Chương 29: Sự bù đắp này của anh tầm thường quá đấy

Phớt lờ sắc mặt đen sì như đít nồi của Phó Cảnh Đình, Trình Hoài tiếp tục hỏi: "Còn chuyện cậu sai người mang xoài đến Thiên Sưởng là thế nào nữa?"

Phó Cảnh Đình nhíu mày: "Tôi không hề sai ai mang xoài đến Thiên Sưởng cả."

Đến khi từ miệng Trình Hoài nghe chuyện Vương Thục Quyên vì thùng xoài mà mắng mỏi mồm Dung Sơ, sắc mặt Phó Cảnh Đình càng thêm trầm trọng, bèn gọi điện thẳng cho cửa hàng trái cây Tứ Quý để hỏi cho ra lẽ.

Phía bên quản lý kiểm tra lại hệ thống rồi vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi tổng giám đốc Phó, nhân viên giao hàng không biết chuyện ngài đã ly hôn, cậu ta cứ nghĩ Dung Sơ tiểu thư vẫn là phu nhân của ngài nên mới mang xoài đến công ty của Dung tiểu thư, thật sự rất xin lỗi ngài."

Phó Cảnh Đình bật loa ngoài, Trình Hoài ngồi đối diện cũng nghe thấy hết: "Ây da, Dung Sơ đúng là thảm thật, tự dưng bị mẹ cậu xạc cho một trận tơi bời."

"..." Phó Cảnh Đình day day ấn đường, trong lòng cũng vô cùng phiền muộn.

Anh không ngờ ở khu nghỉ dưỡng Hồng Mai lại có kẻ gan cùng mình dám lén lút chụp trộm anh, càng không ngờ chỉ vì một thùng xoài giao nhầm mà Vương Thục Quyên lại chạy đến Thiên Sưởng gây sự với Dung Sơ.

Đợi nhân viên phục vụ dọn món xong rồi lui ra ngoài, Phó Cảnh Đình mới cất lời hỏi Trình Hoài: "Dung Sơ đã bàn bạc với bên Ngữ Đồ chưa?"

"Bàn rồi, thứ Năm này Dung Sơ sẽ sang xưởng Ngữ Đồ tham quan."

Trình Hoài còn không tiếc lời khen ngợi Dung Sơ: "Tôi thấy dù cậu không chủ động chào hỏi trước với bên Ngữ Đồ đi chăng nữa, thì dựa vào cái tài ăn nói của Dung Sơ, đối phương cũng sẵn lòng gia công lô hàng đó cho cô ấy thôi. Cô ấy tuy mới bước chân vào thương trường nhưng học hỏi cực nhanh, đúng là lợi hại phết."

"Thế à?" Phó Cảnh Đình bỗng cảm thấy không phải anh hiểu biết ít về Dung Sơ, mà là bản thân chưa từng thực sự quan tâm đến cô.

Anh kết hôn với Dung Sơ sáu năm, những gì đập vào mắt anh chỉ là hình ảnh cô bận rộn tất bật trong nhà họ Phó.

Dung Sơ sẽ nấu những bữa cơm ngon đợi anh về ăn, sẽ ủi phẳng phiu từng bộ âu phục cho anh, là một người vợ vô cùng tận tụy.

Hóa ra ngoài việc quán xuyến việc nhà, Dung Sơ ở những lĩnh vực khác cũng xuất sắc chẳng kém ai.

Trình Hoài nhún vai: "Lần sau cậu tự mình chứng kiến là biết ngay ấy mà, người vợ cũ này của cậu quả thực rất cừ."

"Nhưng mà anh Đình này, tôi thấy khó hiểu thật đấy, rõ ràng Chúng Tư sắp ký hợp đồng với Thiên Sưởng rồi, sao cậu lại còn đi giới thiệu Ngữ Đồ cho cô ấy làm gì?" Trình Hoài thắc mắc, "Làm thế chẳng phải cậu nợ Ngữ Đồ một ân tình sao, sau này thể nào Ngữ Đồ cũng lấy cái ơn này ra phiền phức cậu cho xem."

"Đơn hàng xuất khẩu này vô cùng quan trọng đối với một Thiên Sưởng đang thoi thóp." Phó Cảnh Đình vừa ăn món ăn vừa điềm nhiên đáp, sắc mặt không một gợn sóng, "Chúng Tư làm hàng xuất ngoại giỏi thật, nhưng không bằng Ngữ Đồ, cũng chẳng có tiếng tăm bằng Ngữ Đồ. Nếu Thiên Sưởng tóm được Ngữ Đồ và hợp tác lâu dài với họ, thì chẳng cần Thiên Sưởng phải đi cầu cạnh khắp nơi, các đối tác tự khắc sẽ gõ cửa dâng tiền tới cho Thiên Sưởng."

