Chương 2: Oan gia ngõ hẹp hay âm hồn bất tán?
Trên đường phố, người qua lại thưa thớt. Có những người chẳng cần nhìn mặt, chỉ cần lướt qua dáng đứng là biết ngay khách du lịch; lại có cả những nhân viên công sở diện vest giày tây vừa mới đi tiếp khách xong, đang đứng cúi đầu chào nhau đầy khách sáo.
Chu Hạ Tình hít thở bầu không khí trong lành bên ngoài, cúi đầu lướt điện thoại một cách chán chường, chậm rãi đi bộ về phía cửa hàng tiện lợi gần khách sạn nhất.
Nhóm chat của phòng ký túc xá bỗng nhiên nhảy thông báo liên tục.
Trương Minh Châu – cô bạn cùng phòng ở lại trường đang hào hứng phát biểu: 「Các chị em ơi, chấn động luôn!! Tớ đang trên đường mua đồ ăn đêm về, mọi người đoán xem tớ vừa nhìn thấy cái gì nào?!」
Chu Hạ Tình xốc lại tinh thần, đùa một câu: 「Người ngoài hành tinh lái UFO đáp xuống Trái Đất à?」
Trương Minh Châu rep lại ngay lập tức: 「Còn chấn động hơn thế nhiều!」
Chu Hạ Tình: 「Hả?」
Trương Minh Châu: 「Tớ nhìn thấy học ủy của lớp Phiên dịch 2 bên cạnh với thể ủy của lớp Phiên dịch 3 bên cạnh nữa! Đi cùng nhau! Bước ra từ nhà nghỉ!!」
Chu Hạ Tình là lớp trưởng lớp 1, cô ít nhiều đều từng tiếp xúc với ban cán sự của hai lớp kia: 「Không phải thể ủy lớp 3 lúc nào cũng bảo cậu ta độc thân à?」
Trương Minh Châu: 「Thế mới nói chứ, rốt cuộc là có tình huống gì đây!」
Hứa Lăng có vẻ cũng bị làm cho thức giấc: 「Hai cậu người tung kẻ hứng cái gì thế, ở trong trường mấy chuyện này chẳng phải vớ đại cũng được một nắm à.」
Trương Minh Châu: 「Nói thì nói thế, nhưng biết người quen như vậy thì vẫn có chút kinh ngạc mà.」
Cậu ấy nhắn tiếp: 「Bề ngoài hai người họ nhìn chẳng thân thiết gì, cực kỳ nghiêm túc đàng hoàng, ai ngờ được sau lưng lại thế này thế nọ chứ, kích thích ghê!」
……
Tin nhắn nhảy lên từng dòng một, Chu Hạ Tình cũng muốn tiếp tục hóng hớt drama, nhưng thái dương lại bắt đầu nhức nhối từng cơn. Cô đành tắt màn hình điện thoại, dùng tay day nhẹ thái dương, vừa đi vừa hít thở sâu vào trong cửa hàng tiện lợi.
Cô đi thẳng đến bên tủ đông lấy một hộp sữa lắc vị chuối, sau khi thanh toán xong liền xé vỏ bọc bên trên, đặt vào trong máy để thao tác.
Ngón tay cô gõ vô thức vào ốp điện thoại, buồn chán cúi đầu nhìn chằm chằm vào đôi giày vải màu đen của mình. Đúng lúc đó, phía sau bỗng vang lên một giọng nam vừa quen thuộc lại vừa xa lạ: "Chu Hạ Tình?"
Giọng điệu mang theo vài phần không thể tin nổi, có lẽ đối phương không ngờ lại gặp được cô ở nơi này.
Cô nghe tiếng quay đầu lại, tuy trong lòng đã có sự chuẩn bị trước, nhưng việc tình cờ gặp lại người quen cũ ở nơi đất khách quê người như thế này vẫn thực sự khiến cô giật mình.
"Trùng hợp thế?" Chu Hạ Tình thốt lên.
Cậu con trai cao lớn trước mắt mặc một chiếc áo khoác cổ đứng màu xanh nỉ có sọc trắng, phần cằm bị che khuất mất một góc nhỏ, trên đầu đội chiếc mũ lưỡi trai cùng màu. Khi cậu ta cúi đầu nhìn cô, cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt, chiếc mũi và đường nét khuôn mặt gầy gò, góc cạnh của cậu ta qua bóng râm của vành mũ.
Dù vậy, cô vẫn có thể khẳng định chắc chắn người này chính là Trần Tân Sơn – tên hàng xóm đáng ghét sống sát vách nhà cô.
"Ừ." Trần Tân Sơn thốt ra một âm mũi nhạt nhẽo, rồi quay mặt đi một cách khá lạnh lùng.
Trông có vẻ như không muốn bắt chuyện với cô cho lắm.
Chu Hạ Tình lập tức thu lại biểu cảm thừa thãi trên mặt.
Hối hận rồi, vừa rồi đáng lẽ cô nên giả vờ như không quen biết cậu ta, gặp tình huống này thì tiên phát chế nhân (ra tay trước để chiếm thế thượng phong) mới là thượng sách.
Cô và Trần Tân Sơn cùng nhau lớn lên từ nhỏ, cô có thể coi là người chứng kiến toàn bộ quỹ đạo cuộc đời của cậu ta cho đến tận bây giờ.
Từ khi cô bắt đầu biết ghi nhớ, cái miệng nhỏ của Trần Tân Sơn đã liến thoắng suốt ngày không ngừng nghỉ. Hồi học mẫu giáo, ham muốn biểu đạt của cậu ta mãnh liệt đến mức nhiều lần làm loạn kỷ luật lớp học, đến mức bị hiệu trưởng trực tiếp khuyên thôi học.
Lên tiểu học, để bồi dưỡng sở thích cho cậu ta, và quan trọng hơn là để tiêu hao nguồn năng lượng không có chỗ phát tiết, Trần Tân Sơn được gửi đi học bơi. Thế nhưng việc đó chẳng hề kiềm chế được bản tính nghịch ngợm, phá phách của cậu ta chút nào. Cậu ta suốt ngày chạy nhảy lung tung ngoài đường, có thể nói là "không ác không làm", thường xuyên có người tìm đến tận nhà mắng vốn. Dù bị bố mẹ đồng thanh phối hợp ver tẩn cho một trận nhưng cậu ta vẫn chứng nào tật nấy, khiến mẹ cậu ta – dì Dư – tức đến mức phải uống ngay viên cứu tim gấp.
Lên cấp hai, có lẽ là đã hiểu chuyện hơn, hoặc giả là do ở trong đội tuyển bơi lội lâu năm, tham gia nhiều giải đấu nên tính tình tự khắc trầm ổn lại. Cũng có thể là vì cậu ta cao lên, trổ mã ra, cộng thêm tính cách cởi mở nên được nhiều bạn gái thích, gánh trên lưng cái mác "hot boy" nên đương nhiên phải thu liễm hơn rất nhiều.
Đúng rồi, cũng chính từ năm cấp hai, mối quan hệ giữa cô và cậu ta bắt đầu tụt dốc không phanh.
Cô chẳng biết mình đã đắc tội với Trần Tân Sơn ở chỗ nào, mỗi lần chạm mặt, cậu ta nói năng lúc nào cũng âm dương quái khí, kháy khía đủ đường. Cô đã quan sát kỹ một vòng, cậu ta chỉ đối xử với một mình cô như thế.
Dù cô có nhớ đến tình nghĩa hồi mẫu giáo, tiểu học từng nắm tay nhau cùng đi học, giữ tấm lòng rộng lượng thử tìm cậu ta để giải quyết hiểu lầm, thì cậu ta cũng chỉ bóng gió, cà khịa cô cả công khai lẫn kín đáo, thái độ vô cùng bất lịch sự.
Chu Hạ Tình cô từ trước đến nay chưa bao giờ là kiểu người mặt nóng dán mông lạnh (chủ động lấy lòng người lạnh nhạt với mình). Hơn nữa, cô cũng vốn ghét tính bốc đồng, ồn ào của cậu ta, nên dần dần cô cũng cắt đứt liên lạc, không cần thiết thì không thèm giao tiếp với cậu ta nữa.
Từ đó về sau, những cảm xúc tiêu cực mà cậu ta thể hiện ra với cô không còn mảy may gợi lên bất kỳ gợn sóng nào trong lòng cô nữa. Cô đã từng chủ động cứu vãn tình bạn, một khi cậu ta đã từ chối thì cô liền dứt khoát từ bỏ.
Vốn dĩ trong cuộc đời của Chu Hạ Tình cô, Trần Tân Sơn chỉ là một nhân vật có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Lên cấp ba, tuy họ vẫn học chung một trường, nhưng do khác lớp nên số lần gặp mặt giảm đi rõ rệt. Cô không còn cái nhìn trực quan về cậu ta nữa, cộng thêm việc cô chỉ toàn tâm toàn ý học hành, nên chỉ nghe loáng thoáng thấy bảo cậu ta rất nổi tiếng, thường xuyên có các bạn nữ đến xem cậu ta tập luyện, còn mua đồ ăn sáng và nhét quà cho cậu ta.
Tốt nghiệp cấp ba, cậu ta vào chung một trường đại học với cô dưới diện tuyển thẳng vận động viên bơi lội. Ngoại trừ mấy kỳ nghỉ đông và nghỉ hè bị bố mẹ nghiêm lệnh bắt buộc phải ngồi chung một bàn ăn vài bữa cơm ra, ở trường đại học họ chỉ tình cờ chạm mặt đúng một lần.
Vẫn là màn nhìn nhau ngắn ngủi, rồi hai người ngầm hiểu ý mà lướt qua nhau như hai người xa lạ.
Sau một hồi hồi tưởng ngắn ngủi, ý thức quay về thực tại, Chu Hạ Tình thầm định nghĩa sự việc có xác suất nhỏ nhoi này bằng hai cụm từ: "Oan gia ngõ hẹp" và sự "âm hồn bất tán" của ai đó.
Vừa vặn sữa lắc cũng đã làm xong, Chu Hạ Tình phớt lờ người bên cạnh, tự mình lấy nắp và ống hút rồi quay đầu bỏ đi, không một chút dây dưa.
Ra khỏi cửa hàng tiện lợi đi được mười mấy mét, cô như sực nhớ ra điều gì đó, bước chân đột ngột dừng lại.
Lấy điện thoại ra tìm kiếm một hồi, cô gõ vài từ tiếng Anh vào phần ghi chú, rồi quay người đi ngược lại con đường cũ.
Nhân viên cửa hàng tiện lợi nhìn nhãn hiệu cô viết trên màn hình, vẻ mặt đầy hối lỗi lầm bầm nói mấy câu tiếng địa phương mà cô không hiểu. Thấy cô không phản ứng gì, người đó lại liên tục lặp đi lặp lại hai từ tiếng Anh: "Passport" (Hộ chiếu) và "Twenty" (Hai mươi).
"I left my passport at the hotel." Cô không mang theo hộ chiếu, chỉ biết khô khan giải thích, lại ra dấu tay số "20": "I'm already twenty."
Nhân viên cửa hàng vẫn lắc đầu, rõ ràng là vẫn không tin lắm.
Nơi thái dương liên tục truyền đến những cơn đau nhói buốt, cô cảm thấy bản thân như đang rơi vào vũng bùn lầy, dù cô có vùng vẫy hay không thì cơ thể vẫn cứ mất kiểm soát mà chìm xuống, sắp ngộp thở đến nơi.
Cô muốn thông qua việc hút thuốc để xoa dịu đi dù chỉ một chút sự lo âu và áp lực này.
"OK, thank you." Cô cũng không muốn làm khó nhân viên cửa hàng, cầm lấy điện thoại trên quầy thu ngân, định bụng quay nhanh về khách sạn lấy hộ chiếu rồi quay lại mua thuốc.
Giây tiếp theo, một cuốn hộ chiếu mở sẵn bị một bàn tay lớn ấn bộp xuống quầy thu ngân, ngón tay với các khớp xương rõ ràng chỉ vào nhãn hiệu thuốc lá trên màn hình điện thoại của cô: "One pack of this, please."
Chu Hạ Tình theo đó quay đầu lại, đập vào mắt cô là góc nghiêng với đường nét sắc sảo của Trần Tân Sơn.
Ánh đèn quá sáng, chiếu vào khiến đầu óc cô càng thêm choáng váng.
Bình luận