Chương 28: Có phải anh đang quyến rũ Dung Sơ không?
Dung Sơ bây giờ đâu còn là con dâu nhà họ Phó nữa, cần gì phải nhẫn nhịn Vương Thục Quyên.
Cô dùng sức tóm lấy cổ tay Vương Thục Quyên, rồi đẩy mạnh bà ta ra ngoài. Vương Thục Quyên bị đẩy một cú bất ngờ không kịp phòng bị, chân lảo đảo trẹo đi, ngã phịch xuống đất, kêu oai oái vì đau đớn, chẳng còn chút hình tượng nào nữa.
"Vương phu nhân, có chuyện gì thì cứ nói." Dung Sơ lên tiếng, trong ánh mắt mang theo chút ý lạnh, "Còn dám động tay động chân, tôi cũng sẽ không khách khí đâu."
Vương Thục Quyên tức giận đến mức mặt xanh mét: "Dung Sơ, cô phản thiên rồi phải không hả!"
Trước đây khi Dung Sơ và Phó Cảnh Đình chưa ly hôn, ở nhà họ Phó bảo làm gì nghe nấy, thậm chí còn không dám cãi lại bà nửa câu, kết quả vừa ly hôn xong liền lật trời luôn!
"Tôi biết ngay cái loại tiểu tiện nhân như cô chuyên làm bộ làm tịch, chỉ giỏi nịnh bợ lão phu nhân mà!" Vương Thục Quyên vừa mắng mỉa vừa lầm bầm, mặc chiếc sườn xám màu xanh sẫm trông vô cùng quý phái, nhưng nét mặt lại trừng trừng xếch ngược, chẳng khác nào một mụ phụ nữ đanh đá chua ngoa.
"Lúc ly hôn với Cảnh Đình, rõ ràng là cô tự nguyện không lấy một xu, giờ cô có ý gì hả, không thèm mặt mũi nữa phải không?"
"Tôi đúng là không cầm tiền của Phó Cảnh Đình." Dung Sơ nhìn thẳng vào bà ta.
"Thế sao cô còn bám dai như đỉa đót lấy con trai tôi!" Vương Thục Quyên mắng chửi.
Vương Thục Quyên lục trong túi xách ra một tệp ảnh, phát cho các nhân viên xung quanh xem: "Các người nhìn xem giám đốc của các người đây này, đúng là không biết xấu hổ, con trai tôi đã ly hôn với cô ta, có bạn gái mới rồi mà cô ta vẫn không buông tha, cứ nhằng nhằng câu dẫn con trai tôi!"
Phát xong, bà ta ném số ảnh còn lại thẳng vào người Dung Sơ: "Cô tự nhìn xem, để Cảnh Đình bế cô lên xe, cô còn mặt mũi nào nữa không hả?"
Những bức ảnh đập vào người Dung Sơ rồi rơi lả tả xuống đất.
Dung Sơ nhặt hai tấm lên, thấy trong ảnh chính là cô và Phó Cảnh Đình. Cô cầm ô đứng bên xe nói chuyện với anh, vì hai người đứng rất gần nhau nên trông như cô đang ôm chặt lấy Phó Cảnh Đình vậy, còn một tấm khác là cảnh Phó Cảnh Đình bế cô lên xe.
Không ngờ chiều hôm qua cô giằng co với Phó Cảnh Đình ở bãi đỗ xe lại bị kẻ nào đó chụp lén.
Vương Thục Quyên chỉ thẳng vào mũi Dung Sơ mà mắng: "Chuyện đoạn video, bố của Mạn Âm đã thay mặt xin lỗi cô rồi, thế mà cô hay ho nhỉ, được voi đòi tiên! Cô biết Mạn Âm thích ăn xoài nên cố tình sai Cảnh Đình mang xoài đến công ty cô chứ gì!"
Nghe vậy, Dung Sơ có hơi ngẩn người.
Cô nào biết Cố Mạn Âm thích ăn gì, cứ tưởng thùng xoài này do Lục Khởi sai người mang tới, hóa ra không phải.
"Dung Sơ tôi nói cho cô biết, cút xa con trai tôi ra!" Vương Thục Quyên không chút khách khí mỉa mai, "Sáu năm trước Cảnh Đình chịu cưới cô cũng chỉ vì Mạn Âm thôi, bằng không với cái thân phận rẻ rách này của cô, cô nghĩ mình xứng bước vào cửa nhà họ Phó chắc?"
Thấy sắc mặt Dung Sơ tái mét, Trình Hoài vội bước lên làm hòa: "Bác à, Dung tiểu thư với anh Đình tuy ly hôn rồi nhưng vẫn là bạn bè mà, chuyện bức ảnh chắc chắn có hiểu lầm gì đó, hay là lát về bác hỏi lại anh Đình xem sao?"
"Không phải cô ta câu dẫn thì có giỏi bảo Cảnh Đình bế lên xe xem nào?" Vương Thục Quyên đanh đá đáp.
"Biết đâu là do Dung tiểu thư không khỏe, anh Đình chẳng đặng đừng mới ra tay giúp đỡ." Trình Hoài lịch sự nói, "Bác ơi, dù sao đây cũng là công ty của Dung tiểu thư, bác làm ầm ĩ thế này khiến cô ấy khó xử lắm."
Vương Thục Quyên trừng mắt lườm Trình Hoài một cái, rồi lại quay sang nhìn Dung Sơ với ánh mắt ngập tràn vẻ khinh miệt, giọng nói vừa to vừa sắc nhọn: "Hừ, Dung Sơ, thủ đoạn câu dẫn đàn ông của cô cao tay thật đấy, trai bao thì không nói làm gì, đến cả bạn của Cảnh Đình mà cô cũng không tha cơ à!"
Trình Hoài: "..."
Thấy Vương Thục Quyên càng nói càng quá đáng, Dung Sơ tiện tay vơ lấy cốc cà phê trên bàn làm việc của nhân viên, hắt thẳng vào mặt bà ta.
Cốc cà phê vẫn còn hơi ấm, hắt trọn lên mặt và chiếc sườn xám của Vương Thục Quyên khiến bà ta ré lên oai oái, vội vàng vơ lấy khăn giấy lau vết cà phê trên váy.
"Đồ tiểu tiện nhân nhà cô!" Chiếc sườn xám yêu thích bị làm bẩn, Vương Thục Quyên hận chỉ muốn lao vào xé xác Dung Sơ ra.
Nhưng bà ta còn chưa kịp hành động thì đã bị đội ngũ bảo vệ vừa chạy tới tóm chặt lấy.
Dung Sơ đặt cốc cà phê xuống bàn, lạnh lùng nhìn Vương Thục Quyên: "Tổng giám đốc Phó có máu mặt trong giới thương trường, hy vọng Vương phu nhân khi mở miệng nói chuyện nhớ suy nghĩ ba phần, bằng không người ta lại tưởng mẹ của tổng giám đốc Phó là một mụ hàng tôm hàng cá ngoài chợ, chẳng có chút giáo dưỡng nào đâu."
"Thêm nữa, đây là Thiên Sưởng, là địa bàn của tôi, muốn tìm tôi xin vui lòng đặt lịch trước với lễ tân. Nếu còn có lần sau tái diễn cảnh tượng thế này, tôi sẽ mời luật sư đến để nói chuyện với Vương phu nhân đấy!"
Không đợi Vương Thục Quyên kịp phát cuồng lên nữa, Dung Sơ ra lệnh cho hai bảo vệ: "Vương phu nhân làm phiền đến công việc của mọi người rồi, tiễn bà ta ra ngoài đi."
"Các người buông tôi ra, tôi phải xé xác con tiện nhân này!" Vương Thục Quyên bị bảo vệ lôi xề sệ ra ngoài, miệng vẫn không ngớt mắng chửi Dung Sơ, đanh đá hết chỗ nói.
Các nhân viên lanh lẹ giải tán, tản ra quay về vị trí công việc của mình.
"Trình tiên sinh, ngại quá nhé." Dung Sơ phủi phủi vết cà phê bắn lên cổ tay áo, mỉa mai cười nhạt, "Để anh phải xem một màn hề trua rồi."
Hai người cùng nhau đi thang máy.
Trình Hoài liên tục đưa mắt nhìn Dung Sơ, ngón tay thon dài khẽ cọ cọ cằm: "Tôi phát hiện ra, sau khi ly hôn với anh Đình, cô thay đổi nhiều thật đấy."
Trước kia khi Phó Cảnh Đình và Dung Sơ chưa ly hôn, anh ta từng đến nhà họ Phó vài lần, chứng kiến Vương Thục Quyên sai bảo Dung Sơ hết việc này đến việc khác chẳng khác nào ô sin, trong khi Dung Sơ luôn rủ rậm mi mục, ngoan ngoãn vâng dạ bằng giọng điệu nhỏ nhẹ.
Hôm nay Dung Sơ dám hắt cả cà phê vào người Vương Thục Quyên, lại còn dạy dỗ cho bà ta một trận ra trò, khí thế ngút trời khiến Trình Hoài được mở rộng tầm mắt.