"Sao tôi nghe cứ có mùi sai sai thế nhỉ?" Trình Hoài sờ sờ cằm, "Anh Đình đang mở rộng quan hệ xã giao giúp 'vợ cũ' của mình đấy phỏng?"

Phó Cảnh Đình trầm mặc một lát, nhạt giọng đáp: "Lúc ly hôn cô ấy ra đi tay trắng, nhà cũng chẳng thèm lấy, chút chuyện này coi như tôi đền bù cho cô ấy vậy."

"Thế thì sự bù đắp này của người anh em tầm thường quá đấy, người ta ở nhà các anh trọn vẹn sáu năm trời đấy." Trình Hoài cười khẩy, "Đổi lại là tôi mà xem, sáu năm trời ngày nào cũng bị mẹ cậu sai bảo như con ở, cho tôi mười tỷ tiền đền bù tôi vẫn thấy còn ít chán..."

Chưa để Trình Hoài kịp phàn nàn xong, Phó Cảnh Đình đã phắt tay ném mạnh đũa xuống bàn, với lấy chiếc áo khoác âu phục trên tựa ghế: "Tôi về công ty đây."

Trình Hoài nhìn theo bóng người đàn ông mở cửa bỏ đi, gọi với theo: "Tôi nói thật lòng mà, sao anh Đình nghe không lọt tai à?"

Đáp lại anh ta là tiếng cửa phòng bao bị đóng sầm một cú mạnh bạo.

"Đóng mạnh vào, dẫu sao cửa hỏng cũng chẳng phải tiền tao đền." Trình Hoài nhún vai, còn gọi nhân viên phục vụ vào gọi thêm mấy món.

Vương Thục Quyên đến Thiên Sưởng làm loạn đã bị nhân viên Thiên Sưởng lén lút quay lại video rồi lan truyền khắp trong giới.

Ai nấy đều hết sức bất ngờ, không ngờ một Phó Cảnh Đình trên thương trường quyết đoán sát phạt, lạnh lùng cao quý lại có một người mẹ chẳng khác nào mụ hàng cá chợ búa, thậm chí có người xem đoạn nửa sau đã bị cắt ghép ác ý còn cho rằng Dung Sơ quá đáng, kiểu gì cũng không nên đối xử với mẹ chồng cũ như thế.

Thậm chí còn có kẻ suy diễn ly kỳ rằng Dung Sơ vốn dĩ đã tằng tịu với cái gã nam mô bên giải trí Phạn Âm từ trước, ngoại tình trong hôn nhân nên mới bị Phó Cảnh Đình phát hiện rồi vạch mặt ly hôn.

Đủ loại thuyết âm mưu cứ thế lan tràn khắp giới thượng lưu.

Dung Sơ chẳng có thời gian đâu mà quan tâm đến mấy thứ tin vịt nhảm nhí đó, cô xử lý xong xuôi mọi việc ở công ty liền cất đường sang Nam Giang vào ngày thứ Năm.

Xưởng của Ngữ Đồ nằm trong khu công nghiệp ở Nam Giang, diện tích vô cùng rộng lớn.

Sau khi chào hỏi ông chủ Ngữ Đồ, cô cùng ông ấy đi tham quan xưởng sản xuất, xem các công nhân gia công hàng xuất khẩu, ngắm nghía những sản phẩm xuất ngoại do họ làm ra, trò chuyện từ bữa trưa kéo dài mãi đến chiều, đúng hai giờ chiều thì hai bên chính thức ký kết hợp đồng.

Nhìn con dấu của Ngữ Đồ đóng rụp xuống bản hợp đồng, khóe môi Dung Sơ cũng nở nụ cười nhẹ nhõm.

Cô bắt tay với ông chủ Ngữ Đồ: "Lô hàng này đành vất vả cho ngài rồi, sắp Tết rồi, đến lúc đó tôi sẽ bảo thư ký gửi chút quà Tết đến biếu ngài và các công nhân."

"Nên thế mà, Dung tổng khách sáo quá rồi."

Dung Sơ uyển chuyển từ chối lời mời ăn tối của ông chủ Ngữ Đồ, đặt chiếc vé máy bay chuyến ba giờ.

Bốn giờ rưỡi chiều đã quay trở về đến thành phố Hải.

Lúc bước ra từ lối đi sân bay, những dòng người xung quanh đi lại vội vã không cẩn thận va phải Dung Sơ, suýt chút nữa làm bay cả chiếc điện thoại trên tay cô.

"Xin lỗi cô."

Thấy đối phương đã cất lời xin lỗi, Dung Sơ cũng không so đo nữa, nhanh hơn một bước nhặt chiếc khăn lụa dưới đất lên rồi đưa qua, đúng lúc người kia ngẩng đầu lên.

Dung Sơ nhận ra là người quen, bèn khách sáo chào hỏi một tiếng: "Cố phu nhân, thật là khéo."

Cố phu nhân thấy là Dung Sơ, sắc mặt đang ôn hòa liền trầm xuống vài phần.

Bà ta giật lấy chiếc khăn lụa từ tay Dung Sơ, một tiếng cảm ơn cũng không thèm nói, trái lại còn lạnh lùng buông lời: "Tối nay chúng tôi sẽ ăn tối cùng bố mẹ Cảnh Đình, đồng thời ấn định ngày đính hôn của Cảnh Đình và Mạn Âm. Dung tiểu thư, đã ly hôn với Cảnh Đình rồi thì phiền cô từ nay đi xa cậu ấy một chút."

Dung Sơ nghe vậy, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên: "Thật ngại quá, nếu không phải vì tôi đòi giữ lại chuỗi Trái tim Thiên Thanh đó, thì tổng giám đốc Phó và Cố tiểu thư đã đính hôn từ tám hoánh nào rồi ấy chứ."

"Cô!" Sắc mặt Cố phu nhân vô cùng khó coi, trừng mắt lườm Dung Sơ một cái.

"Cố phu nhân cứ yên tâm, tôi là kiểu người từ trước đến nay chưa từng biết hai chữ hối hận viết thế nào, càng không bao giờ ăn cỏ gần hang, tổng giám đốc Phó và Cố tiểu thư rất xứng đôi vừa lứa." Ném lại câu nói đó, Dung Sơ lướt qua người Cố phu nhân, bước đi vô cùng tiêu sái.

"..." Cố phu nhân vốn định dằn mặt cảnh cáo Dung Sơ một vố, ai ngờ lại bị mấy câu nói của cô chọc cho tức đến hộc máu.

Bà ta xám ngoét mặt mày đẩy vali bước ra khỏi sân bay, vô tình nhìn thấy Dung Sơ đang nói gì đó với thư ký, lúc lên xe, góc nghiêng khuôn mặt Dung Sơ thoáng lướt qua trong mắt Cố phu nhân mang lại cho bà ta một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.

Cố phu nhân ngẩn ngơ dán mắt vào chiếc xe đó cho đến khi nó chạy khuất khỏi sân bay.

"Vợ yêu." Cố Diệu Thiên vội vã bước tới, tiếp lấy chiếc vali trên tay vợ, "Đường tắc quá nên bị trễ mất mấy phút."

Thấy Cố phu nhân không thèm đếm xỉa đến mình, Cố Diệu Thiên cất giọng hỏi: "Em sao thế?"

"Không, không sao." Cố phu nhân thu hồi tầm mắt, cùng Cố Diệu Thiên đi về phía xe đỗ, vừa đi vừa hỏi: "Tối nay ăn ở đâu thế anh?"

Cố Diệu Thiên mở cửa ghế sau, che chắn cho vợ bước lên xe: "Ở khách sạn Quý Uyển thuộc tập đoàn Phó thị. Chỉ là một chiếc váy thôi mà, cứ bảo người ta ship thẳng về thành phố Hải là được, em hà cớ gì phải tự thân lặn lội sang tận Nam Giang lấy làm gì, mệt người ra."

"Đây là bộ lễ phục Mạn Âm thích nhất, tối nay con bé phải mặc nó đấy, em sợ người ta tay chân vụng về làm hỏng mất." Cố phu nhân đáp, "Tối nay ăn cơm cùng người nhà Cảnh Đình, con bé không được phép để mất mặt đâu."

"Phải phải, biết em thương Mạn Âm nhất rồi, lên xe đi em."

Cố phu nhân bước lên xe, vừa nhìn vào chiếc ghế sát cửa sổ, thấy đặt một bó hoa cẩm chướng (mãn thiên tinh) to đùng, nụ cười trên mặt bà ta lập tức biến mất, trở nên vô cùng phức tạp.

Cố Diệu Thiên chen người bước vào theo sau, nhìn thấy vợ đang ôm bó hoa cẩm chướng trong ngực, ánh mắt cũng tối sầm lại mấy phần.

"Hôm nay... chính là ngày giỗ của Mạn Tình."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập