Chương 87: Chúng ta là vợ chồng
Thấy cô rụt người lại y như con đà điểu, Cố Tri Thâm lại nói tiếp: "Dù ở trong chương trình, chúng ta cũng là vợ chồng."
Lạc Kiều Nhất mím môi, không muốn tiếp lời anh.
Chuyện vợ chồng chỉ hai người họ biết, những người khác đều không hay biết gì.
Lúc Bùi Kiều Kiều bôi nhọ cô như thế, Cố Tri Thâm cũng có đứng ra nói họ là vợ chồng đâu.
Cố Tri Thâm chỉ nói câu này lúc ở trên giường, khi đã được hời mà thôi.
Cố Tri Thâm nhìn cô: "Không nói gì à?"
"Trời còn sớm, bây giờ anh đi, người ta thấy cũng chẳng có gì." Lạc Kiều Nhất nhắm mắt lại, thấp giọng nói.
Cố Tri Thâm lạnh lùng liếc cô: "Em gấp gáp đuổi anh đi thế cơ à?"
Lạc Kiều Nhất thoát khỏi vòng tay anh, túm lấy chăn ngồi dậy, ánh mắt mang theo vẻ ôn oà: "Bởi vì không muốn mang lại rắc rối cho tổng giám đốc Thịnh, cũng không muốn chương trình bị người ta hoài nghi."
Cố Tri Thâm hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Lạc Kiều Nhất vì muốn lấy lòng Thịnh Hiểu Nguyệt mà quả thực đã toàn tâm toàn ý nghĩ cho cô ấy.
Kéo chăn đắp lên người, Cố Tri Thâm lười thèm đếm xỉa đến Lạc Kiều Nhất.
Thấy anh có vẻ kiên quyết bám trụ ở đây, Lạc Kiều Nhất câm nín chẳng nói nên lời.
Cô đành im lặng, nằm lại cùng Cố Tri Thâm.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Lạc Kiều Nhất ngủ thiếp đi từ lúc nào chẳng hay, cho đến khi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Lạc Kiều Nhất mở mắt ra, phát hiện bên cạnh không còn bóng dáng Cố Tri Thâm, chỉ nghĩ là anh đã về phòng rồi.
Vươn tay cầm điện thoại lên, thấy là Thịnh Hiểu Nguyệt gọi tới, cô lập tức bấm nút nghe: "Sao thế?"
Thịnh Hiểu Nguyệt thở dốc: "Cậu ở trong phòng à? Tớ đưa Trang Tử Châu về phòng tớ rồi, đang truyền dịch đây, cậu có qua đợi cậu ta tỉnh không?"
Lạc Kiều Nhất ngồi dậy khỏi giường, vừa định trả lời thì cửa nhà vệ sinh bật mở.
Cố Tri Thâm tự nhiên bước về phía Lạc Kiều Nhất, giọng thản nhiên: "Nếu trong người có chỗ nào không khỏe, cứ gọi cho anh bất cứ lúc nào, anh vẫn còn chút việc, không ở lại quậy cùng em nữa."
Gò má Lạc Kiều Nhất đỏ bừng.
Trong điện thoại, Thịnh Hiểu Nguyệt hít ngược một hơi, sau đó lại cười hứ hứ.
Thấy cô mặt đỏ tắp, ngẩn ngơ nhìn mình, Cố Tri Thâm quỳ một chân lên giường, đưa tay bóp cằm cô: "Mặt đỏ thế này, chẳng lẽ trong người vẫn còn dư thuốc à? Không lý nào, đã ba tiếng rồi cơ mà."
"Không có... Anh đi đi, anh đi bận việc đi!" Lạc Kiều Nhất hoảng hốt hất tay anh ra, ôm điện thoại chui tọt vào chăn.
Thấy bộ dạng này của cô, Cố Tri Thâm cong môi, rốt cuộc không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.
Tim Lạc Kiều Nhất đập cực kỳ nhanh, cảm giác ngộp thở đến nơi.
Thịnh Hiểu Nguyệt phát ra âm thanh cực nhỏ: "Đi chưa?"
"Đi rồi... Tớ qua ngay đây." Cơ hồ Lạc Kiều Nhất chưa từng bẽ mặt thế bao giờ.
"Đợi cậu." Thịnh Hiểu Nguyệt cũng không có ý định trêu chọc Lạc Kiều Nhất.
Cúp điện thoại, Lạc Kiều Nhất vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, thay một bộ quần áo khác rồi mới sang phòng Thịnh Hiểu Nguyệt.
Cô không ngờ Thẩm Khoan cũng ở đó.
Anh ta đang gọi điện thoại, nhìn thấy Lạc Kiều Nhất bước vào, bèn nhướng mày cười đểu, cố ý cất cao giọng: "Tổng giám đốc Cố, tôi không trò chuyện với anh nữa nhé, trợ lý Lạc đến rồi, chúng tôi phải xử lý công việc chính đây."
Lạc Kiều Nhất luôn cảm thấy hành vi này của anh ta có hơi ngứa đòn.
Sau khi Thẩm Khoan cúp điện thoại, sắc mặt trở nên nghiêm túc: "Chuyện này đang được điều tra, cô đừng vội."
Lạc Kiều Nhất nhìn Trang Tử Châu đang bất tỉnh trên ghế sofa, vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng ấy: "Cậu ta thế nào rồi?"
"Còn chưa biết người ta là tốt hay xấu, cậu còn bận tâm xem cậu ta thế nào làm gì!" Thịnh Hiểu Nguyệt lạnh lùng nhìn Trang Tử Châu nói.
Thẩm Khoan bước sang một bên, trên mặt vẫn vương nét cười: "Chuyện này, nếu do chính Trang Tử Châu làm thì quá lộ liễu rồi."
Anh ta nhận được một phần kết quả điều tra, chứng minh Trang Tử Châu trong sạch.
Đúng lúc này, Trang Tử Châu trên ghế sofa phát ra tiếng động.
Ba đôi mắt đồng loạt nhìn về phía cậu ta.
Trang Tử Châu vừa mở mắt đã giật mình thót tim, đặc biệt là khi nhìn thấy đôi mắt đào hoa nửa cười nửa không của Thẩm Khoan, đôi chân càng mềm nhũn.
Thực ra bị thuốc hành hạ suốt, hai chân cậu ta chẳng còn mấy sức lực.
"Tổng giám đốc Thẩm, chuyện này em thật sự không biết gì cả, em chỉ định mang thuốc cho trợ lý Lạc thôi, ai ngờ đâu em lại dính thuốc, em cũng không biết mình uống phải từ bao giờ nữa!" Trang Tử Châu giãy giụa muốn ngồi dậy, miệng không ngừng thanh minh.
Lạc Kiều Nhất cũng nhớ lại những thứ họ ăn hôm nay, từ đầu đến cuối đều rất bình thường, không có điểm nào kỳ lạ cả.
"Tôi tra ra chỗ thuốc cậu đưa cho Lạc Kiều Nhất là mua ở bên ngoài, tôi lại thấy lạ đấy, đoàn làm phim chúng tôi thiếu gì thuốc mà phải làm phiền cậu nhờ người mua bên ngoài?" Trong ánh mắt Thẩm Khoan mang theo ý cười lạnh lẽo.
============================================================
Bình luận