"Đúng vậy, cho nên tôi còn phải cảm ơn Phó Cảnh Đình nữa cơ." Dung Sơ cười giễu cợt.
Vì yêu Phó Cảnh Đình, cô gả vào nhà họ Phó sáu năm, ngoan ngoãn làm một người con dâu ngoan hiền, phục vụ chu toàn cho người nhà họ Phó, nhẫn nhịn mọi lời mắng mỏ xoi mói của Vương Thục Quyên vì cô tưởng rằng sự hi sinh đó có thể khiến Phó Cảnh Đình cảm động và yêu cô.
Đến cuối cùng mới nhận ra, tất cả những gì cô làm chỉ là uổng công vô ích.
Trong lòng Phó Cảnh Đình đã có hình bóng khác, cô có hạ thấp tư thế đến đâu, có yêu đến mức hèn mọn thế nào đi chăng nữa, cũng chẳng tài nào sưởi ấm nổi trái tim anh.
"Ly hôn rồi cũng tốt, với cái tính cách mẹ của anh Đình thế kia, chắc chẳng có người phụ nữ nào dám gả vào nhà anh ta đâu." Trình Hoài nhớ lại dáng vẻ đanh đá chua ngoa của Vương Thục Quyên mà thấy rợn tóc gáy, "Anh Đình có một người mẹ như thế mà từ nhỏ tâm lý không bị vẹo vọ đi thì quả là đỉnh cao."
Nói đoạn, Trình Hoài lại hỏi Dung Sơ: "Tôi thấy cậu trai bao kia được phết đấy, khi nào hai người kết hôn thế?"
Dung Sơ không quá thân thiết với Trình Hoài nên chẳng thấy có nghĩa vụ phải báo cáo mọi chuyện cho anh ta biết, liền đáp: "Tiểu Khải bận lắm, đang đi công tác ở nước ngoài rồi."
Cô nói vậy khiến Trình Hoài mặc nhiên hiểu rằng hai người đang trong mối quan hệ hẹn hò, bèn "ồ" lên một tiếng.
Khi thang máy cập tầng một, điện thoại Trình Hoài reo tin nhắn mới. Anh liếc nhìn màn hình, quay sang nói với Dung Sơ: "Dung tổng, tôi có chút việc phải xử lý, bữa trưa này cứ để khi nào rảnh rỗi tôi lại mời cô bù vậy nhé."
"Được." Dung Sơ gật đầu, tự mình tiễn anh ta ra khỏi công ty.
Trình Hoài lái xe đến nhà hàng Cẩm Thời Ký, tìm đến phòng bao đẩy cửa bước vào, thấy Phó Cảnh Đình đã có mặt ở đó liền mở miệng phang ngay câu: "Mẹ cậu vừa mới tới Thiên Sưởng làm loạn đấy!"
Phó Cảnh Đình nhíu mày: "Bà ấy đến Thiên Sưởng làm loạn cái gì?"
"Ầy, chứ còn gì nữa, chẳng phải chuyện cậu bế Dung Sơ lên xe bị người ta chụp lại chứ gì." Trình Hoài kéo ghế ngồi xuống, tự rót cho mình chén trà, "Bà ấy không biết lấy đâu ra mấy bức ảnh, xách mé chạy đến Thiên Sưởng tìm Dung Sơ mắng mỏ cô ấy không biết liêm sỉ, ly hôn rồi còn dám câu dẫn con trai mình."
Trình Hoài mang máu hóng hớt hỏi dò: "Thế quái nào thế, có phải cậu đang quyến rũ Dung Sơ không đấy?"
"Không có." Phó Cảnh Đình lạnh lùng liếc anh ta một cái, giọng điệu khó chịu, "Chiều hôm qua cô ấy dầm mưa không khỏe, tôi sợ cô ấy lái xe dễ gây tai nạn giao thông nên định đưa cô ấy về, ai ngờ cô ấy bướng bỉnh thế, cứ mở miệng là đòi gọi xe ôm công nghệ."
"Đúng thế, người ta gọi được xe hộ mà, cần gì cái thứ chồng cũ như cậu phải lắm chuyện xía vào?" Trình Hoài chậc chậc hai tiếng, "Chính vì cái 'việc tốt' cậu làm đấy mà mẹ cậu mới chạy đến Thiên Sưởng, mở mồm ra là chửi Dung Sơ là tiện nhân, giờ nhân viên trong công ty cô ấy được một vố cười vào mặt kìa."
"..."
Bình luận