Chương 31: Cô chọn em trai chồng cũ chứ không chọn tôi?
"Em trai?"
Dung Sơ nhìn màn hình cuộc gọi, nhíu mày nói: "Tôi là Dung Sơ, nhưng tôi không có em trai, cô gọi nhầm số rồi."
"Không nhầm đâu, cậu ấy nói là em trai cô, tên là Phó Cảnh Lâm."
Vừa nghe đến cái tên này, Dung Sơ liền nhớ tới vô số hành vi tồi tệ trước đây của Phó Cảnh Lâm, lông tơ toàn thân dựng đứng cả lên: "Xin lỗi, tôi không quen."
Nói xong, cô cúp máy.
Lục Khởi tò mò hỏi: "Em trai gì cơ? Lê Xuyên tìm cậu à?"
"Không phải, người ta gọi nhầm."
Dung Sơ cùng Lục Khởi rời khỏi văn phòng, bàn nhau đi ăn đồ Nhật, tiện thể bàn về định hướng cho Thiên Sưởng.
Kết quả vừa vào thang máy, điện thoại lại vang lên.
Dung Sơ nén giận bắt máy, đầu dây bên kia không còn là nữ cảnh sát nữa mà đã đổi thành Phó Cảnh Lâm.
"Alo chị dâu, chị đến đồn cảnh sát bảo lãnh em ra ngoài đi."
Dung Sơ gả cho Phó Cảnh Đình sáu năm, em trai anh là Phó Cảnh Lâm nếu không gọi cô là "mày" thì cũng gọi thẳng cả họ lẫn tên, đây là lần đầu tiên cậu ta gọi cô là "chị dâu".
Có điều thằng nhóc này gọi vô cùng gượng gạo, trông như nghiến răng ken kẹt mới rặn ra được hai chữ đó.
"Tôi với anh cậu ly hôn lâu rồi." Dung Sơ nhắc nhở cậu ta, cũng giống như đang tự nhắc nhở chính mình, "Cậu nên gọi cho anh cậu để anh ta đến bảo lãnh."
Phó Cảnh Lâm giận dữ gầm lên: "Chị đến đồn cảnh sát một chuyến thì chết à!"
"Bảo anh cậu đi đi."
Dung Sơ thấy thằng nhóc tính khí đến nhanh đi cũng nhanh, tự nhiên lại im bặt không nói gì, liền nhíu mày.
Cô vừa định cúp máy thì Phó Cảnh Lâm đã nhanh hơn cô một bước cúp trước.
"Em trai Phó Cảnh Đình tìm cậu à?" Lục Khởi hỏi, anh nghe thấy không ít từ khóa trong lời nói của Dung Sơ.
"Tớ nghe nói Phó Cảnh Đình đặt bàn ở khách sạn Quân Duyệt, mời cả nhà Cố Mạn Âm sang ăn cơm cùng bố mẹ anh ta để bàn lại thời gian đính hôn. Em trai anh ta chẳng lẽ không đi ăn cơm cùng họ sao, sao lại ở đồn cảnh sát?"
"Hình như phạm chuyện gì nên bị tạm giam rồi." Mặt Dung Sơ không chút gợn sóng, mím môi, "Muốn tớ đến bảo lãnh."
Lục Khởi hừ lạnh một tiếng: "Nó vẫn tưởng cậu với Phó Cảnh Đình chưa ly hôn, muốn hống hách sai bảo cậu chắc? Cái tính nết này của nó đúng là y đúc bà mẹ!"
Đến bãi đỗ xe, lúc sắp lên xe, Dung Sơ đột nhiên hỏi: "Phạm chuyện thì thường bị giam ở đồn cảnh sát bao lâu?"
"Tùy xem phạm chuyện gì, đánh nhau gây rối nếu không có người bảo lãnh thì bị tạm giam khoảng mười lăm ngày." Lục Khởi vừa nói vừa cạn lời nhìn Dung Sơ, "Cậu định đi bảo lãnh nó đấy à?"
"Cậu ta không dám gọi cho Phó Cảnh Đình, chứng tỏ chuyện xảy ra chắc chắn rất nghiêm trọng." Dung Sơ lên xe, "Tớ qua đó xem sao."
Lục Khởi cúi người gõ gõ kính xe, ánh mắt u uất: "Cậu chọn em trai chồng cũ chứ không chọn tớ à?"
Dung Sơ không thèm chấp anh, lái xe rời khỏi bãi đỗ xe ngầm.
Trên đường đến đồn cảnh sát, Dung Sơ nhớ lại cuộc trò chuyện với Lục Khởi ở bãi đỗ xe vừa rồi, thầm căm ghét sự mềm lòng trong khoảnh khắc đó của bản thân.
Đã nói là phải buông bỏ, kết quả em trai anh ta có chuyện, cô lại muốn đến giúp.
Sau khi đến đồn cảnh sát, Dung Sơ báo tên Phó Cảnh Lâm rồi đi theo nữ cảnh sát vào trong, rất nhanh đã thấy một hàng thiếu niên mặc đồng phục nhà trường đang đứng sát tường.
Thằng nào thằng nấy trên người bẩn thỉu, mặt mũi bầm dập nghiêm trọng.
"Phó Cảnh Lâm." Nữ cảnh sát cất tiếng gọi Phó Cảnh Lâm đang đứng trong đám thiếu niên, "Chị dâu cậu đến đón cậu rồi kìa."
Phó Cảnh Lâm đột ngột ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy Dung Sơ, ánh mắt cậu ta sáng lên trong chốc lát rồi mau chóng bĩu môi, hừ một tiếng: "Đồ đàn bà thối, tôi biết ngay chị sẽ đến mà."
Dung Sơ bình thản nhìn cậu ta: "Cậu gọi tôi là gì?"
Cô mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu đen, buộc tóc đuôi ngựa thấp, toàn thân toát lên vẻ dịu dàng đoan trang, thế nhưng ánh mắt bình thản ấy lại khiến sau lưng Phó Cảnh Lâm dội lên một luồng khí lạnh.
Hai người nhìn nhau một lúc, Phó Cảnh Lâm nghiến răng ken kẹt nhả ra từng chữ: "Chị! Dâu!"
Nhìn nét mặt uất ức của thằng nhóc, trong lòng Dung Sơ cảm thấy rất sảng khoái. Cô không vội ký giấy bảo lãnh mà hỏi cậu ta: "Tại sao lại đánh nhau với người ta?"
Phó Cảnh Lâm im như thóc.
Trong hàng thiếu niên đứng góc tường, có đứa gào lên với Phó Cảnh Lâm: "Ê Phó Cảnh Lâm, tớ nghe nói chị dâu cậu với anh cậu ly hôn lâu rồi mà, sao cậu còn mặt dày bắt người ta đến bảo lãnh thế? Haha, cậu đúng là giống hệt mẹ cậu, sai bảo người khác làm việc mà vẫn lý thẳng khí hùng."
"Tớ thấy mẹ nó sinh nó ra chắc chắn là nhầm giới tính rồi!"
Mấy đứa nhóc kẻ tung người hứng làm Phó Cảnh Lâm tức tới đỏ ngầu cả mắt, định lao tới táng cho tụi nó một đấm vào mặt.
Dung Sơ nhanh tay túm lấy áo đồng phục của cậu ta: "Ở đồn cảnh sát mà còn muốn ra tay, muốn tôi gọi anh cậu đến đây không?"
Sợ cô gọi anh trai đến thật, Phó Cảnh Lâm sa sầm mặt mũi, dùng sức hất tay ra, không cho Dung Sơ đụng vào áo đồng phục của mình.
Sau khi ký giấy bảo lãnh cho Phó Cảnh Lâm, Dung Sơ lại liếc nhìn mấy thiếu niên đứng ở góc tường, nói với cảnh sát: "Tụi nhỏ đánh nhau là chuyện thường tình, tôi bảo lãnh luôn cho cả mấy đứa nó nữa, chuyện nhỏ thế này phiền phụ huynh tụi nó chạy qua chạy lại cũng không hay."
Cảnh sát thấy tụi nó đều cùng một trường, cho tụi nhỏ về sớm thì họ cũng đỡ mệt nên đồng ý ngay.
Dung Sơ nhanh chóng ký giấy bảo lãnh cho mấy đứa nhóc kia.
Phó Cảnh Lâm không ngờ Dung Sơ lại làm vậy, tức đến mức lông mày muốn dựng ngược lên, suýt nữa thì xối xả chửi Dung Sơ: "Bị điên à, bảo lãnh cho tụi nó làm gì?"
Dung Sơ chỉ kéo thắt lưng áo khoác buộc lại, hỏi cậu ta: "Vừa nãy đánh nhau với tụi nó, thắng không?"
Phó Cảnh Lâm nhìn đám thiếu niên phía trước, bất mãn nói: "Nếu là ba đứa thì tôi thắng chắc rồi, sau đó lại kéo thêm hai đứa nữa..."
"Thế tức là không đánh thắng rồi." Dung Sơ liếc cậu ta một cái, "Tôi cứ tưởng cậu giỏi giang lắm cơ đấy!"
"..."
Ra khỏi đồn cảnh sát, Dung Sơ thong thả đi đằng sau mấy đứa nhóc, làm Phó Cảnh Lâm nhìn mà ngơ ngác không hiểu gì.
Cậu ta ngập ngừng một chút, vừa bước tới đã thấy Dung Sơ vung mạnh chiếc túi xách trong tay phang thẳng vào lưng một đứa, đập cho đối phương gào lên đau đớn.
Mấy đứa nhóc thấy Dung Sơ dám ra tay với bạn mình liền xông vào vây quanh.
Dung Sơ hét lớn về phía Phó Cảnh Lâm đang ngơ ngác: "Đứng ngẩn ra đó làm gì, xông vô đánh người đi chứ! Không phải cậu bảo ba đứa thì đánh thắng à!"
Phó Cảnh Lâm bừng tỉnh, lập tức xắn tay áo đồng phục lao lên.
Dung Sơ giữ chân hai đứa, Phó Cảnh Lâm một mình cân ba đứa còn lại vô cùng dư dả, nhanh chóng hạ gục toàn bộ đám nhóc, có điều thương tích trên người cậu ta cũng nhiều hơn.
Vì má phải vô tình ăn một đấm nên đau đến mức cứ nhăn nhó mặt mày.
Dung Sơ vuốt lại mái tóc rối, nói với mấy đứa nhóc đang nằm bệt dưới đất: "Tôi để cậu ta ra tay là nể mặt mấy đứa đấy, chứ nếu để tôi ra tay, tôi có thể tống mấy đứa vào trại giam giáo dưỡng ba tháng. Tôi nói được là làm được."
Cô dùng giọng điệu bình thản nhất để thốt ra những lời tàn nhẫn nhất, khiến mấy đứa thiếu niên còn đang đi học sợ mất mật, không đứa nào dám ho he câu nào.
"Đứng dậy." Dung Sơ ra lệnh, rồi chỉ tay vào Phó Cảnh Lâm bên cạnh, "Cúi đầu xin lỗi cậu ta."
Mấy đứa nhóc vội vã lồm ngồm bò dậy, đồng loạt cúi đầu xin lỗi Phó Cảnh Lâm, chờ Dung Sơ xua tay mới cút thẳng một mạch.
Phó Cảnh Lâm nhìn góc mặt nghiêng của người phụ nữ, ánh mắt có phần phức tạp.
Vì năm đó Dung Sơ yêu cầu Phó Cảnh Đình cưới cô, Phó Cảnh Lâm cho rằng cô đã gián tiếp chia rẽ Phó Cảnh Đình và Cố Mạn Âm, cho nên trước giờ luôn vô lễ với Dung Sơ, ở Phó gia lúc nào cũng gây sự với cô.
Lần ở quán bar đó, rồi cả lần này nữa, cậu ta đã chứng kiến một Dung Sơ rất khác so với khi ở Phó gia.
Cô... hình như không xấu xa đến thế.
"Nghe nói anh cậu với chị dâu tương lai của cậu đang ở khách sạn Quân Duyệt." Dung Sơ rút từ trong túi ra hai tờ tiền nhét vào tay cậu ta, "Cậu về nhà hay đến khách sạn thì tùy cậu."
Cô vòng sang ghế lái vừa định bước lên thì nghe thấy tiếng cửa xe bị kéo ra, rồi lại "bốp" một tiếng đóng sầm lại.
Dung Sơ nhìn cậu thiếu niên ngồi ở ghế phụ, nén giận nói: "Phó Cảnh Lâm, tự bắt xe về đi, tôi không rảnh đưa cậu về đâu."
"Tôi không về! Tôi muốn ngủ trên xe chị!" Phó Cảnh Lâm vì nói quá to làm động tới vết thương nơi góc miệng, cả khuôn mặt nhăn nhúm lại.
"Xuống đi. Tôi với anh cậu ly hôn rồi."
Phó Cảnh Lâm ngồi lỳ ở đó không hề nhúc nhích, hừ một tiếng: "Chị dâu cũ thì cũng là chị dâu, dù sao tôi cũng gọi chị rồi!"
Bình luận