Cậu ta lớn chừng này rồi, đừng nói rửa bát, ngay cả bếp cũng chưa từng bước vào. Hôm nay không chỉ bước vào bếp mà còn phải giúp người phụ nữ này rửa nồi dọn bát!

Phó Cảnh Lâm xị mặt ra, vừa lau khô nước trên tay thì Dung Thù đã nhặt chiếc cặp sách trên sofa ném về phía cậu ta: "Ăn xong rồi thì tự ra ngoài bắt xe đi."

Phó Cảnh Lâm cắn răng: "Tôi睡 sofa được chưa!"

"Không được, về đi." Dung Thù từ chối, đẩy cậu ta ra phía cửa.

Vương Thục Cầm coi Phó Cảnh Lâm còn quan trọng hơn cả tính mạng, nếu biết Phó Cảnh Lâm đang ở chỗ cô thì nhất định nghĩ cô muốn giở trò gì đó, không chừng nửa đêm lại chạy sang xé xác cô ra mất.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập