Chương 30: Dung tiểu thư phải không, mời đến đồn cảnh sát một chuyến

"Đúng vậy, hôm nay là ngày giỗ của Mạn Tình..."

Cứ nghĩ đến đứa con gái đầu lòng đoản mệnh ấy, đôi bàn tay Cố phu nhân đang ôm bó cẩm chướng lại run lẩy bẩy, cuối cùng không kìm được mà bật khóc nức nở.

Chính vì nỗi đau mất đi con gái lớn quá lớn, bà đành dồn hết mọi tâm tư sự chú ý vào đứa con gái út, để rồi cứ đến ngày giỗ của con gái đầu lòng, trái tim bà lại đau đớn như bị xé nát từng khúc ruột.

"Thôi nào, đừng khóc nữa." Cố Diệu Thiên kéo vợ vào lòng, dịu dàng dỗ dành, "Hôm nay không chỉ là ngày giỗ của Mạn Tình, mà còn là ngày đính hôn của Mạn Tình nữa... à nhầm, ngày đính hôn của Mãn Âm, nếu Mạn Tình ở suối vàng biết em gái đính hôn, chắc chắn con bé sẽ rất vui mừng thay cho em nó."

Cố phu nhân khóc đến mức lồng ngực đau nhói, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nếu không phải vì cái đồ khốn nạn Dung Hạo đó, thì Mạn Tình nhà chúng ta sao lại... sao lại..."

Nói đến đây bà nghẹn ngào khóc không thành tiếng, nước mắt giàn giụa.

Trong mắt Cố Diệu Thiên cũng phủ đầy tầng âm trầm: "Nhà họ Dung sớm đã lụi bại rồi, giờ chỉ còn trơ lại mỗi mình Dung Sơ thôi."

Sáu năm trước tận tay ông ta trả thù cho con gái lớn, dồn ép Dung Hạo đến mức đường cùng phải tự sát, khiến nhà họ Dung tan cửa nát nhà. Vốn dĩ vì Dung Sơ kết hôn với Phó Cảnh Đình nên ông ta mới chưa tiện ra tay.

Không ngờ sáu năm sau, Dung Sơ lại may mắn có được cổ phần của Thiên Sưởng, vươn lên thành cổ đông lớn của công ty này.

"Dung Sơ ngoài Thiên Sưởng ra chẳng còn vấu víu vào đâu nữa, muốn xử lý con tiện nhân đó với anh dễ như trở bàn tay." Nhớ đến đứa con gái lớn đã khuất, lòng Cố Diệu Thiên cũng đau như cắt, sự hận thù dành cho nhà họ Dung càng sâu đậm hơn bội phần.

Cố phu nhân có chút do dự: "Thôi bỏ đi anh, dẫu sao nó cũng là vợ cũ của Cảnh Đình, nếu Cảnh Đình biết chuyện, đến lúc đó Mạn Âm ở nhà họ Phó sẽ khó bề ăn nói."

Cố Diệu Thiên hừ lạnh một tiếng: "Cảnh Đình tại sao lại cưới Dung Sơ, lẽ nào em không biết ư? Nó có thèm đếm xỉa gì đến Dung Sơ đâu, bằng không đã chẳng trơ mắt nhìn nhà họ Dung sụp đổ, lại càng không lạnh lùng đứng nhìn Thiên Sưởng trượt dài trên con đường tụt dốc."

"Em đừng bận tâm nữa, mấy chuyện này để anh lo." Cố Diệu Thiên nói, "Cái vương miện đó là thứ mà Mạn Tình lúc sinh thời vừa nhìn đã chấm ngay. Lát về em đòi lại từ tay Mạn Âm, cất giữ cho cẩn thận vào, kẻo con bé Mạn Âm hứng lên lại tiện tay mang đi tặng người khác thì hỏng."

Cố phu nhân gật đầu, ánh mắt đượm buồn nhìn bó hoa cẩm chướng trong tay.

...

Dung Sơ định tạt qua công ty giải quyết nốt mấy phần tài liệu khẩn cấp rồi mới về nhà nghỉ ngơi.

Vừa chân ướt chân ráo bước vào công ty, thư ký đã tất tả chạy ra thông báo: "Dung tổng, tổng giám đốc Lương của Chúng Tư đang ở đây, hiện tại đang trò chuyện với giám đốc Lục trong phòng làm việc của anh ấy."

Khóe môi Dung Sơ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: "Được, tôi qua đó xem sao."

Hôm thứ Sáu tuần trước lúc đánh bài ở khu nghỉ dưỡng Hồng Mai, ông chủ Chúng Tư miệng hứa chắc nịch là hôm sau sẽ sai người mang hợp đồng tới Thiên Sưởng ký kết, kết quả bặt vô âm tín. Dung Sơ không phải kẻ ngốc, thừa sức đoán được lão ta muốn treo giò cô, đợi cô phải tự chủ động gọi điện sang Chúng Tư gõ cửa.

May mà có Trình Hoài giúp đỡ, cô đã tìm cho Thiên Sưởng một đối tác hợp tác còn đỉnh hơn gấp vạn lần.

Dung Sơ gõ cửa bước vào phòng làm việc của Lục Khởi.

Thấy Lục Khởi đang tán gẫu rôm rả với ông chủ Chúng Tư, cô bước thẳng vào, mỉm cười chào hỏi梁总 trước: "Lương tổng, đã lâu không gặp."

"Dung tổng." Lương tổng đứng dậy bắt tay với Dung Sơ, thái độ khách sáo vô cùng.

Thấy Dung Sơ ngồi xuống nhâm nhi trà nước mà hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện hợp tác, Lương tổng rốt cuộc nhịn không được nữa đành lên tiếng trước: "Dung tổng thật sự rất xin lỗi cô, mấy ngày trước bên thương vụ của công ty tôi bận quá nên không kịp qua công ty cô ký hợp đồng được, hôm nay tôi đặc biệt thân chinh đến đây để tạ tội với cô đây."

Nói xong, lão ta đẩy bản hợp đồng tới trước mặt Dung Sơ: "Cô xem qua đi, không có vấn đề gì nữa thì chúng ta đặt bút ký luôn nhé."

Lục Khởi nhíu mày, định mở miệng nói gì đó.

Dung Sơ liếc mắt ra hiệu ngăn cản anh lại, sau đó điềm đạm nói với Lương tổng: "Lương tổng, thư ký của tôi nói điện thoại bên thương vụ của các anh gọi mãi không liên lạc được, vì lô hàng đó rất gấp, không thể lỡ dở tiến độ được nên tôi đã tìm xưởng khác gia công rồi."

"Dung tổng, cả cái thị trường trong nước này, xưởng nhận gia công hàng xuất ngoại đỉnh nhất chính là Chúng Tư chúng tôi đây." Lương tổng tưởng Dung Sơ nói vậy là muốn ép giá, thái độ lập tức trở nên có phần ngạo mạn hơn, "Cô mở miệng ra là nói theo đuổi chất lượng sản phẩm, kết quả vì xuất hàng gấp nên tìm đại một xưởng lởm để làm á?"

Dung Sơ mỉm cười: "Những xưởng gia công hàng xuất ngoại có tiếng tăm, ngoài quý công ty ra, hình như vẫn còn Chế tạo Ngữ Đồ nữa thì phải."

"..."

Thấy sắc mặt Lương tổng biến sắc, nụ cười trên môi Dung Sơ càng thêm rực rỡ: "Hôm nay tôi đi công tác Nam Giang, chính là để đi thị sát xưởng của Ngữ Đồ, nhân tiện ký luôn hợp đồng với ông chủ Ngữ Đồ rồi."

"Tôi nghe nói đơn đặt hàng của Ngữ Đồ đã xếp lịch tận sang năm sau cơ mà." Lương tổng vẫn còn giãy giụa lần cuối, "Dung tổng, cô ký hợp đồng với Ngữ Đồ thật á?"

Dung Sơ trực tiếp mở điện thoại, đưa bức ảnh chụp bản hợp đồng đã ký kết cho Lương tổng xem.

Đến lúc này thì Lương tổng hoàn sự triệt để tin sái cổ, thái độ cũng mềm nhũn xuống như cọng bún thiu: "Đúng là do nhân viên của tôi sơ suất không kịp thời ký hợp đồng với công ty của Dung tổng, nhưng mà tôi thật lòng rất muốn hợp tác với công ty các cô, về mặt giá cả chúng ta hoàn toàn có thể ngồi lại bàn bạc thêm..."

"Tôi biết Lương tổng là một người trọng tình trọng nghĩa mà." Dung Sơ cười nhạt, "Khách hàng cũ đột ngột tăng đơn, ưu tiên chăm sóc khách hàng cũ trước, nhân viên làm sai sót mà ngài còn thân chinh đến tận Thiên Sưởng tạ lỗi với tôi, người nên thụ sủng nhược kinh phải là tôi mới đúng."

"..." Lương tổng tất nhiên nghe ra ý châm chọc mỉa mai trong lời nói của Dung Sơ.

Những lời lão ta nói hôm đánh bài hôm đó chẳng qua chỉ là nể mặt Phó Cảnh Đình nên mới không thèm để Dung Sơ vào mắt, ai ngờ con mụ Dung Sơ này lại có bản lĩnh trèo hẳn lên được Ngữ Đồ.

Dung Sơ rõ ràng mới bước chân vào thương trường, quan hệ xã giao chưa có lấy một mống, sao lại quen biết được với ông chủ Ngữ Đồ chứ?

Chẳng lẽ Phó Cảnh Đình đứng sau giúp đỡ?

Nghĩ đến thái độ che chở bảo vệ Dung Sơ của Phó Cảnh Đình hôm đánh mạt chược bữa trước, việc anh ta ra tay mở rộng quan hệ giúp cô cũng không phải chuyện lạ gì.

Chỉ trong vài chục giây ngắn ngủi, Lương tổng đã nhìn thấu lợi hại trong đó, nghiến răng nghiến lợi nói với Dung Sơ: "Dung tổng, làm gì có chuyện khách hàng cũ tăng đơn nào đâu, tôi lừa cô đấy. Chuyện là dạo trước tổng giám đốc Cố gọi điện cho tôi, bảo tôi tuyệt đối không được nhận đơn hàng của Thiên Sưởng."

Nghe đến đây, Lục Khởi hừ lạnh một tiếng: "Tôi cứ thấy lạ, hóa ra Lương tổng có tiền mà không thèm kiếm, thì ra là có kẻ đang nhắm vào Thiên Sưởng, chà! Quả nhiên là thế thật!"

"Tập đoàn Cố thị có không ít hạng mục hợp tác với công ty tôi, tôi cũng khó xử lắm chứ bộ." Lương tổng cười gượng gạo, đoạn tiếp tục bợ đỡ, "Nhưng tôi vẫn rất muốn hợp tác với Thiên Sưởng, bằng không tôi đã chẳng bất chấp đắc tội với tổng giám đốc Cố để lặn lội đến đây ngày hôm nay rồi."

Dung Sơ lúc này đang cực kỳ cần các mối quan hệ xã giao.

Hơn nữa, trên thương trường vốn dĩ không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ cần có lợi ích là sẽ tự khắc túm tụm lại với nhau.

Dung Sơ mỉm cười: "Thành ý của Lương tổng tôi cũng đã thấy rõ rồi, nhưng ngặt nỗi tôi đã ký hợp đồng với Ngữ Đồ mất tiêu rôi, đợi sau này có đơn hàng xuất ngoại khác, tôi sẽ ưu tiên tìm đến anh đầu tiên."

Nghe vậy, Lương tổng trút được gánh nặng thở phào nhẹ nhõm, sau khi xã giao thêm vài câu với Dung Sơ và Lục Khởi thì cáo từ ra về.

Lương tổng vừa khuất dạng, Lục Khởi liền chồm hổm truy vấn Dung Sơ: "Trước đây tôi cũng từng thử liên hệ với Ngữ Đồ nhưng toàn thất bại, sao cô lại móc nối được với ông chủ Ngữ Đồ vậy?"

"Do Trình Hoài giới thiệu."

Dung Sơ liền đem toàn bộ câu chuyện lần đi đánh bài ở khu nghỉ dưỡng Hồng Mai, cùng với việc Trình Hoài giới thiệu Ngữ Đồ cho cô kể hết cho Lục Khởi nghe.

Lục Khởi nghe xong liền chậc lưỡi: "Biết thế từ sớm thằng cha Trình Hoài có mối quan hệ này, lúc đánh bài ở Hồng Mai hôm đó, cô phải cho bọn Lương tổng một trận nhớ đời, tốt nhất là dọa cho chúng nó sợ đến mức sau này không dám bước chân lên chiếu bạc nữa thì thôi!"

Dung Sơ mỉm cười: "Mấy gã Lương tổng đánh bài cũng cừ lắm đấy chứ."

Từ ngày kết hôn với Phó Cảnh Đình, cô chưa từng đụng đến mạt chược thêm lần nào nữa, lâu dần thành quen, ngoài nhóm Lục Khởi ra thì những người xung quanh ai nấy đều tưởng cô không biết chơi mạt chược.

Lần đọ sức với đám Lương tổng hôm trước chính là lần đầu tiên sau sáu năm trời cô mới cầm lại những quân bài mạt chược.

"Cô đừng có mà khiêm tốn kiểu đó!" Lục Khởi lườm cô một cái, bực bội mắng, "Hai đứa mình lớn lên cùng nhau, trình đánh mạt chược của cô khủng cỡ nào chẳng lẽ tôi không rõ chắc? Bố cô đánh còn thua tụi mình nữa là mấy kẻ khác."

Nhắc đến Lục Khởi, Dung Sơ lại nhớ đến người bố đã tự sát của mình, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót: "Đi thôi, tôi mời cậu đi ăn tối."

Cô vừa đứng dậy cầm chiếc áo khoác lên mặc thì điện thoại trong túi bỗng reo vang.

"Alo?"

"Có phải Dung tiểu thư đấy không ạ?" Giọng nữ ở đầu dây bên kia mang theo vài phần nghiêm nghị, "Cậu em trai của cô hiện đang ở đồn cảnh sát chúng tôi, phiền cô sắp xếp qua đây một chuyến."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập