Chương 86: Bàn về cảm nhận sau trận
Cố Tri Thâm vứt điện thoại sang một bên, anh cảm nhận được Lạc Kiều Nhất đã tỉnh, liền nghiêng đầu nhìn cô.
Lạc Kiều Nhất giống như một chú đà điểu, bị ánh mắt gần như có thực chất của Cố Tri Thâm chằm chằm nhìn, cô cũng không tài nào giả vờ tiếp được nữa.
Mở mắt ra, cô làm như không có chuyện gì xảy ra, với vẻ mặt như sau khi hai người mây mưa xong mà nhìn Cố Tri Thâm, "Em gọi cho Hiểu Nguyệt một cuộc, em lo cho cậu ấy."
Cố Tri Thâm quay người, vươn tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường.
Lạc Kiều Nhất nhìn thấy tấm lưng của anh, vết móng tay cào trên đó lại càng nhiều hơn... Hai người dẫu sao cũng đã làm không ít chuyện giữa vợ chồng, nhưng kịch liệt thế này thì quả thực là lần đầu tiên.
Lúc Cố Tri Thâm đưa điện thoại cho Lạc Kiều Nhất, gò má Lạc Kiều Nhất lặng lẽ phủ một lớp hồng phớt.
Lạc Kiều Nhất nhận lấy điện thoại, lúc cô gọi cho Thịnh Hiểu Nguyệt mới phát hiện ra, khi nãy lúc mình mơ màng không rõ tỉnh mê, người cô gọi lại là số của Cố Tri Thâm.
Thảo nào anh lại ngủ ở phòng cô.
Ánh mắt Cố Tri Thâm vẫn bình thường như mọi khi, nhưng nếu Lạc Kiều Nhất nhìn kỹ, sẽ nhận ra anh lúc này rất khác ngày thường.
Ánh mắt anh lúc bấy giờ sâu thẳm, trong tầm nhìn nhìn về phía Lạc Kiều Nhất còn vương vấn tình ý khó gặp, vô cùng quyến rũ.
Lạc Kiều Nhất rũ mi gọi điện cho Thịnh Hiểu Nguyệt.
Thịnh Hiểu Nguyệt gần như bắt máy ngay lập tức, "Cậu thấy thế nào rồi? Có chỗ nào không thoải mái không? Bên tớ việc vẫn chưa xong, tạm thời không ở trong phòng, nếu cậu thấy không khỏe thì cứ nằm tiếp đi, chuyện này cứ để tớ lo!"
Lạc Kiều Nhất cảm động vì sự đối xử tốt của Thịnh Hiểu Nguyệt dành cho mình, cô dịu giọng đáp, "Tớ ổn rồi, không có gì đâu, cậu không bị làm sao chứ?"
Thịnh Hiểu Nguyệt nghiến răng nghiến lợi cười hì hì, "Tớ tốt lắm, cái tên Trang Doanh Trưởng này cũng trúng chiêu rồi, chỉ là không biết cậu ta có trong sạch hay không!"
Mọi người đều lăn lộn trong giới, Lạc Kiều Nhất thật sự không rõ Trang Doanh Trưởng rốt cuộc có trong sạch hay không.
Xác định Thịnh Hiểu Nguyệt không sao, Lạc Kiều Nhất cúp điện thoại.
Sau khi cô cúp máy, giọng Cố Tri Thâm lạnh lùng y như ngày thường, "Chiều nay em đã ăn gì?"
Lạc Kiều Nhất cẩn thận nhớ lại rồi trả lời, "Giống mọi ngày thôi, hình như không có gì đặc biệt cả."
"Lạc Kiều Nhất, nếu chuyện này có sự nhúng tay của Trang Doanh Trưởng, em tính sao?" Cố Tri Thâm tựa lưng vào giường, ánh mắt sâu thẳm nhìn Lạc Kiều Nhất.
Lạc Kiều Nhất khẽ cắn môi dưới, không đáp ngay.
Cố Tri Thâm lạnh giọng nói, "Anh đã nói với em rồi, trong cái đoàn làm phim này chẳng có ai đơn giản cả. Trang Doanh Trưởng là người mẫu, thứ mà người mẫu cần nhất chính là sự ưu ái của những nhà thiết kế giỏi, em tưởng cậu ta tiếp cận em là vì thích em chắc?"
Nghe vậy, Lạc Kiều Nhất lạnh mặt nhìn anh, "Em không thấy Trang Doanh Trưởng thích em, em nói giúp cậu ta cũng không phải vì nghĩ cậu ta thích mình nên em mới giúp."
"Em tốt nhất nên cầu nguyện là Trang Doanh Trưởng không nhúng tay vào, bằng không anh tuyệt đối sẽ không tha cho cậu ta." Cố Tri Thâm vừa nói vừa kéo chăn xuống định nằmên.
Lạc Kiều Nhất nhìn anh, trong giọng nói mang theo vẻ khó hiểu, "Anh không về phòng à?"
"Em dùng anh xong định đuổi anh đi luôn?" Cố Tri Thâm chất vấn lại Lạc Kiều Nhất.
"Em không có ý đó, nhưng anh ở lại đây không thích hợp." Lạc Kiều Nhất cố gắng nói lý lẽ với anh.
Lần này nếu Cố Tri Thâm lại nghênh ngang rời khỏi phòng cô giữa đêm hôm khuya khoắt như thế mà bị ai nhìn thấy, cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch oan ức.
Cố Tri Thâm kéo chăn đắp lên người, "Có gì mà không thích hợp, lúc em cầu xin anh giúp đâu thấy em nói không thích hợp đâu."
Lạc Kiều Nhất bị anh chặn họng đến mức á khẩu không trả lời được, cô xích lại gần Cố Tri Thâm một chút, "Em đây là tình thế cấp bách chứ có phải cố ý đâu, nếu bốn giờ anh lại về phòng bị người ta nhìn thấy, lại có kẻ bàn tán chuyện không hay của Thịnh lão bản cho xem."
"Bốn giờ không được thì anh đổi giờ khác, đi ngủ đây, phục vụ em hai ba tiếng đồng hồ, em tưởng anh không mệt chắc?" Cố Tri Thâm vừa nói vừa giơ tay kéo gọn Lạc Kiều Nhất vào lòng.
Lạc Kiều Nhất thầm nghĩ thế nào là phục vụ cô chứ... nói cứ làm như bản thân chịu thiệt lắm vậy.
"Bình thường ba tiếng anh cũng có kêu mệt đâu." Lạc Kiều Nhất nhỏ giọng lầm bầm.
Cố Tri Thâm mở mắt ra, ánh mắt tựa như dã thú trừng trừng nhìn chằm chằm Lạc Kiều Nhất, "Lạc Kiều Nhất của bình thường, rất khác xa với hôm nay."
Gò mặt Lạc Kiều Nhất đỏ bừng lên như quả táo chín muồi.
Cố Tri Thâm nổi lên tâm tư khác, anh bóp cằm Lạc Kiều Nhất rồi nói tiếp, "Bình thường em dĩ nhiên là ngoan ngoãn vâng lời, còn em của ngày hôm nay, chậc."
Chữ cuối cùng mang theo sự tơ tưởng vô hạn.
Lạc Kiều Nhất mím chặt môi, một câu cũng không thèm nói.
Cố Tri Thâm sát bên tai cô, hạ giọng hỏi, "Em có muốn biết hôm nay em đã vắt kiệt sức anh thế nào không?"
"Không phải anh bảo đi ngủ cơ mà?" Lạc Kiều Nhất giơ tay bịt miệng Cố Tri Thâm lại, mặt cô đỏ rực như sắp bốc cháy đến nơi.
Cố Tri Thâm gạt tay cô xuống, ánh mắt điềm tĩnh, "Bàn về cảm nhận sau trận, cũng không tệ."
"Không cần đâu..." Lạc Kiều Nhất rụt tay về, cong người lại, chẳng muốn nhìn mặt Cố Tri Thâm nữa.
============================================================
Bình luận