Chương 3: Chu Hạ Tình, mở cửa
Gió đã bắt đầu thổi.
Mấy lọn tóc buộc hờ hững lệch sang một bên vai hơi vểnh lên, tà váy ngắn xếp tầng màu trắng khẽ đung đưa theo gió.
Đêm ở nơi đất khách, trên con phố vắng vẻ, Trần Tân Sơn vốn dĩ đi tụt lại phía sau không tự chủ được mà dừng bước. Anh im lặng nhìn thẳng về phía trước, dáng vẻ đăm chiêu.
Anh khẽ chớp mắt, ánh mắt có một khoảnh khắc thẫn thờ, như thể vừa rơi vào một giấc mơ hư ảo.
Một lát sau, anh bước nhanh hơn một cách kín đáo. Nhờ lợi thế chiều cao và sải chân dài, anh nhanh chóng đuổi kịp cô gái phía trước một cách dễ dàng.
Chu Hạ Tình liếc xéo kẻ vừa thong dong "trôi" đến bên cạnh mình, cô mở điện thoại lên, vừa cất lời đã là chất giọng đều đều không chút cảm xúc: "Tiền bây giờ tôi chuyển cho cậu."
Chuyển khoản xong, cô liền giơ tay ra, dùng ánh mắt chết chóc ra hiệu cho anh móc túi lấy thuốc lá.
Trần Tân Sơn không hề động đậy, ngược lại còn nheo nheo mắt hỏi: "Chu Hạ Tình, cậu biết hút thuốc từ bao giờ thế?"
"Thì sao?" Chu Hạ Tình tỏ vẻ bất cần, toàn thân đều toát ra cái cảm giác "người sống nhưng tâm hồn đã chết": "Cậu định mách mẹ tôi à?"
"Cũng có thể cân nhắc đấy." Trần Tân Sơn nương theo lời cô mà gật đầu.
Mặc kệ anh thật sự muốn mách hay chỉ đùa, thấy anh mãi không có ý định đưa đồ, Chu Hạ Tình trực tiếp ra tay giật lấy chiếc túi trong tay anh, lôi cái hộp nhỏ màu xanh ra nhét tọt vào túi áo.
Trả lại cho anh chiếc túi trống không, Chu Hạ Tình đến một câu "tạm biệt" cũng lười nói, rảo bước đi nhanh về khách sạn, tiến thẳng vào phòng hút thuốc ở sảnh lớn.
Nửa phút sau.
Chu Hạ Tình vừa cầm hộp sữa lắc vị chuối hút sùm sụp đi ra, vừa đứng hình mất một lúc.
Trên màn hình điện thoại, trong khung chat với Trần Tân Sơn, cô vừa gửi đi một bức ảnh chụp chiếc hộp nhỏ màu xanh kèm theo một dấu chấm hỏi vạn năng.
Khó khăn lắm mới định hút một điếu thuốc để giải tỏa áp lực, ai ngờ cái bao thuốc lá có màu sắc đẹp đẽ kia lại là bao cao su. Trải nghiệm kiểu này từ nay về sau chắc chắn sẽ không bao giờ có lần thứ hai.
Trần Tân Sơn có vẻ như đang giả vờ vô tội nhắn lại: 「Tôi gọi cậu bao nhiêu lần rồi, tại cậu không thèm để ý đến tôi đấy chứ.」
Chu Hạ Tình vô cảm gõ chữ: 「Cậu ở khách sạn nào?」
Trần Tân Sơn: 「Cùng khách sạn với cậu.」
Trùng hợp đến mức không có thiên lý.
Chu Hạ Tình bước ra khỏi phòng hút thuốc, ngồi xuống chiếc ghế ở sảnh lớn: 「Cậu về chưa? Tôi đợi cậu ở sảnh.」
Nhìn chằm chằm vào dòng chữ "đối phương đang nhập..." ở phía trên khung chat, mãi một lúc lâu sau, cô mới nhận được câu trả lời chậm rãi của anh: 「Không trùng hợp rồi, tôi đã về đến phòng rồi.」
Tiếp sau đó là một bức ảnh: 「Với lại, cậu làm rơi thẻ phòng này.」
Nhanh chóng kiểm tra lại ví tiền, Chu Hạ Tình nhìn số phòng anh vừa gửi tới, nhận ra ngay đây là đòn cố tình trả đũa của anh.
Nhưng sao cũng được, lúc này cô không có tâm trạng để chấp nhặt với anh.
Đi thang máy lên đến trước cửa phòng Trần Tân Sơn, cô gửi tin nhắn cho anh: 「Mở cửa.」
Trong phòng lạch cạch có tiếng động, Trần Tân Sơn mở cửa phòng ra.
Lúc này anh đã tháo mũ và cởi áo khoác ngoài, Chu Hạ Tình bấy giờ mới phát hiện tóc anh đã cắt ngắn hơn so với hồi nghỉ hè, chiếc áo phông trắng tinh dáng hơi rộng càng tôn lên vẻ sạch sẽ, sảng khoái của anh.
Hai người họ giống như gián điệp đang bắt liên lạc, lẳng lặng trao đổi đồ vật trong một bầu không khí im lặng đến kỳ quặc. Cho đến khi Chu Hạ Tình quay người định bỏ đi, Trần Tân Sơn mới thốt ra một câu không đầu không cuối: "Hộp này là tôi mua hộ bạn, tôi không có bạn gái."
Chắc là sợ cô mách lẻo với bố mẹ anh đây mà, đúng là nghĩ nhiều quá rồi, cô chẳng rỗi hơi mà xen vào bất cứ chuyện gì liên quan đến anh.
"Ồ." Cô có chút lấy lệ đáp lại một tiếng, rồi nhấc chân rời đi.
Nhân viên lễ tân một lần nữa nhìn thấy cô gái dáng người gầy gầy cao cao ấy.
Cô mặc một chiếc áo nỉ màu xám lệch vai và váy ngắn màu trắng, sắc mặt tái nhợt một cách bất thường, đôi mắt vô thần tràn ngập sự mệt mỏi.
Đây là lần thứ ba trong ngày cô bước vào phòng hút thuốc.
Cũng vẫn giống như những lần trước, chẳng được bao lâu cô đã đi ra, bóng lưng lộ rõ vẻ sa sút.
Chu Hạ Tình trở về phòng, mặt không cảm xúc ném bao thuốc lá vào thùng rác.
Xem ra đúng như lời Hứa Lăng nói, việc hút thuốc cũng phải tùy người. Cho dù đã đổi sang một loại thuốc dễ chấp nhận hơn, cô vẫn không thể xoa dịu đi nửa phân sự lo âu đến từ vực sâu tăm tối, ngược lại còn bị nó giáng cho một vố đau điếng.
Cô lại đi đánh răng rửa mặt, tắm rửa một cách máy móc, sau đó uống thuốc rồi nằm lên giường.
Vẫn không ngủ được, trằn trọc băn khoăn.
Vẫn là những triệu chứng cũ.
Cô bỗng cảm thấy bản thân giống như một bộ đồ chơi rút gỗ, cứ liên tục có người rút đi xương thịt trong cơ thể cô, rồi lại không ngừng chồng lên phía trên, từng thanh từng thanh một tích tụ lại.
Cái "khối gỗ" bị đục rỗng ruột ấy đang lung lay sắp đổ, tưởng như giây tiếp theo sẽ đổ sập xuống.
Vạn kiếp bất phục.
Mở mắt ra bật điện thoại lên, muộn thế này rồi trong nhóm chat ký túc xá đương nhiên không còn ai phát biểu nữa, có điều lịch sử trò chuyện đã lên tới "99+".
Cô nhanh chóng lướt xem, nội dung đại khái là quan điểm khác nhau của hai người họ về mối quan hệ FWB (bạn giường).
Tầm mắt cô dừng lại ở ba dòng chữ mà Hứa Lăng nhắn: "Có nhu cầu là bình thường, áp lực lớn cũng là bình thường, hai người họ ngủ với nhau để giải tỏa một chút cũng khá là bình thường, chẳng làm tổn thương đến ai cả, chỉ có thể nói là lựa chọn của mỗi người khác nhau thôi". Chu Hạ Tình vô thức thẫn thờ nhìn chăm chằm vào đó rất lâu.
Đại não giống như một chiếc máy tính vừa được khởi động lại bắt đầu vận hành, ngón tay lướt lên lướt xuống trong danh sách bạn bè, cô vậy mà lại bấm vào trang cá nhân của Trần Tân Sơn, cứ như bị ma xui quỷ khiến.
Biệt danh của anh là "Chiến thần kem tươi", thật là một cái tên kỳ quặc.
Kỳ quặc y như con người anh vậy.
Tiếp đó, cô bấm vào vòng bạn bè của anh.
Cô không hay quan tâm đến cuộc sống của người khác, thế nên đã tắt luôn lựa chọn hiển thị cập nhật vòng bạn bè, bản thân cô cũng hầu như không đăng trạng thái gì, bài đăng gần đây nhất đã là từ nửa năm trước.
Khi đó cô chụp một bức ảnh chiếc bánh mỳ kem tươi, đồng thời chèn thêm một biểu tượng "thích" nhỏ xíu trên hình.
Trái ngược với cái vòng bạn bè nghèo nàn của cô, vòng bạn bè của Trần Tân Sơn có thể nói là đủ mọi thứ trên đời, cuộc sống vô cùng đa dạng sắc màu.
Hôm kia bị huấn luyện viên mắng liền đăng một bài, hôm qua đi học lớp lý thuyết giành được ghế ở hàng sau liền đăng một bài, hôm nay ăn được món canh cá dưa chua ở căng tin liền đăng một bài, ngày mai nhìn thấy một chú chó hoang đang nằm ườn một đống phơi nắng trên bãi cỏ trường học, lại càng phải đăng hẳn hai bài.
Đúng là một kẻ nói nhiều chính hiệu.
Cũng chính qua dòng trạng thái mới nhất của anh, cô mới biết đội bơi lội của họ vừa sang nước khác tham gia một giải đấu giao hữu, và anh còn vừa giành được một huy chương bạc đáng chúc mừng. Lúc về vì quá cảnh ở đây, nên anh dứt khoát tranh thủ kỳ nghỉ để chơi bời hai ngày.
Trong bức ảnh, anh đứng ở hàng sau, mặc bộ đồng phục tập luyện màu trắng giống các đồng đội, vóc dáng cao ráo thẳng tắp, khi cười lộ ra một hàm răng trắng đều, ngời ngời khí chất, nụ cười vô cùng có sức lan tỏa.
...Cô dường như có chút hiểu được lý do tại sao anh lại được yêu thích đến vậy rồi.
Quay trở lại khung chat với anh, cô nhanh chóng gõ ba chữ, ngón tay đặt trên nút "Gửi", sẵn sàng nhấn xuống bất cứ lúc nào.
Giống như hồi học cấp hai vậy.
Cô nghĩ thầm.
Cô sẽ bước lên trước một bước, nếu anh từ chối thì cô sẽ dứt khoát rút lui, dù sao thì họ cũng đã duy trì mối quan hệ gặp mặt là vờ như không quen biết từ lâu rồi.
Thời gian địa phương là 1 giờ 45 phút sáng, Trần Tân Sơn – kẻ vừa thua liền ba ván game và đang vừa lơ đễnh vừa chơi tiếp – nhận được một tin nhắn.
Vua Bánh Mỳ: 「Ngủ chưa?」
Chu Hạ Tình dán chặt mắt vào khung chat, ánh sáng từ màn hình điện thoại phản chiếu vào mắt cô, dường như biến thành một tia sáng có thần sắc hiếm hoi trong đôi mắt ấy.
Bên kia đợi một lúc lâu mới trả lời: 「Cơ thể chỗ nào không thoải mái à?」
Mùi châm chọc nồng nặc.
Chu Hạ Tình lấy hết can đảm nhắn tiếp: 「Tôi muốn xem huy chương của cậu.」
Trần Tân Sơn đáp lại một cách đầy vẻ đáng đòn: 「Xin tôi đi.」
Chu Hạ Tình: 「Xem một chút.」
Trần Tân Sơn: 「Xin một chút đi.」
Chu Hạ Tình: 「Xem.」
Trần Tân Sơn: 「Xin.」
Chu Hạ Tình: 「Xem.」
Trần Tân Sơn: 「...Được rồi.」
Chu Hạ Tình: 「Bây giờ.」
Trần Tân Sơn: 「?」
Chu Hạ Tình: 「Ngay bây giờ.」
Trần Tân Sơn lại hỏi lần thứ hai: 「Cơ thể chỗ nào không thoải mái à?」
Chu Hạ Tình: 「Bây.」
Chu Hạ Tình: 「Giờ.」
Đều là người trưởng thành cả rồi, cô biết anh hiểu ý tứ trong lời nói của cô.
Mặc dù đã vờ làm người lạ của nhau từ lâu, nhưng cô biết rõ gốc gác của anh, cơ thể anh sạch sẽ, tình cảm thì bỏ trống, không có bệnh tật gì mà duyên phận với người khác cũng nông cạn, sẽ không gây ra quá nhiều rắc rối.
Đối với cô lúc này mà nói, anh là sự lựa chọn tuyệt vời nhất.
Bên kia mãi không thấy trả lời, Chu Hạ Tình không cam lòng lướt màn hình mấy cái, vẫn không có tin nhắn mới nào nhảy vào.
...Bị từ chối rồi.
Trái tim đang treo lơ lửng giữa không trung bỗng rơi bịch xuống đáy vực.
Cô tắt màn hình, đặt điện thoại ở đầu giường.
Đúng như câu hỏi của Trần Tân Sơn, lúc này đây cô chẳng có chỗ nào thoải mái cả, dằn vặt đau đớn, bồn chồn bất an.
Lại có ai đó rút đi một khối gỗ từ chính giữa để chồng lên phía trên, tòa tháp gỗ cao nghất ngưởng đã lâm vào tình thế nguy cấp, sắp sửa đổ nhào——
Điện thoại lại vang lên lần nữa.
Chu Hạ Tình mở mắt ra, bấm vào tin nhắn mới tin nhắn mới:
「Mở cửa.」
Đôi mắt xám xịt tro tàn của cô bỗng chốc sáng bừng lên.
Cô nhỏm dậy mở cửa, Trần Tân Sơn đang đứng ngoài cửa, cúi đầu bốn mắt nhìn nhau với cô.
Giọng nói của anh như có lẫn hạt cát, khàn khàn và trầm thấp:
"Chu Hạ Tình, tôi nói trước nhé, tôi không có mang theo huy chương đâu đấy."
Bình luận